<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932</id><updated>2012-01-27T07:55:21.358-08:00</updated><category term='Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ'/><category term='my dad is better than  your dad'/><category term='dồng dộc'/><category term='conngười'/><category term='3d'/><category term='Ngô Bảo Châu'/><category term='jodie foster'/><category term='Julian Assange'/><category term='huiragubi&apos;s blog'/><category term='số phận'/><category term='death'/><category term='Perelman'/><category term='what the dog saw'/><category term='best poem of the year'/><category term='design brief'/><category term='memento'/><category term='Michael Moore'/><category term='emma thomson'/><category term='Grim'/><category term='tuệ'/><category term='kazumi yumoto'/><category term='long sơn'/><category term='thiết kế'/><category term='Life of Pi'/><category term='hồng gia dinh &apos;s blog'/><category term='Người thổi thủy tinh xứ Marano'/><category term='In The Miso Soup'/><category term='CSI'/><category term='Những đứa trẻ bị bỏ rơi trong tủ gửi đồ'/><category term='Haruki Murakami'/><category term='the silence of the lamb'/><category term='Yann Martel'/><category term='du lịch'/><category term='ashtonkutcher'/><category term='Patrick Suskind'/><category term='Stef Penny'/><category term='to gillian on her 37th birthday'/><category term='wikileaks'/><category term='undo'/><category term='cá tính'/><category term='lòng tự trọng'/><category term='adam sandler'/><category term='Das Parfum'/><category term='Moby Dick'/><category term='les choristes'/><category term='trăng nghẹn'/><category term='South of the Border West of the Sun'/><category term='lovebus love bus'/><category term='Sự hiền hòa của sói'/><category term='Ryu Murakami'/><category term='frequency'/><category term='hào'/><category term='movie'/><category term='butterfly effect'/><category term='Natsu no niwa'/><category term='Ai Wei Wei'/><category term='Bi'/><category term='AXN'/><category term='hura-design'/><category term='Grissom'/><category term='baby'/><category term='reign over me'/><category term='huiragubi'/><category term='the road'/><category term='Nguyễn Nhật Ánh'/><category term='malcolm gladwell'/><category term='my sassy girl'/><category term='cormac mc carthy'/><category term='dead again'/><category term='The Glassblower of Murano'/><category term='khu vườn mùa hạ'/><category term='Avatar'/><category term='Sicko'/><category term='front of the class'/><category term='The Tenderness of Wolves'/><category term='100 banned books'/><category term='khoảng trống'/><category term='sự im lặng của bầy cừu'/><category term='hui'/><category term='Audition'/><category term='số mệnh'/><category term='demimoore'/><category term='Marina Fiorato'/><category term='James Cameron'/><category term='the name of the rose'/><category term='Julie Julia'/><category term='Mùi hương'/><category term='how do you live'/><category term='brucewillis'/><category term='nhà thơ'/><category term='Nick Vujicic'/><category term='Coin Locker Babies'/><category term='hồng gia dinh'/><category term='origin'/><category term='Sükran Moral'/><category term='Elizabeth Gilbert'/><category term='William xứ Baskerville'/><category term='destiny'/><category term='hồng gia dinh&apos;s blog'/><category term='ctrl-z'/><category term='dòng dọc'/><category term='who are you'/><category term='định mệnh'/><category term='hành trình kết nối những trái tim'/><category term='Herman Melville'/><category term='Lâm Hồng Gia Hưng'/><category term='dinh hong'/><category term='no country for old men'/><category term='Hoài Tường Phong'/><category term='film'/><category term='Umberto Eco'/><category term='lê công định'/><category term='tên của đóa hồng'/><category term='anthony hopkin'/><category term='hong gia dinh'/><category term='Eat Pray Love'/><title type='text'>Messages in the bottle - D's Blog</title><subtitle type='html'>http://www.dhopper.com</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>89</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1821156418962603665</id><published>2012-01-24T08:56:00.000-08:00</published><updated>2012-01-24T09:04:06.727-08:00</updated><title type='text'>Note.19 When the snow fell quoted - Henning Mankell</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-fDGkYJP-0ps/Tx7jY1TVBiI/AAAAAAAAAP0/YBd53kDz0W0/s1600/book-en-anderson-1842706209-large.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 264px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-fDGkYJP-0ps/Tx7jY1TVBiI/AAAAAAAAAP0/YBd53kDz0W0/s400/book-en-anderson-1842706209-large.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5701244194062140962" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thoughts and dreams came from the same place. From somewhere inside yourself, from an underground cave system deep down in your head. Thinking was harder than dreaming. You would have to make an effort in order to think. Dreaming was the opposite. You couldn't do it if you made an effort.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Feelings were like doors. Sorrow had its own room, so did disappointment, and happiness. Life was like a long corridor. Every door you walked past concealed something you could choose to accept. Or reject. If you knocked on the door and went in. Always assuming you were allowed in. But doors you hoped would remain closed could also open unexpectedly.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1821156418962603665?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1821156418962603665/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/note19-when-snow-fell-quoted-henning.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1821156418962603665'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1821156418962603665'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/note19-when-snow-fell-quoted-henning.html' title='Note.19 When the snow fell quoted - Henning Mankell'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-fDGkYJP-0ps/Tx7jY1TVBiI/AAAAAAAAAP0/YBd53kDz0W0/s72-c/book-en-anderson-1842706209-large.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-6109664418517441108</id><published>2012-01-24T06:22:00.000-08:00</published><updated>2012-01-24T06:44:20.235-08:00</updated><title type='text'>New year wishes</title><content type='html'>Each time new year coming, people like to give wishes to each other. The New year comes but the wishes are always the same. The elders always know which wishes for each case. The kids also gradually learnt by heart all the wishes about long life, healthy and prosperity and tried to compete to get more red "lixi". I don't blame them just the more getting the wishes the more vacant, emptiness and a little bored feelings increased. I kept on wondering how people can get healthier, happier and more prosperious if they keep on being safety and staying in the same place, doing the same thing, meeting the same people. The thing people needed each every new year is the braveness the courage and daring big enough to try to experiment the new one, the one people always want to do in their whole life and at least give it a try, meet the new ones and be ready to give up the old ones, the bored ones taking and eating them days after days. Each new experiment is really the one will etch in life making life more remarkable not the tasteless safety days. Each new year coming, new experiment coming, New eagerness coming.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-6109664418517441108?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/6109664418517441108/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/new-year-wishes.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6109664418517441108'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6109664418517441108'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/new-year-wishes.html' title='New year wishes'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5918250940959327068</id><published>2012-01-24T06:12:00.000-08:00</published><updated>2012-01-24T08:32:53.063-08:00</updated><title type='text'>Messages in the bottle</title><content type='html'>Recalling childhood time I used to wish picking up a bottle with messages when strolling at the seaside. The curiosity plus imagination about some remote lands, strange people  excited me each time going to the sea finding the bottles with messages. Till now I have never picked any bottle. Instead I wrote my messages, my thoughts and put in my bottle here - my blog and threw into the vast sea of web information. And like the bottles with messages in real life, the thrown one could not and should not be taken back. So am I. Some even erase theirs and took back their messages just because the "pickers-readers" protested or pissed it. I won't never do that. It can unplease people sometimes but it is mine and it's life with variety of thoughts, ideas, viewpoints so just please respect that. My messages never intend to please anyone's taste (sorry). It is just a sharing thought of the one having endless eager in reading, in experimenting new things, exploring new places and Now .. Who will pick up my bottle? Welcome.