Hiển thị các bài đăng có nhãn hồng gia dinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hồng gia dinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

who are you?

Bộ phim truyền hình CSI là một trong các phim favourite của mình, bộ CSI supreme khởi thủy có lẽ mình thích hơn cả, nhất với sếp CSI là Grissom. Mỗi tập ngoài yếu tố hình sự ly kỳ đều đọng lại yếu tố nhân văn, suy gẫm về thế thái nhân tình với cuộc sống và cái chết của một con người. Tập phim về cái chết một hành khách ngồi khoang hạng nhất trên máy bay thực sự là tập phim rất hay. Thử tưởng tượng bạn phải ngồi chung khoang với một hành khách đột ngột có hành vi cực kỳ thô lỗ, gào thét và quậy phá đến mức nguy hiểm đến sự an toàn của chuyến bay và tính mạng bản thân thì bạn sẽ làm gì. Một người mẹ có con nhỏ đi cùng làm gì để bảo vệ con mình, và những người khác thì có đủ lý do tự vệ. Để tự vệ, và nhất là sau khi đã chịu đựng đủ hành vi của vị hành khách đó mọi người xúm vào can ngăn và rồi đánh đá đạp anh ta đến chết dù mọi người ở khoang hạng nhất không phải là thành phần có tiền sử tội phạm thậm chí trí thức như ngay chính nạn nhân.Từ nam nữ già trẻ đột nhiên bị lôi kéo kích động thành đám giết người côn đồ. Cuộc điều tra cũng kết thúc , nguyên nhân cũng được giải quyết. Điều đáng suy gẫm là mọi người có đủ lý do biện minh cho hành vi của mình, hoàn cảnh bức bối căng thẳng trong khoảng không chật hẹp máy bay nhưng có một điều mọi người quên là sao không thắc mắc tại sao nạn nhân lại có hành vi đó, cái gì gây nên , thì ra là nạn nhân tiền sử bị một chứng bệnh nhất là khi lên độ cao anh ta sẽ bị nhức đầu kinh khủng và sẽ có những hành vi mất kiểm soát. Thanh tra Grissom khi được hỏi sẽ xử sự ra sao trong hoàn cảnh đó, thanh tra không biết nhưng chỉ biết rằng cần 5 người để giết chết một con người nhưng chỉ cần có một ai đó đặt câu hỏi nạn nhân tại sao bị như vậy , nhận biết và dùng biện pháp y học khống chế thì đã đủ cứu sống một con người. 5 người để giết một con người, nhưng chỉ cần một để cứu sống. Cay nghiệt thay cho đời sống xã hội của loài đã biết sử dụng lý trí nhưng vẫn rơi vào vòng xoáy bản năng sinh tồn. Chưa bao giờ yếu tố nhân văn ở câu "hãy đặt mình vào vị trí người" lại đậm nét đến như vậy. Đau thay!! Bạn là ai, ở hoàn cảnh đó bạn sẽ hành xử như thế nào, có lẽ không trả lời được, chỉ hy vọng sau khi xem, nếu phải rơi vào hoàn cảnh đó, khi đó bạn sẽ quyết định mình sẽ là ai.

