Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

Wikileaks

Wikileaks hiện đang là cơn sốt mọi nguồn tin. Chưa bao giờ thế giới có cơ hội được tiếp cận số lượng sự thật khổng lồ như hiện nay và điều đó đã làm rung chuyển thế giới con người. Người thì tung hê, kẻ lại lên án, truy lùng hòng tiêu diệt lại có những ý kiến cho tác giả nó là không khôn ngoan độc đoán vân vân và vân vân. Người ta đã cố phân tích xem xét mọi góc cạnh, khen chê nó và tác giả của nó. Duy có một điều dường như người ta cố tình nhìn nhận và quên là SỰ THẬT LÀ SỰ THẬT. Sự thật nó vốn trần trụi thậm chí gai góc, thô thiển, sần sùi, xấu xí và đôi khi là liều thuốc cực độc nguy hiểm vậy nó mới là sự thật là chân lý. Mọi sự đánh bóng hay ẩn dụ đều không còn là sự thật nữa. Nó không phải một tác phẩm nghệ thuật mà người ta phải sơn phết lên để nhìn cho đẹp mắt, không phải là tác phẩm của thính giác phải du dương để êm tai một ai đó. Nó cũng không phải liều thuốc cứu sống mạng sống ai đó.
Nó không phải là nhà hùng biện phải dùng lời lẽ mạnh mẽ nhưng tế nhị để thuyết phục ai đó. Nó không phải là nhà chính trị gia phải hoãn binh để phục vụ một mưu đồ chính trị.
Nó bộc tuệch, toang hoác, xấu xí, thô thiển. Mọi lời khuyên về ý nghĩa chân lý có nên công bố khi mâu thuẫn lợi ích con người thật ra là cố tình che chắn bưng bít tiêu diệt nó. Người ta đã lên án Julian Assange cha đẻ của nó là độc đoán khi công bố danh sách những điệp viên hai mang .. đã kết án tử cho họ. Lúc này đúng là lúc sự thật bị mang ra thử thách vì nó đang là liều thuốc độc. Nhưng sự thật là sự thật và Julian Assange chỉ là người bảo vệ cực kỳ trung thành của ngôi đền chân lý. Khi anh chấp nhận làm hai mang là anh đã chấp nhận ký bản án tử cho mình vấn đề là thời gian và sự thật thì anh vẫn là "hai mang". Không phải mọi sự thật, chân lý đều màu hồng và cũng phải đều đồng nghĩa với tính nhân bản, với lòng nhân ái con người như mọi người đang cố gán ghép đánh đồng vai trò chúng với nhau. Nếu con người ta không xử sự "chính nhân quân tử" với nhau, mà cứ chèn ép, thủ đoạn, mưu mô, lừa lọc ..lẫn nhau để rồi nâng lên thành các bí kíp, mưu chước, kế sách như hiện nay thì người ta sẽ còn choáng váng dài dài trước các nguồn sự thật mà Julian Assange trưng ra. Sự dối trá, xâu xé của nhân loại hiện nay phải chăng là yếu tố góp phần hủy hoại thế giới của chính con người. Julian Assange chính là người nổ quả bom cảnh tỉnh cho thái độ hành xử của nền văn minh con người hiện nay. Julian Assange quả là con người thật sự dũng cảm trong cái thế giới nhiễu nhương lọc lừa, lếu láo, ranh ma, thủ đoạn, hèn hạ đang dần hình thành như là nền tảng sống của cả thế giới nếu muốn thích nghi. Một cái ngã mũ nghiêng mình của tôi cho Julian Assange.