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5918250940959327068?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5918250940959327068/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/messages-in-bottle.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5918250940959327068'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5918250940959327068'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/messages-in-bottle.html' title='Messages in the bottle'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5746610246002381879</id><published>2012-01-16T12:37:00.001-08:00</published><updated>2012-01-19T11:06:33.979-08:00</updated><title type='text'>Note.18 Italian Shoes' Quoted - Henning Mankell</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-YpmaDRtMRzM/TxSLbgqCTqI/AAAAAAAAAO4/XwVYo5ySmSo/s1600/2047692580-260x260-0-0_Book_Italian_Shoes_A_Novel_Henning_Mankell.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 170px; height: 260px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-YpmaDRtMRzM/TxSLbgqCTqI/AAAAAAAAAO4/XwVYo5ySmSo/s400/2047692580-260x260-0-0_Book_Italian_Shoes_A_Novel_Henning_Mankell.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5698332733269495458" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When the shoe fits, you don't think about the foot.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are two sorts of truth: trivialities, where the opposite is obviously impossible, and deep truths, which are characterised by their opposite also being a deep truth.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Love is a gentle hand which slowly pushes fate to one side.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Life is not about cut prices. Life is basically about something more important. I don't know what exactly but, nevertheless, one must believe that it is important, and that the hidden meaning is something more substantial than discount coupons and scratch cards.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We' re always being made promises. You make them yourself and you listen to others giving theirs. Politicians are always going on about providing a better quality of life for people as they get older, and a health service in which nobody ever gets bedsores. Banks promise you high interest rates, some food promises to make you lose weight if you eat it, and body creams guarantee old age with fewer wrinkles. Life is quite simply a matter of cruising along in your own little boat through a constantly changing but never-ending stream of promises. And how many do we remember? We forget the ones we would like to remember, and we remember the ones we'd prefer to forget. Broken promises are like shadows dancing around in the twilight. The older I become, the more clearly I see them.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Life was like your shoes. You couldn't simply expect or imagine that your shoes would fit perfectly. Shoes that pinched your feet were a fact of life.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Of course I'm going to die. We all reach a point where we no longer have the strength to deny what's going to happen. Death is the only constant companion a human being can have in this life. Even a lunatic usually knows when it's time to go.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I've felt cold all my life. I've gone looking for warmth in deserts and tropical countries. But all the time I've had a little icicle hanging inside me. People always have baggage. For some it's sorrow, for others it's worry. For me, it's always been an icicle.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are always humiliating moments in the life of every woman. What most of us find worst is what happened when we were very young.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truth is often stranger than fiction.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are remarkable people living everywhere, but nobody notices them because they're old. We live in an age when old people are supposed to be as transparent as a sheet of glass. It's best if we don't even notice that they exist. You are becoming more and more transparent as well.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's just as easy to lose your way inside yourself as it is to get lost in the woods or in a city.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Good shoes help a person to forget about his feet. Nobody travels through life on a table or on a sheet of paper. Feet and the ground are linked together.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To make a difference that's so small it's not even noticeable. But it's a difference, for all that.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There's no such thing as normal people. That's a twisted view of the world that politicians want us to believe. That we are all a part of an endless mass of normality, with no possibility, never mind desire to claim that we are different.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you live long enough, you'll realise that nothing is impossible.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Death wipes out everything that has lived. Death leaves no trace, apart from the things I've always found so difficult to cope with.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you dig too deeply into others, you can risk destroying a beautiful friendship.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5746610246002381879?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5746610246002381879/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/note18-italian-shoes-quoted-henning.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5746610246002381879'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5746610246002381879'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/note18-italian-shoes-quoted-henning.html' title='Note.18 Italian Shoes&apos; Quoted - Henning Mankell'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-YpmaDRtMRzM/TxSLbgqCTqI/AAAAAAAAAO4/XwVYo5ySmSo/s72-c/2047692580-260x260-0-0_Book_Italian_Shoes_A_Novel_Henning_Mankell.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5934016326205032079</id><published>2012-01-11T16:56:00.000-08:00</published><updated>2012-01-15T21:35:06.704-08:00</updated><title type='text'>Henning Mankell's</title><content type='html'>Mankell's first story i read is "The Dogs of Riga", a Vietnamese translation one. I read it because the name of the book interested me. I really did not like it much. Anyway I tried the second one "One Step Behind" and this really shocked and attracted me. I like it so much. And then like an addict, I have been finding all of his books, the later in Vietnam was "Firewall" also in Vietnamese translated one. And now in Canada I have really really so good opportunities to read Mankell's other books. Now of course also translation but in English version. I am so happy. He is really a great great author I admire. More and more I become Mankell's big fan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let's see what i read &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. The Dogs of Riga&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. One Step Behind&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Firewall&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. The Pyramids&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Faceless Killers&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Sidetracked&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. The White Linoness&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. The Man Who Smiled&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. The Return of The Dancing master&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Before the Frost&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. Kennedy's Brain&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12. The Troubled Man&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13. Depths&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;14. Chronicler of The Winds&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15. A bridge to the Stars&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16. Shadows in the Twilight&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17. When the Snow Fell&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18. Journey to the end of the world&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;19. Italian Shoes&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;20. The man from Beijing&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5934016326205032079?