my dad is better than your dad

Hổm rày AXN có game show "my dad is better than your dad" rất dễ thương và thú vị. Đại để game show này là các cuộc tranh tài giữa các ông bố cùng với con của mình. Các phần thi cũng đa dạng từ thi thể lực đến các câu hỏi thường thức đo trí thông minh các ông bố. Có các phần thi cha con cùng tham dự , có phần thì các ông bố thi với nhau. Cứ mỗi vòng thi là loại ra một đội. Còn lại cặp cha con cuối cùng thì không hẳn đã là người thắng cuộc nhận toàn bộ giải thưởng mà ông bố phải trả lời một số câu hỏi trắc nghiệm xem mức độ hiểu con như thế nào, đại để chương trình sẽ hỏi riêng con các câu hỏi sau đó hỏi lại ông bố thí dụ con thích ăn nhất món nào, thích đi chơi ở đâu nhất, các thói quen thường nhật của con ... tưởng dễ nhưng không hẳn vậy. Xem rất vui và thú vị. Nhưng có lẽ điều đọng lại làm mình thực sự cảm động và suy nghĩ là sau mỗi vòng thi lúc đội bị loại được phỏng vấn, thì các con khi được hỏi ai cũng tự hào và yêu bố mình. Điều đó thể hiện ở đôi mắt các em nhìn bố mình, các vòng tay và nụ hôn an ủi các em với bố. Kết quả không như lòng háo hức khi các em trông đợi vào bố nhưng không vì vậy thay đổi tình yêu hay sự tự hào các em với bố ngay lúc đấy, chính câu nói con luôn tự hào bố em và trong lòng các em bố luôn là người tốt nhất trên đời luôn làm các ông bố rơi lệ. Điều tưởng như đơn giản có gì bàn cãi, chỉ chợt nhớ khi người ta lớn thì có lẽ hành xử xem chừng phủ phàng và tệ hại hơn. Nhớ các em khi dự bất kỳ cuộc thi nào ra về , phụ huynh luôn dồn hỏi kết quả làm ra sao, nếu không được như mong muốn có khi buông lời phủ phàng và mắng mỏ các con ngay lập tức dù không cố ý và không mong muốn. Bao em vì kết quả thi trượt đã chống đối bất cần, bỏ nhà đi hay tệ hại hơn tìm đến cái chết. Có bao nhiêu ông bố bà mẹ không mắng mỏ hay chỉ cần tỏ thái độ ánh mắt thất vọng với con cũng đủ làm các con đau lòng tan nát rồi. Khi người ta lớn chẳng nhẽ người ta trở nên thiếu tự chủ hơn, hay cuộc sống , việc làm, sự căng thẳng khiến người ta có đủ lý do biện minh cho hành xử thô bạo và bất nhẫn với ngay chính con của mình?? dù hành xử với đồng nghiệp hay ông chủ thì cực kỳ tự chủ và lịch thiệp! Chợt nhớ câu nói ấn tượng trong phim Nhật ký bảo mẫu (Nanny's Diary) "Tình yêu vô điều kiện của con trẻ với cha mẹ không tồn tại lâu và mãi mãi hãy tận hưởng, trân trọng và nuôi dưỡng nó". Bao thế hệ trôi qua, tình yêu của con trẻ với cha mẹ và cha mẹ với con trẻ đã bị các hành xử dù vô tình hay cố ý của cha mẹ với con trẻ khi bé và khi các con khi dần lớn đã làm vơi hay đầy thậm chí giết chết cái tình yêu đó mà thay bằng trách nhiệm và bổn phận và khi trượt khỏi lằn ranh đó là bất hiếu và bất nhân. Mọi người trên thế gian này chỉ cần đều hành xử với ngay chính con của mình như con họ đối với họ khi còn bé thì xã hội chẳng phải đã tốt đẹp hơn biết bao.

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

top 100 quyển sách cấm

Blog cô Lý Lan mới đây cho hay tuần này là tuần lễ sách cấm bên Mỹ (banned book week). Cấm mà cũng tổ chức vậy mới độc. Ước gì giờ này mình được bên đó coi sao. Cám ơn cô Lý Lan đã cho đường link của top 100 quyển sách cấm. Thì ra có những quyển rất nổi tiếng và thậm chí được dựng thành phim như To Kill a Mockingbird của Harper Lee hay Harry Potter (truyện này nổi tiếng chứ có điều mình không thuộc fan và ráng đọc cũng không cảm nổi - già rồi chăng?) , Of Mice and Men của John Steinbeck , The Adventures of Huckleberry Finn và The Adventures of Tom Sawyer, của Mark Twain (thật lạ cho cái thời cấm 2 quyển sách này ) và nhiều đầu sách quen thuộc và hay nữa. Thiên hạ cấm nhưng may mà ở ta có in và dịch đọc nên mình mới được tiếp xúc với kho sách quí vậy. Thoáng ước biết bao giờ mình mới có tuần lễ sách cấm của Việt nam đây. Trong khi đợi đến đó thì thôi tìm đọc và đọc lại top 100 quyển này cái đã (từ 1990-2000).