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

Note.1 Khu vườn mùa hạ - Kazumi Yumoto

Con người ai cũng đều phải chết, hành trình mọi người đang đi thực ra đều chung một đích đến dù con người ta ai cũng đều sợ hãi, cố né tránh nói về nó. Kẻ đi sớm, kẻ về muộn, kẻ ra đi êm ả, người đau đớn tột cùng. Kazumi Yumoto đã thật khéo léo, thông minh lấy cớ tìm hiểu về cái chết của Kiyama, Yamashita và Wakabe để kể về một cuộc "hội ngộ" lạ kỳ giữa các cậu bé mới lớn và một cụ già gần đất xa trời. Câu chuyện không chút sáo mòn như người ta thường nghĩ về cuộc đối đầu chan chát của hai thế hệ. Các cuộc hội ngộ cố tình cứ diễn ra thật tự nhiên đúng nghĩa tình người thì phải đối đãi nhau như thế mà không cần mượn các mâu thuẫn hai thế hệ để câu khách rẻ tiền như thường thấy. Tại sao phải mâu thuẩn trong mọi sự khi cả hai đều cùng một con đường đi đến. Cái tò mò đích cuối một đời người của các cậu bé của Kazumi đã khiến chúng thực sự trưởng thành hơn, có cái nhìn và cư xử nhân bản hơn và cũng khiến độc giả suy tư về cuộc đời một con người hơn.

Câu chuyện của Kazumi như một làn gió mát thổi qua hồn ta giữa trưa nắng gắt, đơn giản lạ kỳ mà cũng sâu sắc lạ kỳ. Khu vườn mùa hạ thật xứng đáng với giải văn học thiếu niên danh giá hàng đầu của Mỹ : Boston Globe Horn Award. Và nó cũng mở đầu note của tôi trong dự án Julie Julia của mình sau thời gian bận rộn xuất bản tạp chí. (yeah! I did it!)

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Julie Julia của tôi

Công việc, bếp núc, gia đình, con cái, các mối liên hệ dường như lấp đầy đời sống gần như không còn thời gian để thở. Các niềm đam mê sở thích bản thân chen vào đời sống một cách chật vật, quĩ thời gian eo hẹp và guồng quay cuộc sống làm ta cảm thấy xa xỉ khi dành cho nó. Quay đi ngoảnh lại đến một lứa tuổi lưng chừng, ta sẽ bỗng giựt mình trách nhiệm và ý nghĩa cuộc sống với chính bản thân ta là gì nếu mất đi niềm đam mê, ý nghĩa tình yêu cho một ham muốn, một kế hoạch của chính ta.