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5934016326205032079/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/henning-mankells.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5934016326205032079'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5934016326205032079'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/henning-mankells.html' title='Henning Mankell&apos;s'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8495903193020873483</id><published>2012-01-11T16:43:00.000-08:00</published><updated>2012-01-15T21:19:29.152-08:00</updated><title type='text'>Note.17 Kennedy's Brain quoted - Henning Mankell</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-dSyMFZg3hV4/Tw4t0pJm9SI/AAAAAAAAAOY/2WmtaTDh6RA/s1600/book-en-harvill-1846550300-large.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 258px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-dSyMFZg3hV4/Tw4t0pJm9SI/AAAAAAAAAOY/2WmtaTDh6RA/s400/book-en-harvill-1846550300-large.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696540961092859170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Defeat should be out in the open, they shouldn't be hidden away, for it is defeats that make one a human being. A man who never understands his defeats takes nothing with him into the future.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sorrow was like mice, it always found a way in.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Death was darkness, there was no light to be found there. Death was attics and cellars, it smelled raw, of mice and soil, and loneliness.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I never received any money from my parents. I still thank them for that even today. Nothing can spoil children more than giving them something they ought to earn for themselves.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;They don't know what my name is, or where i live. There's a difference between knowing somebody, and recognising somebody. They're at ease because my face isn't that of a stranger. I belong here. They don't want to know any more than that, really. It's enough for me to be somebody who keeps calling in at the shop, doesn't cause trouble and pays his bills.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He does like to go back to places he's been to before. That's something that splits humanity into two groups - those who hate going back, and those who love it. You know where I belong. What about you?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Better to light a candle than to rant against darkness&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you want to be alone, think of me as an extra shadow. A sort of jacket you take with you over your arm when you're not sure if it's going to rain or not.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The lantern in the hand of Diogenes. I now realise that I'm living in an age where the concealment of truths has been elevated to an art as well as a science. Truths that always used to be allowed to emerge as a matter of course are nowadays being kept secret. Without a lantern in your hand, it is practically impossible to find somebody you're looking for. Cold gusts of wind extinguish the lantern's flame. You then have a choice: let it stay out, or light it again. And carry on looking for people.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Living means having the will to resist.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I know that there are gods for sale or for borrowing when the pain becomes too great, but that way has never brought me any consolation&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you don't learn the basic essentials of how an engine works, and what you can repair yourself, you're not fit to hold a driving licence.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;People hardly ever have a conscience. Poor people don't because they can't afford it. Rich people don't because they think that if they do, it will cost them money.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My mother has never told a single lie in all her life. For her there is nothing but the truth. My father has always told her lies, about other women he claimed didn't exist, about money he'd earned but lost. He's lied about everything apart from the fact that he would never have survived if she hadn't been there by his side. Men tell lies. - So do women. - They do it in self-defence. Men have declared war on women in so many ways. One of their most common weapons is lies. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We forgot too easily that people all belong to the same family. And that every landscape has something that reminds you of other landscapes. If it's true that we all came originally from Africa, that must mean that we all had a black mother long, long ago.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We know all about how Africans die, but hardly anything about how they live.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't believe it's possible to share one's grief with anybody else. One is alone with one's grief, just as one is alone when one dies.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's never good to die before you've finished saying what you have to say. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What is written in this book is exclusively the result of my own choices and decisions, of course. Just as the anger is also mine, the anger that was my driving force.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8495903193020873483?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8495903193020873483/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/kennedys-brain-quoted.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8495903193020873483'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8495903193020873483'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2012/01/kennedys-brain-quoted.html' title='Note.17 Kennedy&apos;s Brain quoted - Henning Mankell'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-dSyMFZg3hV4/Tw4t0pJm9SI/AAAAAAAAAOY/2WmtaTDh6RA/s72-c/book-en-harvill-1846550300-large.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8576040348877679024</id><published>2011-04-23T03:34:00.001-07:00</published><updated>2011-04-23T04:02:05.601-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ai Wei Wei'/><title type='text'>Ai Wei Wei</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-bDvbLwsGpZQ/TbKxn2wf6XI/AAAAAAAAAOM/fjjfzy7i-aE/s1600/1228887147_WwuO.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 326px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-bDvbLwsGpZQ/TbKxn2wf6XI/AAAAAAAAAOM/fjjfzy7i-aE/s400/1228887147_WwuO.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732585046894962" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-oODn6uEv8pE/TbKxnzk1UNI/AAAAAAAAAOE/ACbcnjtjzso/s1600/1228887183_cV0r.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 386px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-oODn6uEv8pE/TbKxnzk1UNI/AAAAAAAAAOE/ACbcnjtjzso/s400/1228887183_cV0r.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732584192659666" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-QibZXkOBvjA/TbKxn3Yt2YI/AAAAAAAAAN8/cIY6UYETIGM/s1600/1228887204_IWko.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 297px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-QibZXkOBvjA/TbKxn3Yt2YI/AAAAAAAAAN8/cIY6UYETIGM/s400/1228887204_IWko.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732585215580546" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-9cEWFjQ5XlY/TbKxniaFMjI/AAAAAAAAAN0/jo9Lx1fXCvM/s1600/1228887229_sEnX.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 194px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9cEWFjQ5XlY/TbKxniaFMjI/AAAAAAAAAN0/jo9Lx1fXCvM/s400/1228887229_sEnX.