  1. Scary Stories (Series) by Alvin Schwartz
  2. Daddy's Roommate by Michael Willhoite
  3. I Know Why the Caged Bird Sings by Maya Angelou
  4. The Chocolate War by Robert Cormier
  5. The Adventures of Huckleberry Finn by Mark Twain
  6. Of Mice and Men by John Steinbeck
  7. Harry Potter (Series) by J.K. Rowling
  8. Forever by Judy Blume
  9. Bridge to Terabithia by Katherine Paterson
  10. Alice (Series) by Phyllis Reynolds Naylor
  11. Heather Has Two Mommies by Leslea Newman
  12. My Brother Sam is Dead by James Lincoln Collier and Christopher Collier
  13. The Catcher in the Rye by J.D. Salinger
  14. The Giver by Lois Lowry
  15. It's Perfectly Normal by Robie Harris
  16. Goosebumps (Series) by R.L. Stine
  17. A Day No Pigs Would Die by Robert Newton Peck
  18. The Color Purple by Alice Walker
  19. Sex by Madonna
  20. Earth's Children (Series) by Jean M. Auel
  21. The Great Gilly Hopkins by Katherine Paterson
  22. A Wrinkle in Time by Madeleine L'Engle
  23. Go Ask Alice by Anonymous
  24. Fallen Angels by Walter Dean Myers
  25. In the Night Kitchen by Maurice Sendak
  26. The Stupids (Series) by Harry Allard
  27. The Witches by Roald Dahl
  28. The New Joy of Gay Sex by Charles Silverstein
  29. Anastasia Krupnik (Series) by Lois Lowry
  30. The Goats by Brock Cole
  31. Kaffir Boy by Mark Mathabane
  32. Blubber by Judy Blume
  33. Killing Mr. Griffin by Lois Duncan
  34. Halloween ABC by Eve Merriam
  35. We All Fall Down by Robert Cormier
  36. Final Exit by Derek Humphry
  37. The Handmaid's Tale by Margaret Atwood
  38. Julie of the Wolves by Jean Craighead George
  39. The Bluest Eye by Toni Morrison
  40. What's Happening to my Body? Book for Girls: A Growing-Up Guide for Parents & Daughters by Lynda Madaras
  41. To Kill a Mockingbird by Harper Lee
  42. Beloved by Toni Morrison
  43. The Outsiders by S.E. Hinton
  44. The Pigman by Paul Zindel
  45. Bumps in the Night by Harry Allard
  46. Deenie by Judy Blume
  47. Flowers for Algernon by Daniel Keyes
  48. Annie on my Mind by Nancy Garden
  49. The Boy Who Lost His Face by Louis Sachar
  50. Cross Your Fingers, Spit in Your Hat by Alvin Schwartz
  51. A Light in the Attic by Shel Silverstein
  52. Brave New World by Aldous Huxley
  53. Sleeping Beauty Trilogy by A.N. Roquelaure (Anne Rice)
  54. Asking About Sex and Growing Up by Joanna Cole
  55. Cujo by Stephen King
  56. James and the Giant Peach by Roald Dahl
  57. The Anarchist Cookbook by William Powell
  58. Boys and Sex by Wardell Pomeroy
  59. Ordinary People by Judith Guest
  60. American Psycho by Bret Easton Ellis
  61. What's Happening to my Body? Book for Boys: A Growing-Up Guide for Parents & Sons by Lynda Madaras
  62. Are You There, God? It's Me, Margaret by Judy Blume
  63. Crazy Lady by Jane Conly
  64. Athletic Shorts by Chris Crutcher
  65. Fade by Robert Cormier
  66. Guess What? by Mem Fox
  67. The House of Spirits by Isabel Allende
  68. The Face on the Milk Carton by Caroline Cooney
  69. Slaughterhouse-Five by Kurt Vonnegut
  70. Lord of the Flies by William Golding
  71. Native Son by Richard Wright
  72. Women on Top: How Real Life Has Changed Women's Fantasies by Nancy Friday
  73. Curses, Hexes and Spells by Daniel Cohen
  74. Jack by A.M. Homes
  75. Bless Me, Ultima by Rudolfo A. Anaya
  76. Where Did I Come From? by Peter Mayle
  77. Carrie by Stephen King
  78. Tiger Eyes by Judy Blume
  79. On My Honor by Marion Dane Bauer
  80. Arizona Kid by Ron Koertge
  81. Family Secrets by Norma Klein
  82. Mommy Laid An Egg by Babette Cole
  83. The Dead Zone by Stephen King
  84. The Adventures of Tom Sawyer by Mark Twain
  85. Song of Solomon by Toni Morrison
  86. Always Running by Luis Rodriguez
  87. Private Parts by Howard Stern
  88. Where's Waldo? by Martin Hanford
  89. Summer of My German Soldier by Bette Greene
  90. Little Black Sambo by Helen Bannerman
  91. Pillars of the Earth by Ken Follett
  92. Running Loose by Chris Crutcher
  93. Sex Education by Jenny Davis
  94. The Drowning of Stephen Jones by Bette Greene
  95. Girls and Sex by Wardell Pomeroy
  96. How to Eat Fried Worms by Thomas Rockwell
  97. View from the Cherry Tree by Willo Davis Roberts
  98. The Headless Cupid by Zilpha Keatley Snyder
  99. The Terrorist by Caroline Cooney
  100. Jump Ship to Freedom by James Lincoln Collier and Christopher Collier
p.s không hiểu sao đánh số thứ tự đàng hoàng mà khi view thì lại thành bông hoa(?!!?)