Julia Child bắt đầu học nấu ăn vào năm 37 tuổi và bà đã trở thành người viết sách, người hướng dẫn nấu các món Pháp tinh tế khắc khe tuyệt vời nhất cho các bà nội trợ Mỹ. Julia Child đã trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao người và dường như là "cứu cánh" và động viên lớn lao cho Julie đi tìm ý nghĩa thực sự cuộc sống của cô, đi tìm lại niềm đam mê bản thân. Cuộc sống sẽ ý nghĩa gì nếu không có một trải nghiệm một "dấn thân" nói hơi to tát và một thách thức cho chính bản thân. Julie đã cho mình một thử thách là thực hiện lại toàn bộ các bài học của Julia và cô viết blog kể về nó. Câu chuyện của họ là câu chuyện thật đã được dựng thành phim Julia Julie. Một bộ phim trên cả tuyệt vời với tài diễn xuất tinh tế của Meryl Streep và màu sắc hình ảnh phim đã là cảm hứng bất tận cho các thiết kế mang phong cách vintage của tôi. Ngoài tình yêu chồng con, tôi còn thích vẽ vời, thích thiết kế đồ họa, nấu nướng, viết linh tinh và đặc biệt yêu thiên đường sách của mình. Dù yêu đồ họa tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể viết về chúng, kỹ thuật và hướng dẫn thì khối người viết rồi và viết rất tốt, về tại sao tôi lại chọn phong cách này hay không chọn cái khác thì với tôi nó quá tinh tế nó quá thiên cảm tính cảm nhận bản thân nên tôi cũng không muốn kể nhất là sau khi đã kiệt sức vì chúng và vì tôi cũng không muốn lưu giữ các cảm xúc đó để ảnh hưởng các thiết kế sau dù tôi biết thoát ra chúng là việc vô cùng khó. Người ta thích copy thích clone lại các thiết kế tôi không thích như vậy tôi thích mỗi dự án mới đến với mình là một cái hoàn toàn mới, đầu tôi phải trống không để cảm nhận về nó và mang hơi thở mới cho nó. Việc này nói thì dễ nhưng thật ra là rất khó với các người làm thiết kế. Có lẽ tôi nói về nó hơi nhiều có lẽ để biện minh tôi không dành nó làm dự án "Julie Julia" của mình không phải vì tôi không yêu nó cũng như không phải kém yêu chồng con hơn hehehe mà vì nó và gia đình đã là đời sống tôi rồi. Và tôi quyết định dự án "Julie Julia" của mình sẽ là tìm đọc và đọc lại tất cả quyển sách trên kệ ở nhà, những quyển sách từ thời thơ ấu đến nay của cả 2 vợ chồng, cũng như mọi quyển sách trong tầm ngắm của tôi. Tôi sẽ blog lại chúng tại đây bằng chính cảm nhận của mình. Tôi muốn truyền cho các con niềm đam mê đọc sách của chính cha mẹ chúng. Mỗi cá nhân chúng ta chỉ có cơ hội sống một nơi nhất định, làm một việc làm, tiếp xúc với một nhóm người nhất định. Năm thì mười họa ta mở tầm mắt xa hơn nhờ các chuyến công tác xa xứ hay các chuyến du lịch ngắn ngày.Nhưng chính những quyển sách khắp thể loại lại giúp ta có thể đi xa hơn khám phá mọi nơi không một chuyến đi nào có thể làm được. Sách giúp ta trải nghiệm đủ mọi ngành nghề, tiếp xúc bao nhiêu người , cảnh vật khắp thế gian, bao cảm xúc, tâm lý, ứng xử và hành vi và như một nhà văn từng nói "văn chương giúp ta trở nên thính nhạy với đời sống rất nhiều ...". Và ở cái tuổi lưng lửng như Julie Julia tôi cũng bắt đầu với niềm đam mê của mình ... đọc và note .. Let's go.

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Khi một con ngựa đau ...

Xem ra tục ngữ dân gian "Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ" thời nay không còn đúng nữa. Ngày nay, nhà có con và anh em chết thì cứ chết, "cha mẹ", anh em "mắc bận" lễ lạc vui chơi thì cứ chơi!! Trời kêu ai nấy dạ thôi!!

Thế gian nhìn vào thiệt xốn con mắt!! Cứ hẹn lại lên cứ các tháng này là miền Trung cứ liên miên lũ lụt, chết người!! Tiền của chả thấy rót vào đê điều hay chống bão lũ để khỏi phải khổ dân hàng năm, mà cứ để rút hết kinh nghiệm này đến kinh nghiệm nọ (mà càng rút thì càng tệ), rồi tối ngày trông chờ quyên góp lòng hảo tâm dân chúng tứ xứ vì không có kinh phí!! Vậy mà đùng cái nghe đâu người ta đã đổ 5 tỷ đô vào lễ hội chỉ cho những trò nhảy múa quay cuồng phù phiếm và những kỷ lục Guiness vô thưởng vô phạt. Thiên hạ thế giới nhìn vào sẽ nghĩ gì, "hễ chút thì nó than nó còn nghèo còn khổ do hậu quả chiến tranh, đùng cái nó đổ 5 tỷ đô tiêu hoang cho thiên hạ bật ngửa, thì ra là nó xạo nó đâu có nghèo đâu!! - vậy thì từ nay khỏi viện trợ khỏi vay lãi suất thấp hay gì gì nhé!! dân nó đang chết mà nó còn nhảy múa bắn pháo bông pháo hoa ngợp trời - nó vô cảm đến mức đó thì mắc cái gì thiên hạ mình phải "an ủi, chia sẻ" với nó chứ!!!