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732579584160306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-bYdNbddHcWU/TbKxY-RSqlI/AAAAAAAAANs/gsYDoG6ufxk/s1600/1228887252_Svef.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 391px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-bYdNbddHcWU/TbKxY-RSqlI/AAAAAAAAANs/gsYDoG6ufxk/s400/1228887252_Svef.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732329365449298" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-ofssphdcybg/TbKxYsCPUmI/AAAAAAAAANk/S0jvqAEQ2t4/s1600/1228887274_cV0r.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 354px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-ofssphdcybg/TbKxYsCPUmI/AAAAAAAAANk/S0jvqAEQ2t4/s400/1228887274_cV0r.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732324470477410" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/--D8K_t4Ss-c/TbKxYu7zgvI/AAAAAAAAANc/ENIhw7Ruov4/s1600/1228887293_OyuN.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 391px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/--D8K_t4Ss-c/TbKxYu7zgvI/AAAAAAAAANc/ENIhw7Ruov4/s400/1228887293_OyuN.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732325248795378" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-l7330JwzeLs/TbKxYfktoZI/AAAAAAAAANU/pULB2iALXBg/s1600/1228887320_tdUV.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 258px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-l7330JwzeLs/TbKxYfktoZI/AAAAAAAAANU/pULB2iALXBg/s400/1228887320_tdUV.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598732321125409170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-obh4HNMZFdc/TbKxDrEbB9I/AAAAAAAAANM/mwfbROBk6H8/s1600/1228887392_dkEU.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 245px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-obh4HNMZFdc/TbKxDrEbB9I/AAAAAAAAANM/mwfbROBk6H8/s400/1228887392_dkEU.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731963433945042" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-3DW8E03_zw8/TbKxDft7oKI/AAAAAAAAANE/TtlsYuh7LZU/s1600/1228887417_r7rd.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 388px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-3DW8E03_zw8/TbKxDft7oKI/AAAAAAAAANE/TtlsYuh7LZU/s400/1228887417_r7rd.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731960386822306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-8ryFXZdR-1U/TbKxDApqFpI/AAAAAAAAAM8/qc_B0S7dLZo/s1600/1228887455_z27d.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 377px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-8ryFXZdR-1U/TbKxDApqFpI/AAAAAAAAAM8/qc_B0S7dLZo/s400/1228887455_z27d.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731952047396498" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-TbQaCnNS_vE/TbKxDOAlCkI/AAAAAAAAAM0/RwcBRiPd4qw/s1600/1228887514_BxeL.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 309px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-TbQaCnNS_vE/TbKxDOAlCkI/AAAAAAAAAM0/RwcBRiPd4qw/s400/1228887514_BxeL.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731955633195586" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-shSaXNHAvR8/TbKwNX_FslI/AAAAAAAAAMs/TrLxzcwVbp8/s1600/1228887683_32NM.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 306px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-shSaXNHAvR8/TbKwNX_FslI/AAAAAAAAAMs/TrLxzcwVbp8/s400/1228887683_32NM.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731030598365778" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-yYSQwlTqLnE/TbKwNEctrmI/AAAAAAAAAMk/0MDlw3zD4hI/s1600/1228887725_ioug.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 287px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-yYSQwlTqLnE/TbKwNEctrmI/AAAAAAAAAMk/0MDlw3zD4hI/s400/1228887725_ioug.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731025353911906" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-bw818I0K9aU/TbKwNHRYq2I/AAAAAAAAAMc/7MIbwiE5--w/s1600/1228887771_EZD7.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 394px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-bw818I0K9aU/TbKwNHRYq2I/AAAAAAAAAMc/7MIbwiE5--w/s400/1228887771_EZD7.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731026111703906" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-ypsDQDJ_ApY/TbKwM0_Ey9I/AAAAAAAAAMU/MrrmZwDYVtY/s1600/1228887792_gMnF.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 385px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-ypsDQDJ_ApY/TbKwM0_Ey9I/AAAAAAAAAMU/MrrmZwDYVtY/s400/1228887792_gMnF.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731021203065810" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-z1epRAmAbaY/TbKwMkLexlI/AAAAAAAAAMM/Buo5KxfPR2I/s1600/1228887822_cSUQ.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 208px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-z1epRAmAbaY/TbKwMkLexlI/AAAAAAAAAMM/Buo5KxfPR2I/s400/1228887822_cSUQ.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598731016691697234" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-sBVYmWk5eKQ/TbKvt4nTXQI/AAAAAAAAAME/oQGy0ltfOp0/s1600/1228887847_eqO.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 254px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-sBVYmWk5eKQ/TbKvt4nTXQI/AAAAAAAAAME/oQGy0ltfOp0/s400/1228887847_eqO.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598730489601154306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-YKJFt1FxDKU/TbKvtzpOswI/AAAAAAAAAL8/IMG9QGoMmvM/s1600/1228887958_XI4v.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 390px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-YKJFt1FxDKU/TbKvtzpOswI/AAAAAAAAAL8/IMG9QGoMmvM/s400/1228887958_XI4v.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598730488267059970" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-GhGwgvuAfIU/TbKvtk58LbI/AAAAAAAAAL0/sy_xCnDswUA/s1600/1228888007_0Bax.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-GhGwgvuAfIU/TbKvtk58LbI/AAAAAAAAAL0/sy_xCnDswUA/s400/1228888007_0Bax.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598730484310617522" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-iL8D7meVtbI/TbKvttHUqsI/AAAAAAAAALs/3l63YIK37WI/s1600/1228888039_GaH.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 278px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-iL8D7meVtbI/TbKvttHUqsI/AAAAAAAAALs/3l63YIK37WI/s400/1228888039_GaH.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598730486514232002" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-zSEhNRMkNvk/TbKu7n1IORI/AAAAAAAAALk/vbeyQGJoXNc/s1600/1228888076_ZeDS.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 273px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-zSEhNRMkNvk/TbKu7n1IORI/AAAAAAAAALk/vbeyQGJoXNc/s400/1228888076_ZeDS.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598729626102282514" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-Zx1UlC9SyP4/TbKu14mkb9I/AAAAAAAAALc/QAatOXzteXs/s1600/1228888101_3tu1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 318px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Zx1UlC9SyP4/TbKu14mkb9I/AAAAAAAAALc/QAatOXzteXs/s400/1228888101_3tu1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598729527525404626" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-YXJHKqtbFOs/TbKuvCt2_iI/AAAAAAAAALU/RScGW4wsXWA/s1600/1228888124_Njhk.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-YXJHKqtbFOs/TbKuvCt2_iI/AAAAAAAAALU/RScGW4wsXWA/s400/1228888124_Njhk.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598729409981251106" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-YCis16KmU0o/TbKuq3oz7AI/AAAAAAAAALM/8O19pswJ72s/s1600/1228888163_3tu1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 294px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-YCis16KmU0o/TbKuq3oz7AI/AAAAAAAAALM/8O19pswJ72s/s400/1228888163_3tu1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598729338287811586" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-OEuMWEZD7lE/TbKuYBqDphI/AAAAAAAAALE/ncG1rHRdENU/s1600/1228888191_VgU.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 331px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-OEuMWEZD7lE/TbKuYBqDphI/AAAAAAAAALE/ncG1rHRdENU/s400/1228888191_VgU.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598729014559876626" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-HTG9-7IHub4/TbKuRoVP6pI/AAAAAAAAAK8/mxtsPYO-NEA/s1600/1228888209_oG4F.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 277px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-HTG9-7IHub4/TbKuRoVP6pI/AAAAAAAAAK8/mxtsPYO-NEA/s400/1228888209_oG4F.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598728904682498706" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-1H34adDtNiw/TbKuM7TNsfI/AAAAAAAAAK0/Yzie-zpKM9E/s1600/1228888229_ygx6.