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Bi đi học

Vậy là cuối cùng Bi nhỏ cũng đi học được 1 tuần rồi. Ngày đầu Bi chỉ học đến 11:00 thôi rồi mami đón về. Dự tính là các cô sẽ cho 1 tuần học đến 11:00 thôi để các em bé mới quen dần. Nhưng mới học được ngày đầu cô dặn kể từ mai Bi sẽ học đến chiều rồi đón luôn. Cô nói Bi ngoan ,giỏi và ngạc nhiên trước sự hòa nhập của Bi (?!!). Ngày đầu 11:00 đến đón, Bi ngồi trên ghế nhìn ra cửa thấy mami liền lấy hai bàn tay che mặt nhưng hé ngó - Bi giận bỏ Bi chỗ lạ đó mà. Em bé nào cũng chạy ra khóc nức nở vậy mà Bi ngồi giận, làm mấy cô buồn cười nói Bi giận kìa thấy ghét ghê. Mami kêu Bi không thèm ra, Mami bèn gỉa bộ nói vậy Mami bye bye Bi học tiếp nha, mới giả quay lưng đi, Bi liền khóc òa chạy theo, rất thương. Mami ôm Bi kêu Bi chào cô, Bi không thèm chào, Mami nói chế Gu còn học như con đó , Bi như hiểu ra nín liền chùi nước mắt biết chạy lại giơ tay bye bye cô giáo còn mi gió cô nữa, "ghét lắm". Hôm đó về nhà Bi nghêu ngao suốt ngày nói chuyện quá chừng. Có điều Bi sinh ra cộc tính kinh dị luôn , học đâu thói nằm vạ như Chí phèo hễ không hài lòng là lăn đùng ra đất giãy. Sáng ra Bi lại dậy sớm nhất 5 giờ kêu mami dậy uống sữa, thay đồ xong biết đi lấy giày kêu mami mang rồi đeo balô đứng đợi, ngày thứ hai đi học Bi học đến chiều, cả nhà ai cũng sốt ruột, chiều đón Bi mới thấy mami Bi chạy khóc oà ra nhưng dỗ thì nín liền, cô nói nay Bi chịu chơi đồ chơi rồi. Nhưng về thì vẫn còn tật nằm vạ. Sáng thì Bi vẫn dậy sớm cũng tíu tít chuẩn bị đi học như mấy bà chị. Sang ngày thứ 3 thì cô báo Bi chơi với bạn và cô nói Bi khôn ghê lựa chơi với bạn gái đẹp nhất lớp ?!! lớp Bi 33 bạn mà chỉ có 9 bé gái thôi à. :P. Sau đó thì ngày nàoBi cũng dậy sớm đi học và tới lớp hơi nhăn nhăn nhưng về thì biết quay ra khoanh tay ạ ,bye bye và mi gió cô. Tính ra coi vậy trong 3 chị em Bi nhỏ giỏi nhất , đi học ít ọ ọe nhất, nhỏ nhất (21 tháng), kế đến là Hui hơn 2 tuần quen còn Ragu phải hơn 1 tháng mới chịu. Chứ nhớ hồi Ragu mới đi học - lúc đó lớn hơn Bi 3 tuổi hơn , ngày nào về cũng chạy ra bàn thờ lạy nói bái bái cho con khỏi đi học - ai cũng vừa mắc cười mà cũng thương quá chừng.