Nhìn hình ảnh bà con trong vùng lũ mà nghẹn cả người, quan "cha mẹ" đâu hết rồi, mấy hình ảnh xắn áo xắn quần "biểu diễn" PR đâu rồi hả trời!!! Cha mẹ mà còn không ứng cứu con nữa thì ai mà cứu! Chủ tịch, thủ tướng, phó thủ tướng, bộ trưởng thứ trưởng, các vị chức sắc kỳ này coi bộ ngồi tàu lặn lặn hơi bị sâu à nha!! Đại ngôn mắc dành trao chuốt đua nhau kể công mưa móc cho lễ hội hết rồi!! Máy bay thì cũng mắc dành cho ăn chơi biểu diễn hết rồi chứ còn đâu để sơ tán dân chúng. Tiền bạc đổ vào pháo hoa còn lẹ hơn đổ vào cứu người!! Không biết sau này họ làm sao mở miệng không có kinh phí, thiếu phương tiện đây hả trời!!! Ông trời chơi cú này đau quá!! Những từ ngữ "chăm lo, hy sinh" cho dân chuẩn bị cho đại lễ có còn dễ thốt lên do chút liêm sỉ sót lại?? Chắc là không rồi!! Thay cho 1000 các đồ tế lễ ăn chơi hết cỡ sao người ta không dành cũng 1000 đó nhưng là 1000 cái trường học, 1000 cái bệnh viện, 1000 cây cầu, 1000m đê điều gì đó ...? Cái câu kinh phí không có do không đi vay được của thiên hạ cho những việc làm đó coi bộ kỳ này .... khó "xài"lại nữa do cái nghẹn 1000 năm ăn chơi để lại!! À mà biết đâu chừng - lý do chính đáng "đất nước điêu tàn do hậu quả ăn chơi 1000 năm" coi bộ "hiện thực" và dễ "hiểu" hơn cái bài vọng cổ xưa lắc "hậu quả chiến tranh để lại" à nha!!!!

Một dân tộc ra rả "lá lành đùm lá rách", "thương người như thể thương thân" là thế này sao?? Ngó đi ngó lại rối mù "Ta đang sống ở cái xứ gì đây hả trời?!!!!".