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 295px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-1H34adDtNiw/TbKuM7TNsfI/AAAAAAAAAK0/Yzie-zpKM9E/s400/1228888229_ygx6.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598728823874892274" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-BnnVa6jJau8/TbKuHfpuo7I/AAAAAAAAAKs/pGda_wTv2Hs/s1600/1228888255_lZkB.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-BnnVa6jJau8/TbKuHfpuo7I/AAAAAAAAAKs/pGda_wTv2Hs/s400/1228888255_lZkB.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598728730553787314" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-4XwcZShcGBw/TbKuByul2OI/AAAAAAAAAKk/PEmAXZnVz6c/s1600/1228888315_K1Nf.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 347px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-4XwcZShcGBw/TbKuByul2OI/AAAAAAAAAKk/PEmAXZnVz6c/s400/1228888315_K1Nf.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598728632595241186" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-e-gszlU9yA0/TbKruaD9cJI/AAAAAAAAAKc/-57KUcpLl1g/s1600/1229412488_tax4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-e-gszlU9yA0/TbKruaD9cJI/AAAAAAAAAKc/-57KUcpLl1g/s400/1229412488_tax4.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598726100533211282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-Me9SmdLS-Wg/TbKrofRj2EI/AAAAAAAAAKU/YSO0Qd1Psrc/s1600/1229412569_3tu1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 309px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Me9SmdLS-Wg/TbKrofRj2EI/AAAAAAAAAKU/YSO0Qd1Psrc/s400/1229412569_3tu1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598725998853216322" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-MH8xzG9-q8U/TbKrhRkanXI/AAAAAAAAAKM/jUvIcjf6pdI/s1600/1153322693_qu3C.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 160px; height: 170px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-MH8xzG9-q8U/TbKrhRkanXI/AAAAAAAAAKM/jUvIcjf6pdI/s400/1153322693_qu3C.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598725874915122546" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8576040348877679024?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8576040348877679024/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/04/ai-wei-wei.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8576040348877679024'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8576040348877679024'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/04/ai-wei-wei.html' title='Ai Wei Wei'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-bDvbLwsGpZQ/TbKxn2wf6XI/AAAAAAAAAOM/fjjfzy7i-aE/s72-c/1228887147_WwuO.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-9159847904099972475</id><published>2011-04-23T02:51:00.000-07:00</published><updated>2011-04-23T03:45:15.350-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sükran Moral'/><title type='text'>Sükran Moral</title><content type='html'>"Bordello"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-eiVoBjBisWo/TbKosarQr6I/AAAAAAAAAIs/yjXH740xjJE/s1600/image-33913-galleryV9-efoq.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 263px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-eiVoBjBisWo/TbKosarQr6I/AAAAAAAAAIs/yjXH740xjJE/s400/image-33913-galleryV9-efoq.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598722767803428770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-5si9G8BsIzY/TbKhy32hSZI/AAAAAAAAAHk/t-xrywZ2SVI/s1600/image-33915-galleryV9-msrv.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 252px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-5si9G8BsIzY/TbKhy32hSZI/AAAAAAAAAHk/t-xrywZ2SVI/s320/image-33915-galleryV9-msrv.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598715182133102994" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hamam"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-s6cB6aJZaew/TbKiGBtncqI/AAAAAAAAAHs/i9cU7O5KWSo/s1600/image-33906-galleryV9-fptf.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 360px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-s6cB6aJZaew/TbKiGBtncqI/AAAAAAAAAHs/i9cU7O5KWSo/s320/image-33906-galleryV9-fptf.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598715511197627042" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Family Night"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-jHi91ROIzeI/TbKikBaVllI/AAAAAAAAAH0/xWiXNhs9nXc/s1600/image-33859-galleryV9-rxft.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-jHi91ROIzeI/TbKikBaVllI/AAAAAAAAAH0/xWiXNhs9nXc/s320/image-33859-galleryV9-rxft.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598716026512840274" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-kJomgeyGQZ0/TbKisoFIAWI/AAAAAAAAAH8/8VT5zXRAnbw/s1600/image-33911-galleryV9-rtyg.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-kJomgeyGQZ0/TbKisoFIAWI/AAAAAAAAAH8/8VT5zXRAnbw/s320/image-33911-galleryV9-rtyg.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598716174331806050" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Love and Violence"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-ermT81BQj6I/TbKizUoLoHI/AAAAAAAAAIE/HlznW54N144/s1600/image-33912-galleryV9-iini.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-ermT81BQj6I/TbKizUoLoHI/AAAAAAAAAIE/HlznW54N144/s320/image-33912-galleryV9-iini.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598716289369219186" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Apocalypse"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-q5m7TsZ6uCg/TbKi-RnPM-I/AAAAAAAAAIM/UipogwHiU8g/s1600/image-33900-galleryV9-drid.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-q5m7TsZ6uCg/TbKi-RnPM-I/AAAAAAAAAIM/UipogwHiU8g/s320/image-33900-galleryV9-drid.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598716477538513890" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Speculum"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-LxfqUJozACI/TbKjNFsn5NI/AAAAAAAAAIU/ZNKN3CE1Hzc/s1600/image-33862-galleryV9-itbf.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 269px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-LxfqUJozACI/TbKjNFsn5NI/AAAAAAAAAIU/ZNKN3CE1Hzc/s320/image-33862-galleryV9-itbf.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598716732037915858" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Despair"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Qf7l7cEMkf0/TbKjaY34E0I/AAAAAAAAAIc/6JrVPcINGUM/s1600/image-33904-galleryV9-lsjg.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 263px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Qf7l7cEMkf0/TbKjaY34E0I/AAAAAAAAAIc/6JrVPcINGUM/s320/image-33904-galleryV9-lsjg.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598716960523686722" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Peace...Fucking Fairytale!"&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-ya_lgUOQBqs/TbKjiIwkytI/AAAAAAAAAIk/dxjv7PIBnj8/s1600/image-33861-galleryV9-byyp.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 258px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-ya_lgUOQBqs/TbKjiIwkytI/AAAAAAAAAIk/dxjv7PIBnj8/s320/image-33861-galleryV9-byyp.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5598717093637049042" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-9159847904099972475?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/9159847904099972475/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/04/sukran-moral.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/9159847904099972475'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/9159847904099972475'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/04/sukran-moral.html' title='Sükran Moral'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-eiVoBjBisWo/TbKosarQr6I/AAAAAAAAAIs/yjXH740xjJE/s72-c/image-33913-galleryV9-efoq.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-6050039263093690787</id><published>2011-03-19T23:20:00.000-07:00</published><updated>2011-03-20T01:46:27.245-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ryu Murakami'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Coin Locker Babies'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Những đứa trẻ bị bỏ rơi trong tủ gửi đồ'/><title type='text'>Note.16 Coin Locker Babies - Ryu Murakami</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-w4S000l1Nrc/TYWc4Xf4PcI/AAAAAAAAAHM/Wh2azLiJ92Y/s1600/220px-Coinlockerbabies.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 220px; height: 317px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-w4S000l1Nrc/TYWc4Xf4PcI/AAAAAAAAAHM/Wh2azLiJ92Y/s320/220px-Coinlockerbabies.