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

origin hay not origin

Một trong các yêu cầu tiên quyết và lặp đi lặp lại trong các design brief của khách hàng khi đặt thiết kế từ logo , brochure , website ... là phải origin. Origin ở đây là nói đến thiết kế gốc trông không giống bất cứ thiết kế nào, là duy nhất , và đương nhiên từ đó bản quyền là thuộc về khách hàng ... Tưởng chừng như đó là mong muốn của mọi công ty từ nhỏ đến lớn khi muốn thương hiệu của mình phải là của mình chứ không lập lờ dễ lẫn lộn với của một ai khác. Vậy mà mới đi vòng vòng , thấy ở ta thiệt .. lạ. Ra làm ăn, làm chủ nhưng có vẻ đa phần muốn mượn hơi các thương hiệu thành công. Đầu tiên là chuyện đặt tên, hễ cứ nhà hàng hải sản thì là quán cây dừa, cây bàng dù có quán chả có một cây dừa hay cây bàng gì ở đó rồi hàng ngàn biển, biển nhớ, biển quên ... hằm bà lằng nhập nhằng. Đến bán đồ phục vụ trẻ em bà bầu thì cứ phải mẹ và bé, bé và mẹ, mẹ yêu bé, mẹ tròn rồi vuông tá lả...đến vật dụng nội thất thì nhà xinh,nhà đẹp .. Đành rằng cũng có ý khi một trong những điều sách vở về đặt tên thương hiệu là gợi nhớ về sản phẩm, dịch vụ .. nhưng chợt nghĩ nếu dựa hơi lấy lại từ các thương hiệu thành công thì điều đó như ta pr không công các thương hiệu đó và nếu sản phẩm, dịch vụ ok khách có thể tới nhưng nêú chưa được thì khách hàng chỉ bị lừa một lần mà thôi. Đến các thiết kế khác nhất là trang web thì khỏi nói, ở ta cứ quan niệm lấy template xài sửa sửa vài nhát là xong nên gía thiết kế ở ta thiệt .. ngậm ngùi rẻ như cho nếu trên thế giới ai cũng quan nhiệm vậy chắc ngành công nghiệp thiết kế chắc chết từ lâu rồi. Bảng hiệu thì na ná như nhau chữ thì nhiều hơn hình ảnh, chạy xe mà lo đọc hàng đống chữ có nước bị xe đụng là cái chắc. Ngay business card cũng vậy , khách hàng đến toàn chỉ cần đưa logo(nếu có) và thông tin còn lại thì một kiểu, một màu một và chữ thì đua chen cho kín hết card không còn chỗ mà thở.Ngay cả ở các công ty mang tiếng thiết kế ,in ấn mà các bảng hiệu, business card rồi đến trang web cũng na ná và đầy chữ thì trách chi khách hàng và chuyện bản quyền thì coi như chuyện xa xôi miễn bàn. Đành rằng gía cả và yêu cầu khách hàng là tối thượng với mọi việc kinh doanh nhưng với bản chất nghề nghiệp mà tính sáng tạo là tiên quyết, sản phẩm mà bản chất phải là origin thì để nâng cao tay nghề cũng như để có thể thực sự quảng bá về sản phẩm thiết kế của chính bản thân thì việc chọn lựa khách hàng cũng phải là một yếu tố cân nhắc lâu dài.