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Lan man ngày chủ nhật

Cuộc sống ngày càng không thể hiểu nổi!! Có những bài báo đọc đi đọc lại khiến ta không tin vào mắt mình! Và ta càng không thể nào hiểu nổi những "kẻ" cầm quyền nhân danh pháp luật, có quyền quyết cuộc sống của những phạm nhân phải thế nào và phải "nhân đạo" ra sao!! Họ nghĩ gì khi cho kẻ mới máu lạnh lùng dao cứa cổ "người tình" một thời và nay thì cho son phấn lòe loẹt rồi còn hội diễn văn nghệ thi thố giữa các trại giam rồi lãnh đạo cao cấp ngành công an nhân dân lên sân khấu tặng hoa chụp hình cười toe toét rồi phỏng vấn không khác một siêu sao (http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2010/08/3BA1FC88/)!! Không nói đến sự vô sỉ cực điểm của những kẻ đột lốt "nhà báo" thì người xem phải giật mình tự hỏi chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy!! Chẳng lẻ chỉ vì danh hão "nhân đạo" mà người ta sẵn sàng bày ra những trò "lố lăng" như vậy, ai sẽ ngợi ca, cảm động vì điều đó, gia đình của phạm nhân chăng? Thế còn "nhân đạo" ở đâu cho gia đình người thân của NẠN NHÂN? Bài học sự trừng phạt của pháp luật dành cho tội phạm ở đâu? Ai có thể dễ dàng ngây thơ tin được dưới bộ mặt son phấn toe toét kia, dưới giọng hát điệu múa kia là sự hối lỗi với nạn nhân, hối lỗi ghê sợ với hành động dã man của chính bản thân? Dối trá!! Không thể hiểu được họ nghĩ sao khi cho các phạm nhân được tự do ca múa hát son phấn như vậy sao khi phạm các tội ác tài trời như vậy!! Phải chăng chỉ khi người thân của chính họ là nạn nhân thì họ mới "cảnh tỉnh" về các chữ nhân đạo!! Chẳng lẽ giam giữ, tước quyền tự do của họ là đủ về mặt "trừng trị"?? Nếu không bị giam liệu họ có hối hận không hay chăng chỉ là luyến tiếc cho sự mất tự do của mình!! Bài học răn đe cho những kẻ "vô cảm" với cuộc sống người khác ở đâu rồi!! Không thể tưởng tượng được chuyện đem các hoạt động nhảy múa hát vào môi trường trại giam những kẻ máu lạnh như vậy được!! Vậy có người sẽ hỏi đem gì vào đó đây??!! Sách!! Tri thức chứ gì nữa!! Mù chữ ư - thì đặc ân là phải được dạy chữ và sau đó là xây cả một thư viện cho phạm nhân rồi hoạt động phạm nhân mỗi ngày là sách và sách!! Nếu họ "bị buộc" tiếp xúc với sách với thời gian giam giữ như vậy thì cứ nghĩ số lượng tri thức thực sự họ có được khi mãn hạn giam giữ sẽ ra sao và sau khi tiếp xúc với lượng tri thức như vậy mà suy nghĩ họ không thay đổi thì cứ gọi là đi đầu xuống đất!!!
Có người sẽ nói tội phạm có tri thức còn ghê gớm hơn !!! Bản thân tôi không thích lối nghĩ như vậy, lối nghĩ ngu hóa để tránh các phiền phức, để dễ cai trị!!! Cái tri thức có được sau giam giữ còn hơn là sự trống rỗng, hụt hẫng, mặc cảm hay trả thù khi ra khỏi trại giam, phải chăng cái đó mới chính là sự nhân đạo??

Người ta hay ca ngợi sách trên băng rôn khẩu hiệu nhưng xem trong thực tế người ta đã thực sự hiểu sức mạnh của việc đọc sách ra sao đâu!! Xem số lượng sách được bán ra trong năm so với dân số một quốc gia thì đủ hiểu dân trí của quốc gia đó ra sao thay vì nhìn vào số bằng cấp được "phân phối" trong một năm!! Khi tuyển chọn nhân sự vào vị trí lãnh đạo thay vì yêu cầu các chứng chỉ bằng cấp người ta xét sở thích của người đó có phải là "thích đọc sách", mê sách hay không thì người ta sẽ tránh được bao cái "vỡ lẽ", cái "thì ra", cái "ngộ nhận" về đằng sau những các hào nhoáng của các học vị đó!! Và ước gì thay vì ồn ào, tốn nhiều giấy mực tranh cãi về các "phẩm chất" cần có này nọ cho lãnh đạo người ta chỉ cần một ông có sở thích "đọc sách" thực sự thì có lẽ xã hội đã giảm được biết bao chính sách ngớ ngẩn và các câu phát biểu ngô nghê hay đổ lỗi thiếu thông tin của các nhà cầm quyền và có lẽ xã hội có lẽ cũng không phải càng ngày càng "trở nên không thể hiểu nổi" !!!!

Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2010

Xấu xí

Thời buổi thông tin báo chí nhiều như sao trên trời này, để gây chú ý và lôi kéo độc giả cho báo và bài viết của mình, người ta phải dùng các tít thật kêu, nhất là các báo lá cải thì khỏi phải nói luôn, họ không từ một thủ đoạn nào. “Bút sa gà chết” thế mà xem ra ngày nay người ta dường như chả trao chuốt suy nghĩ cho thấu đáo từng từ trên báo chút nào, nhiều báo ngày nay tiêu đề đọc lên, hấp dẫn, lôi kéo đâu không thấy chỉ thấy khó nuốt khó tiêu hóa, chỉ thấy đặc một chữ “rẻ tiền”, “vô tâm”. Đọc một bài viết đủ thấy cái tâm, trình độ và cái “đức” của kẻ viết. Điển hình nhất Susan Boyle chẳng hạn, cô nổi bật vì giọng ca thiên thần ẩn chứa dưới một vẻ ngoài “xấu xí”, Susan nổi lên như một “hiện tượng”, làm bao người hâm mộ vì cô như thông điệp về sự bình đẳng về tài năng, về biến giấc mơ thành hiện thực và như nguồn khích lệ vô biên cho mọi người kém may mắn trong cuộc sống. Thế mà báo chí ta nay cứ viết về Susan, người ta cứ chạy tít “giọng ca xấu xí…” này “giọng ca xấu xí ..” nọ, không nghĩ bản thân mọi sự kiện, câu chuyện của cô cũng đủ khiến người xem quan tâm rồi và báo nước ngoài người ta đề cập trực tiếp, chạy tít trực tiếp “Susan Boyle ..”, người ta chỉ đích danh, ai cũng có cái tên mà, có cần phải nhai nhải đem khiếm khuyết của người ta ra, có ai lại thích bị đem khiếm khuyết ra để “nhắc cho nhớ” không, sự tế nhị và “tử tế” người ta đối với nhau đâu rồi. Tại sao không dùng tên Susan như báo nước ngoài viết mà phải “giọng ca xấu xí..”!! trong khi giọng ca làm sao “xấu xí” mà chất giọng Susan thì miễn bàn rồi. Susan chỉ là một trường hợp, còn bao trường hợp người ta công khai chạy tít một cách rẻ tiền thoải mái. Người ta có vẻ hả hê khi chạy tít như vậy, câu khách đâu không thấy chỉ tạo dịp khoe cho độc giả thấy ở người viết sự “ganh ghét”, “ác mồm ác miệng”, đặc biệt là cực kỳ “kém văn hóa” của bản thân mà thôi. Và khỏi bàn là người xem có thể nhận ra ở đây kẻ nào mới là kẻ thật sự “xấu xí”.