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586043405017300418" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. Tóm lại là cái thứ kiến thức thông thường ấy mà. Tôi luôn nói là Hãy biết tôn trọng và làm đúng từ những cái thông thường trở đi. Những kẻ không biết bảo vệ các thứ thuộc về những cái thuộc kiến thức thông thường như vậy thì dẫu có bị bắn chết cũng đáng ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. cứ như vậy, tội lỗi của phụ nữ, chính là cái luôn chất chứa đầy những buồn vui của họ trong cuộc sống hàng ngày ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. về già người ta sẽ thích trở lại thăm cái nơi mình còn bé đấy ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-6050039263093690787?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/6050039263093690787/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/03/note16-coin-locker-babies-ryu-murakami.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6050039263093690787'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6050039263093690787'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/03/note16-coin-locker-babies-ryu-murakami.html' title='Note.16 Coin Locker Babies - Ryu Murakami'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-w4S000l1Nrc/TYWc4Xf4PcI/AAAAAAAAAHM/Wh2azLiJ92Y/s72-c/220px-Coinlockerbabies.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4663026231011607917</id><published>2011-02-20T07:10:00.000-08:00</published><updated>2011-02-20T07:12:33.668-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='malcolm gladwell'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='what the dog saw'/><title type='text'>Note.15 What the Dog Saw and other adventures - Malcolm Gladwell</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-6Z6udKSuTOk/TWEvUof-caI/AAAAAAAAAHE/QKzhJEaOj0o/s1600/whatthedogsaw.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 260px; height: 190px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-6Z6udKSuTOk/TWEvUof-caI/AAAAAAAAAHE/QKzhJEaOj0o/s320/whatthedogsaw.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5575789845176807842" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4663026231011607917?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4663026231011607917/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/02/note15-what-dog-saw-and-other.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4663026231011607917'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4663026231011607917'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/02/note15-what-dog-saw-and-other.html' title='Note.15 What the Dog Saw and other adventures - Malcolm Gladwell'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-6Z6udKSuTOk/TWEvUof-caI/AAAAAAAAAHE/QKzhJEaOj0o/s72-c/whatthedogsaw.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1616905323386370629</id><published>2011-01-17T19:39:00.000-08:00</published><updated>2011-01-17T19:43:36.431-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Moby Dick'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Herman Melville'/><title type='text'>Note.14 Moby Dick - Herman Melville</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUMYZCBeAI/AAAAAAAAAG4/iMcAXOIjEwE/s1600/mobydick.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 193px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUMYZCBeAI/AAAAAAAAAG4/iMcAXOIjEwE/s320/mobydick.png" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563366527861880834" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1616905323386370629?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1616905323386370629/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note14-moby-dick-herman-melville.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1616905323386370629'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1616905323386370629'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note14-moby-dick-herman-melville.html' title='Note.14 Moby Dick - Herman Melville'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUMYZCBeAI/AAAAAAAAAG4/iMcAXOIjEwE/s72-c/mobydick.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8569945096169651830</id><published>2011-01-17T18:55:00.000-08:00</published><updated>2011-01-17T18:58:51.590-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Eat Pray Love'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Elizabeth Gilbert'/><title type='text'>Note.13 Eat, Pray, Love - Elizabeth Gilbert</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUBsNJjccI/AAAAAAAAAGw/M3oPftlWEbc/s1600/Eat%252C_Pray%252C_Love_%25E2%2580%2593_Elizabeth_Gilbert%252C_2007.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 210px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUBsNJjccI/AAAAAAAAAGw/M3oPftlWEbc/s320/Eat%252C_Pray%252C_Love_%25E2%2580%2593_Elizabeth_Gilbert%252C_2007.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563354773641720258" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8569945096169651830?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8569945096169651830/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note13-eat-pray-love-elizabeth-gilbert.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8569945096169651830'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8569945096169651830'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note13-eat-pray-love-elizabeth-gilbert.html' title='Note.13 Eat, Pray, Love - Elizabeth Gilbert'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUBsNJjccI/AAAAAAAAAGw/M3oPftlWEbc/s72-c/Eat%252C_Pray%252C_Love_%25E2%2580%2593_Elizabeth_Gilbert%252C_2007.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-7342860584417152908</id><published>2011-01-17T18:52:00.000-08:00</published><updated>2011-01-17T18:54:37.791-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Yann Martel'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Life of Pi'/><title type='text'>Note.12 Life of Pi - Yann Martel</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUA5jwaU3I/AAAAAAAAAGo/TNHPxFNItoI/s1600/life_of_pi1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 206px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUA5jwaU3I/AAAAAAAAAGo/TNHPxFNItoI/s320/life_of_pi1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563353903536952178" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-7342860584417152908?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/7342860584417152908/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note12-life-of-pi-yann-martel.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7342860584417152908'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7342860584417152908'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note12-life-of-pi-yann-martel.html' title='Note.12 Life of Pi - Yann Martel'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUA5jwaU3I/AAAAAAAAAGo/TNHPxFNItoI/s72-c/life_of_pi1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2052564130703748428</id><published>2011-01-17T18:50:00.000-08:00</published><updated>2011-03-19T08:44:06.084-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nguyễn Nhật Ánh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ'/><title type='text'>Note.11 Cho tôi một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUAS3mY0JI/AAAAAAAAAGg/yAF7IJ7eIaw/s1600/chotoi1vedituoitho.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 192px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUAS3mY0JI/AAAAAAAAAGg/yAF7IJ7eIaw/s320/chotoi1vedituoitho.