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2009

ctrl-z

Khó có thể tưởng tượng công việc design trên máy mà thiếu chức năng ctrl-z hay undo. Khi thử nghiệm một thiết kế mới hay lỡ làm lỗi mà muốn trở lại trạng thái trước đó thì không gì dễ bằng cứ ctrl-z/undo. Cứ nghĩ cuộc sống con người khi mắc lỗi hay làm việc gì không vừa ý cứ có chức năng này thì liệu có tốt hơn không. Làm sai thì làm lại, lựa chọn rồi lựa chọn lại ... sẽ không có nuối tiếc, phải chi .., sẽ không có lời xin lỗi, không có hối hận và sẽ không có đau buồn, con người có lẽ sẽ táo bạo và liều mạng hơn, dám thử nghiệm hơn, và có lẽ sẽ lạnh lùng hay thú vị và tiến bộ hơn không. Nhưng chắc cuộc sống sẽ đảo lộn thực sự khi đến một lúc nào đó họ cứ undo để thay đổi quá khứ. Chợt nhớ các nhà làm phim Hollywood cũng có hai cách nhìn về vấn đề này. Một bi quan thì có Butterfly Effect và lạc quan thì có Frequency. Một đằng thì tốt hơn hết là không thay đổi quá khứ vì càng thay đổi thì càng bế tắc, có thể undo nhưng không thể đoán được hậu quả (butterfly effect) , còn một đằng thì có cái nhìn lạc quan thay đổi để có viễn cảnh tốt đẹp hơn. Chắc một bên do người bi quan và một bên thì người lạc quan. Nhưng nói chung thì cả hai phim đều hay cả và nếu ai đã từng ngẫm về undo cuộc sống thì chúng cũng như một dạng ta tham khảo để mà suy gẫm.

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Định mệnh

Khuya qua mình xem được 2 phim Mỹ rất hay - như mọi lần - ở HBO và star movie. Tình cờ cả hai phim đều đề cập về định mệnh con người ở hai góc nhìn khác nhau bằng hai cách thể hiện hết sức thông minh phù hợp. Nếu như ở Dead Again lôi cuốn người xem bằng dạng thriller tâm lý khi cho là định mệnh là có vay có trả - thì ở My sassy girl thể hiện dưới dạng tình cảm hài hước lãng mạn lại cho là định mệnh là do chính bản thân mình tạo nên. Triết lý Dead Again như triết lý Á đông, có luân hồi , có vay có trả, kiếp này giết người, kiếp sau sẽ bị người giết, mọi người đều có mối liên hệ với nhau ở mọi kiếp sống, mọi người đều có móc xích gắn kết nhau , có đều theo vai trò đảo lộn. Triết lý dù mang thế bị động nhưng lại thể hiện tính công bằng. Còn ngược lại My sassy girl thì lại mang tính tích cực, chủ động, kêu gọi con người định mệnh bản thân như là con đường do chính mình tạo nên, chính chúng ta chứ không ai khác tạo nên định mệnh của mình. Mình chỉ tiếc gía Dead Again đừng gắn kết có vẻ khiên cưỡng cho nhà thôi miên là kẻ giết người thì hay hơn nhưng dù sao đó cũng là một phim vô cùng lôi cuốn và hai phim như hai câu trả lời cho cùng một vấn đề mà con người vẫn luôn bàn cãi đến nay chưa dứt.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