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Lập dị

Gần đây có quá nhiều bài viết quay quanh giáo sư Ngô Bảo Châu với giải thưởng Fields của ông dù hỏi ra thật sự mấy người biết công trình đoạt giải của ông là gì tròn méo ra sao. Người ta đã đào bới quá nhiều về NBC, NBC thật sự trở thành “hot people” của các báo và blog, chưa bao giờ các cây viết có một “nguồn cảm hứng” tưởng như bất tận như vậy. chỉ cần một phát biểu, một hành động liên quan đến NBC là y như rằng đủ bình loạn từ tán thành đến phản đối ồ ạt từ mọi phía (báo chí và blog), xem chừng mọi thứ liên quan đến NBC còn được khai thác dài dài. Thật sự không muốn nhưng dường như tôi cũng như họ khi “ké” tên NBC để nhớ đến Grigori Perelman hay còn gọi là Grisha Perelman. Thông tin về Perelman có thể tìm thấy ở : http://en.wikipedia.org/wiki/Grigori_Perelman. Perelman là nhà toán học bị mọi người cho là “lập dị” là “điên khùng” khi là người đầu tiên từ chối nhận huy chương Fields cũng như nhiều giải thưởng danh giá EMS và thậm chí giải Thiên niên kỷ trị giá 1 triệu đô la Mỹ và shock nhất là hiện nay ông tuyên bố và đã hoàn toàn từ bỏ toán học. Rất dễ nhận ra Perelman cũng như bao nhà toán học vĩ đại khác họ đến với toán học ngoài tài năng thiên bẩm là niềm đam mê mãnh liệt mà thoáng qua ai cũng cho là hiển nhiên vì không đam mê thì làm sao thành công, nhưng với Perelman sự mãnh liệt của ông như là đức tin, là tín đồ mà khó có người hiểu được nếu anh không có một đam mê mãnh liệt như đức tin trong đời. Người ta cho các giải thưởng như là sự công nhận , niềm khích lệ, động viên nhưng đi với một tín đồ như Perelman thì “nếu mọi chứng minh của Perelman là chính xác là đúng thì “đủ” rồi, không sự công nhận nào khác là cần thiết nữa”, và có vẻ khắc nghiệt và “không phải phép” khi ông không nhận giải EMS vì ông thấy ỦY BAN XÉT GIẢI KHÔNG ĐỦ NĂNG LỰC ĐỂ ĐÁNH GIÁ CÔNG TRÌNH CỦA ÔNG DÙ TÍCH CỰC và ở giải thiên niên kỷ thì vì ông bất đồng không thích các quyết định của hội đồng trao giải. Báo chí đã cho ông “lập dị”, “điên khùng” … rồi từ sau đó người ta dựa vào các chứng minh của ông hạ thấp ông … Perelman đã nói rằng "Tôi không thể nói rằng tôi bị xúc phạm. Những người khác còn làm tệ hại hơn. Dĩ nhiên, CÓ NHIỀU NHÀ TOÁN HỌC CHÂN THẬT. NHƯNG HẦU NHƯ TẤT CẢ ĐỀU TUÂN THỦ TẬP TỤC. HỌ ÍT NHIỀU GÌ CŨNG CHÂN THẬT, NHƯNG HỌ CHỊU ĐỰNG NHỮNG KẺ KHÔNG CHÂN THẬT." Ông cũng nói rằng "NHỮNG NGƯỜI BỊ XEM LÀ XA LẠ KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG NGƯỜI VI PHẠM CHUẨN MỰC ĐẠO ĐỨC. Những người như tôi mới bị cô lập”. và cuối cùng điều đau lòng khi Perelman, một tín đồ tưởng chừng chỉ có toán học là đức tin lại từ bỏ toán học. Ông đã nói “"As long as I was not conspicuous, I had a choice. Either to make some ugly thing or, if I didn't do this kind of thing, to be treated as a pet. Now, when I become a very conspicuous person, I cannot stay a pet and say nothing. That is why I had to quit." Ông nói hoặc là làm điều tồi tệ hoặc bị đối đãi như vật nuôi mà ông thì không muốn làm vật nuôi mà im lặng và vì vậy ông từ bỏ. Có kẻ sẽ cho ông là lập dị là “bản lĩnh yếu đuối” là ngu là dở khi ông không chịu nổi và nói thẳng làm đúng những gì ai cũng nghĩ thay vì im lặng mà nhận giải thưởng thay vì chịu đựng những kẻ không chân thật những kẻ đạo đức giả, thay vì chịu đựng những tập tục giả dối mà dần dần người ta cho là chuẩn mực. Ngó đi ngoảnh lại thì chính xã hội loanh quanh mới đang làm trò “lập dị” và sống lập dị chứ không phải Perelman.

NBC chân thật tuân thủ tập tục và chịu đựng những kẻ không chân thật và hãy xem NBC nhận được và phải chịu đựng những gì thời gian qua.Perelman từ bỏ vì quá chán ngán bộ máy và guồng quay giả dối trong giới toán học, xã hội còn NBC vì chân thật ngoài toán học còn phải quan tâm lề trái phải, đến trọng trách đến niềm hy vọng đến bộ mặt đủ người, đủ giới, đảng phái chính trị. Thử tưởng tượng NBC là Perelman khi được đề nghị phong chức giáo sư hay đề nghị trao giải huy chương này nọ tại VN, ông từ chối vì “thấy ỦY BAN XÉT GIẢI KHÔNG ĐỦ NĂNG LỰC VÀ DÍNH DÁNG ĐỂ ĐÁNH GIÁ CÔNG TRÌNH CỦA ÔNG DÙ TÍCH CỰC”. Chỉ mong mọi người cứ hãy để NBC yên mà sống mà "cống hiến" cho toán học chứ đừng làm lắm trò “lập dị” đến nỗi làm NBC phải hối tiếc đã nhận giải Fields và chán ngán đến từ bỏ toán học như Perelman thì … tội lắm thay!!!