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563353238848721042" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa .. cuộc sống không có gì mới mẻ để khám phá .. mỗi đêm trước khi đi ngủ tôi đã biết tỏng ngày mai những sự kiện gì sẽ diễn ra trong cuộc đời tôi ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. quan tâm tới sức khỏe là điều tốt, và càng lớn tuổi mối quan tâm đó càng tỏ ra đúng đắn. Chẳng ai dám nói quan tâm như vậy là điều không tốt .. khi tôi trưởng thành có nhà báo phỏng vấn tôi, rằng giữa sức khỏe, tình yêu và tiền bạc, ông quan tâm điều gì nhất? Lúc đầu tôi nói nhiều về tình yêu, về sau tôi nói nhiều hơn về sức khỏe. Tôi phới lờ tiền bạc, mặc dù tôi nhận thấy đó là một bất công: tiền bạc chưa bao giờ được con người ta thừa nhận là mối quan tâm hàng đầu dù tiền bạc ngày nào cũng chạy đi mua quà tặng cho tình yêu và thuốc men cho sức khỏe ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. đôi khi vì một lý do nào đó mà chúng ta buộc phải bịa chuyện.Chúng ta cứ lặp lại mãi câu chuyện đó cho đến một ngày chúng ta không nhớ có thật là chúng ta đã bịa nó ra hay không, rồi sau đó một thời gian nữa nếu cứ tiếp tục lặp lại câu chuyện đó nhiều lần thì chúng ta sẽ tin là nó có thật. Thậm chí còn hơn cả niềm tin thông thường ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. ra chơi có lẽ là điều tuyệt vời nhất mà người lớn có thể nghĩ ra cho trẻ con .. ra chơi là được tháo cũi sổ lồng (tất nhiên sau đó phải bấm bụng chui vào lại), là được tha hồ hít thở không khí tự do ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. còn ra về có nghĩa là rời khỏi một nhà giam này để đến một nhà giam khác, y như người ta chuyển trại cho các tù nhân, có gì hay ho đâu ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. đơn giản là ngày nào cũng giống như ngày nào. MỘt ngày như mọi ngày, như người ta vẫn nói. Và vì thế cuộc sống đối với tôi thật là đơn điệu, nếu sự lặp đi lặp lại là biểu hiện chính xác nhất và rõ rệt nhất của sự đơn điệu. Mãi về sau này, tôi mới khám phá ra còn có cách nhìn khác về sự lặp đi lặp lại. Người ta gọi nó là sự ổn định. Một công việc có thể sắp đặt trước, một sự nghiệp có thể tính toán trước, là niềm ao ước của rất nhiều người, nhiều quốc gia. Tất nhiên sẽ thật là hay nếu tiên liệu được chỉ số tăng trưởng kinh tế của một đất nước nhưng nếu bạn cũng tiên liệu chính xác như thế về chỉ số tăng trưởng tình cảm của bản thân thì điều đó có khi lại chán ngắt. Sẽ thật kỳ cục nếu như bạn tin chắc rằng một tháng nữa bạn sẽ bắt đầu yêu, ba tháng sau bạn sẽ đang yêu - ít thôi, sáu tháng sau bạn sẽ yêu nhiều hơn .. Tôi từng thấy có nhiều người trẻ tuổi lên kế hoạch cho cuộc đời mình: 22 tuổi tốt nghiệp đại học, 25 tuổi lập gia đình, 27 tuổi mở công ty, 30 tuổi sinh con đầu lòng vân vân và vân vân Thật sít sao! Nhưng một khi cuộc đời một con người được lập trình chặt chẽ và khoa học đến thế thì nếu tất cả đều vào khuôn như dự tính liệu bạn có bão hòa về cảm xúc hay không? Khi nói về cảm xúc có lẽ không thể không gắn nó với tính cách của từng người. Người lạc quan bảo rằng ổn định cái điều mà người bi quan cho là đơn điệu. Cuộc sống vợ chồng cũng thế thôi, kẻ thì bảo êm đềm, người thì cho là vô vị, biết làm thế nào! ... người quá khích lại có dịp bô bô lên rằng êm đềm không hề bà con gì với hạnh phúc, biết nói làm sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. rốt cuộc, sau những thương tích tâm hồn lẫn thể xác, chúng tôi buộc phải chấp nhận không nên nghĩ khác bản cửu chương in ở đằng sau mỗi cuốn tập. Nếu muốn thay đổi  chúng tôi đành phải chờ đến lúc thành tài, tức là lúc đã trở thành những nhà toán học nổi tiếng thế giới, lúc đó chúng tôi sẽ soạn một bản cửu chương theo ý mình ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2052564130703748428?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2052564130703748428/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note11-cho-toi-mot-ve-i-tuoi-tho-nguyen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2052564130703748428'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2052564130703748428'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note11-cho-toi-mot-ve-i-tuoi-tho-nguyen.html' title='Note.11 Cho tôi một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTUAS3mY0JI/AAAAAAAAAGg/yAF7IJ7eIaw/s72-c/chotoi1vedituoitho.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5255725520084206897</id><published>2011-01-17T18:44:00.000-08:00</published><updated>2011-03-20T21:21:34.811-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='South of the Border West of the Sun'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Haruki Murakami'/><title type='text'>Note.10 South of the Border, West of the Sun - Haruki Murakami</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTT_Stj1CfI/AAAAAAAAAGQ/SnFStFwzL6M/s1600/Southofborder.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 304px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTT_Stj1CfI/AAAAAAAAAGQ/SnFStFwzL6M/s320/Southofborder.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563352136642005490" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. trong cuộc sống có những điều người ta có thể thay đổi và những điều không thể. Ví dụ như thời gian là thứ không thể lấy lại được. Không thể quay lại quá khứ .. với thời gian nhiều thứ cố định lại, giống như xi măng bám cứng vào thành bên trong của một cái xô, và người ta không còn có thể quay ngược trở lại nữa. "Cậu" của bây giờ đã bị đông cứng lại như xi măng, và cậu không thể nào khác được với cậu của ngày hôm nay ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;..khi đó, tôi còn chưa biết một ngày tôi sẽ làm cô tổn thương không thể cứu chữa nổi. Chỉ thỉnh thoảng tôi mới biết rằng một con người có thể làm tổn thương một con người khác, duy nhất bởi vì anh ta tồn tại và là chính anh ta ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5255725520084206897?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5255725520084206897/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note10-south-of-border-west-of-sun.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5255725520084206897'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5255725520084206897'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note10-south-of-border-west-of-sun.html' title='Note.10 South of the Border, West of the Sun - Haruki Murakami'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTT_Stj1CfI/AAAAAAAAAGQ/SnFStFwzL6M/s72-c/Southofborder.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-6804997795555805019</id><published>2011-01-16T20:18:00.000-08:00</published><updated>2011-01-16T20:21:15.437-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Glassblower of Murano'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Người thổi thủy tinh xứ Marano'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dinh hong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Marina Fiorato'/><title type='text'>Note.9 The Glassblower of Murano - Marina Fiorato</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPDk6wW-DI/AAAAAAAAAGA/KSONowFdTKM/s1600/theglassblower.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 196px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPDk6wW-DI/AAAAAAAAAGA/KSONowFdTKM/s320/theglassblower.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563005003747489842" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-6804997795555805019?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/6804997795555805019/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note9-glassblower-of-murano-marina.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6804997795555805019'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6804997795555805019'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note9-glassblower-of-murano-marina.html' title='Note.9 The Glassblower of Murano - Marina Fiorato'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPDk6wW-DI/AAAAAAAAAGA/KSONowFdTKM/s72-c/theglassblower.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2272044542481045825</id><published>2011-01-16T20:13:00.000-08:00</published><updated>2011-01-16T20:17:29.953-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sự hiền hòa của sói'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Tenderness of Wolves'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Stef Penny'/><title type='text'>Note.8 The Tenderness of Wolves - Stef Penny</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPCzd3KbdI/AAAAAAAAAF4/-_OxFgKHY9s/s1600/thetendernessofwolves.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 166px; height: 257px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPCzd3KbdI/AAAAAAAAAF4/-_OxFgKHY9s/s320/thetendernessofwolves.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563004154177809874" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2272044542481045825?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2272044542481045825/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note8-tenderness-of-wolves-stef-penny.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2272044542481045825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2272044542481045825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note8-tenderness-of-wolves-stef-penny.html' title='Note.8 The Tenderness of Wolves - Stef Penny'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPCzd3KbdI/AAAAAAAAAF4/-_OxFgKHY9s/s72-c/thetendernessofwolves.