trải nghiệm

Khi làm công việc người thiết kế, mình đâm ra mê nhất một từ tiếng anh dịch ra là trải nghiệm. Một cuộc sống đúng nghĩa và thú vị nhất theo mình phải là một cuộc sống trải nghiệm. Không trải nghiệm - cuộc sống đâm ra mới nghèo nàn làm sao - tốt hay xấu đều cho ta một cái nhìn , một bài học và một ý nghĩa nào đó. Nhớ lại cứ năm mới tết đến - dân tình gặp hay chúc nhau - một năm mới an lành, bình yên , tiền vô như nước, hạnh phúc vui vẻ mạnh khoẻ .... gì đó. Chợt nghĩ sao không ai chúc một năm mới đầy phiêu lưu hay trải nghiệm nhỉ. Phải chăng bản tính người ta sợ thay đổi, sợ xáo trộn, mang nhiều rủi ro, sợ mang điềm gở - sợ cái gì đó mới ? Vậy thì đời sống còn có gì là thú vị. Cuộc sống chỉ sống một lần - sống mãi một nơi làm mãi một việc - dù đó là công việc không phải sở trường sở đoản, công việc yêu thích nhưng vì sợ quá già quá trễ , sợ sự thay đổi sợ sự bắt đầu mà bao nhiêu người hẳn đã bỏ qua biết bao cơ hội - chỉ là sợ trải nghiệm. Sợ trải nghiệm nên người ta dễ dàng buồn chán và khỏa lấp nó cho qua ngày tháng bằng men rượu đàn đúm, mà không nhận ra rằng thời gian trong đời người mới quí gía làm sao. Trải nghiệm một nơi ở mới, một công việc mới khác hẳn công việc đang làm giúp vốn sống cá nhân giàu lên biết chừng nào.

Nghĩ cũng lạ người ta thường dạy phải biết yêu nghề của mình và sống chết với nó, mà không nghĩ đâu phải ai cũng may mắn chọn được nghề hợp với mình khi mới vào đời đâu. Cho nên biết bao người phải ráng theo chỉ vì lý do lỡ chọn, lỡ học , lỡ đầu tư cho nó rồi. Mình mà là nhà viết sách giáo khoa - hẳn sẽ đưa hẳn một chương dạy trẻ luôn trong tư thế đón nhận trải nghiệm mới trong cuộc sống, sẳn sàng trải nghiệm nghề mới để tìm ra nghề phù hợp với bản thân, có vậy chưa kể đến thành công thì cái được rất lớn là đời sống tinh thần phong phú , cuộc sống thú vị, và một vốn sống thì giàu có dường nào.

con & người

Mỗi khi đọc trên tạp chí hay thấy trên phim Demi Moore hay Bruce Willis hay ngay cả Ashton Kutcher, nếu không nói đến tính gỉa dối của phương tiện truyền thông hay kịch sĩ của 3 người (mà điều này hơi khó ở đây), mình đều thấy họ có văn hoá quá cao, cách họ đối với nhau khi không còn là một gia đình nữa, chồng cũ, chồng mới, vợ cũ, vợ mới - quá văn hoá, như không tưởng. Những điều mà thế gian hay thanh minh khi cho là do là người nên còn sân si, tham lam, có những tính xấu ... để đáng được tha thứ,xem ra phải ngẫm lại, cái đó như là những phần "con" hơn là cái "người" còn lại. Một con người để phần nào lấn lướt là khi nhìn cách xử sự với nhau những khi trong hoàn cảnh .. không ngọt ngào nhất chứ không phải những khi vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Người ta có thể định nghĩa gọi con người do có nguồn gốc động vật hay gì gì nhưng có lẽ lý do thú vị nhất khi gọi là "con người " thay vì chỉ là "người" là cách hành xử với nhau trong đời sống thường ngày có văn hoá đến mức nào, có tình đến đâu. Mới thấy trong đời sống - số "người' xem ra còn ít quá so với phần "con". Chỉ mong sao phần "người" không bị phần "con" diệt chủng mất.

khoảng trống

Người ta thường nói chết là hết. Một người khi chết là đã xong hành trình trên hạ giới, hành trình tiếp theo là gì thì không ai biết được. Chỉ còn người ở lại, những máu mủ ruột rà, bạn bè , người quen kẻ ghét và hơn hết là những người yêu thương. Nhớ khi bà nội mình mất , mình cảm thấy buồn quá đỗi, đến giờ cảm giác nghĩ đến vẫn là một cảm giác trống vắng đáng sợ. Đối với người yêu thương, người ra đi để lại cho những kẻ ở lại chỉ là một khoảng trống trong lòng. Một khoảng trống mà kẻ ở lại nếu càng nặng lòng với người ra đi thì nó như một dịch bệnh càng loang ăn rỗng tâm hồn tan hoang, tàn phá. Khoảng trống đó ghê gớm thế nhưng có một thứ có thể lấp lại dần dần với từng người một. Đó là thời gian. Quan trọng là ta có mở cửa đón vào không. Không phải là không có lý do khi người ta nói thời gian là phương thuốc màu nhiệm , có thể chữa lành mọi vết thương .. kể cả vết thương lòng. Nhưng cũng có người thì khoảng trống đó như bị khoá lại và chìa khóa thì bị đánh mất và không gì có thể phá nổi cánh cổng cổng đó . Đó là nha sĩ Alan khi bị mất vợ và 2 con gái xinh xắn vào 11.9 trong phim Reign Over Me. Đó là David trong To Gillian on her 37th birthday và còn nhiều nữa trong cuộc sống thực. Là phim nên người ta cho có kết hậu David thì đã mở cánh cửa lòng vì dù gì anh cũng còn có con gái bên cạnh, còn với Alan thì tác giả cho Alan một kết mở có vẻ có hy vọng nhưng xem ra rất khó vì anh mất cả một gia đình nên trong lòng anh đâu chỉ một khoảng trống mà là quá nhiều khoảng trống ở đó. Nó đã ăn tan ăn hoác cả cuộc đời anh.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

Giấc mơ

Khi mơ thấy một điều gì người ta hay giải mã giấc mơ chẳng hạn mơ thấy con vật gì là điểm gì, mơ bị rơi là bệnh gì ... gần đây không hiểu sao thỉnh thoảng mình hay mơ về thời thơ ấu , mơ về trường tiểu học , các bạn học thời xưa, mơ về Biên Hòa dầu gì mình cũng đã sống suốt 18 năm ... giấc mơ như những đoạn phim rời rạc , những câu nói, con người đã từng diễn ra .. cứ như bộ phim trắng đen tái hiện. Tỉnh dậy mình cứ bần thần ,cảm thấy thân thương , buồn buồn. Không muốn tỉnh dậy để còn được mơ nữa, được hoài niệm nữa. Cuộc sống bận rộn hối hả tưởng chừng như những gì đã từng xảy ra lùi vào quên lãng , thỉnh thoảng tái hiện như nhắc nhở ta đã từng có bao nhiêu mối liên hệ từ nơi chốn, đồ vật đến con người. Như điểm lại ta đã từng là ai , đã từng sống ra sao .. như một xa lộ rất rộng và dài có nhiều lane mà không hề có đường vòng lại. Ta qua từng lane một nhìn lại thì ta không còn là ta của ngày hôm qua nữa, một kẻ khác gìa hơn, nhiều lo toan hơn và càng nhiều mơ ước hơn với số lane cần bước sang và quĩ thời gian thì càng ngày càng ngắn lại. Ta sẽ là ai nữa trong những lane tới đây ? điều đó thì không thấy trong giấc mơ.