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4481318436386728719</id><published>2011-01-16T20:06:00.000-08:00</published><updated>2011-03-20T02:34:05.757-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='the name of the rose'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='William xứ Baskerville'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tên của đóa hồng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dinh hong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Umberto Eco'/><title type='text'>Note.7 The Name of the Rose - Umberto Eco</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPH8-u4awI/AAAAAAAAAGI/VQDYFo1jT_8/s1600/Name_of_rose_movieposter.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 211px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPH8-u4awI/AAAAAAAAAGI/VQDYFo1jT_8/s320/Name_of_rose_movieposter.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563009815178406658" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. ngày nay, chúng ta nhìn qua một lăng kính tăm tối, và sự thật, trước khi được phơi bày ra với mọi người, chỉ hiện lên qua những mảnh vụn của thế gian lầm lạc này, do đó ta phải xướng lên những dấu hiệu trung thực của nó, thậm chí khi chúng đối với ta có vẻ còn mờ nhạt, và như thể đã trộn lẫn với một tâm địa hoàn toàn độc ác ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. Alanus de Insulis đã nói: Mọi tạo vật trần gian ..Như tranh, như sách .. Mở cho ta chiêm ngưỡng .. ông đã nghĩ đến những dãy biểu tượng vô tận mà Chúa, qua các sinh linh, đã sử dụng để phán cho chúng ta về cuộc sống bất tử. Nhưng vũ trụ thậm chí còn giàu sức biểu đạt hơn Alanus nghĩ, và nó không chỉ nói đến những cách mơ hồ, mà còn nói đến những sự vật gần gũi hơn, và khi ấy nó thể hiện rất rõ ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. tu viện mà không có sách vở giống như nền văn minh mà không có tác phẩm, như trại lính không quân sĩ, như nhà bếp không nồi niêu soong chảo, như bàn tiệc không thức ăn, như vườn cây không cỏ, thảo nguyên không hoa, cây không lá... nó là kho tri thức, là sự cứu rỗi của nền học vấn cổ đại đang có nguy cơ bị hỏa tai, cướp bóc, động đất, sự phát triển của văn hóa mới và sự gia tăng của văn cổ tiêu diệt..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;..quái vật tồn tại vì chúng là một bộ phận trong thiên cơ, và trong sự hình thành kinh sợ của những quái vật này bộc lộ sức mạnh của Đấng Tạo hóa. Và cũng theo thiên cơ mà những loại sách của bọn phù thủy, sách pháp thuật của bọn Do thái, truyền thuyết của những nhà thơ đa thần, những điều giả trá của bọn vô thần được tồn tại. Chính các bậc tiền bối sáng lập nên tu viện này đã thành tâm và thành kính tin tưởng hàng bao thế kỷ nay bằng đơi mắt tinh tường của một độc giả thông thái có thể nhận biết trí tuệ thiêng liêng ngời sáng trong những quyển sách, thậm chí trong các sách giả dối. Do đó thư viện cũng là nơi chất giữ những loại sách này .. chính vì lý do đó mà không phải bất kỳ ai cũng được phép vào viếng thư viện ... Hơn thế nữa sách là một sinh vật yếu đuối, nó chịu đựng sự bào mòn của thời gian, sợ các loài gặm nhấm, kỵ thủy, kỵ hỏa, và e ngại những bàn tay vụng về, cục mịch. Nếu mấy trăm năm nay ai cũng được phép đi lại tự do trong thư viện cầm nắm các bản chép tay của chúng tôi thì phần lớn đã chẳng thể tồn tại đến ngày nay. Do đó quản thư viện bảo quản sách chống lại sự tàn phá của cả con người lẫn thiên nhiên, tận tụy cống hiến cả đời mình cho cuộc chiến đấu chống lại những thế lực lãng quên, vốn là kẻ thù của Chân lý .. Không ai nên và không ai có thể đến được. Dù có muốn đi nữa, không ai có thể thành công.Mênh mông như chân lý nó gìn giữ, phản trắc như những điều giả dối nó chất chứa, thư viện tự bảo vệ mình. Hồn nó là mê cung, đất của nó là mê cung, người có thể vào, và rồi sẽ chẳng ra được ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.. chỉ có một thứ khơi dậy thú tính còn hơn cả khoái lạc, đó chính là sự đau đớn. Khi bị tra tấn, ta có cảm giác như thể đang chịu tác dụng của các loại dược thảo gây ảo giác. Tất cả những điều ta được nghe kể lại, cả những thứ ta đã đọc đều hiện về trong tâm trí ta, như thể người ta đang chuyển mình đi, không phải lên thiên đường, mà là xuống địa ngục. Khi bị tra tấn, ta không chỉ nói những điều mà phán quan muốn ta nhận mà cả những điều ta nghĩ sẽ khiến lão vui lòng, vì giữa ta và lão đã xác lập một sợi dây liên hệ quỷ quái ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4481318436386728719?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4481318436386728719/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note7-name-of-rose.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4481318436386728719'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4481318436386728719'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note7-name-of-rose.html' title='Note.7 The Name of the Rose - Umberto Eco'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTPH8-u4awI/AAAAAAAAAGI/VQDYFo1jT_8/s72-c/Name_of_rose_movieposter.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1354713508545526964</id><published>2011-01-16T19:49:00.000-08:00</published><updated>2011-01-16T20:03:27.481-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mùi hương'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Patrick Suskind'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dinh hong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Das Parfum'/><title type='text'>Note.6 Das Parfum - Patrick Suskind</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTO_Oi7b1zI/AAAAAAAAAFg/p9jvz2aNxC8/s1600/perfume.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 215px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTO_Oi7b1zI/AAAAAAAAAFg/p9jvz2aNxC8/s320/perfume.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563000221347862322" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1354713508545526964?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1354713508545526964/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note6-das-parfum-patrick-suskind.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1354713508545526964'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1354713508545526964'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note6-das-parfum-patrick-suskind.html' title='Note.6 Das Parfum - Patrick Suskind'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTO_Oi7b1zI/AAAAAAAAAFg/p9jvz2aNxC8/s72-c/perfume.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2931262579552511941</id><published>2011-01-16T17:56:00.001-08:00</published><updated>2011-01-16T18:08:22.289-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dinh hong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ryu Murakami'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Audition'/><title type='text'>Note.5 Audition - Ryu Murakami</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTOh-yatXkI/AAAAAAAAAFY/zGJZ1QiFDMw/s1600/200px-Auditionnovel.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 313px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTOh-yatXkI/AAAAAAAAAFY/zGJZ1QiFDMw/s320/200px-Auditionnovel.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5562968064790453826" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. chẳng có thằng đàn ông nào không từng nghĩ rằng mình sẽ tự do đến nhường nào nếu một mai vợ chết đi. Lại có nhiều thằng bấm ngón tay đếm từng ngày chờ vợ dẫn con về ở luôn nhà ngoại. Ấy thế mà cứ thử vắng bóng vợ là đại để lũ đàn ông chẳng làm được gì ra hồn. Thậm chí chúng không thể nảy ra ý định làm điều gì khuất tất bởi còn đang chìm trong cảm giác hẫng hụt vì đột ngột phải rời xa chỗ dựa tinh thần mà cho tới lúc đó bọn chúng còn chưa kịp nhận ra .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;... to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2931262579552511941?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2931262579552511941/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note5-audition-ryu-murakami.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2931262579552511941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2931262579552511941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note5-audition-ryu-murakami.html' title='Note.5 Audition - Ryu Murakami'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTOh-yatXkI/AAAAAAAAAFY/zGJZ1QiFDMw/s72-c/200px-Auditionnovel.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8624185683223446834</id><published>2011-01-15T06:24:00.000-08:00</published><updated>2011-01-16T17:53:55.687-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ryu Murakami'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='In The Miso Soup'/><title type='text'>Note.4 In The Miso Soup - Ryu Murakami</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTGyjJiDCmI/AAAAAAAAAE4/A1ov2LJ-v6c/s1600/In_the_Miso_Soup_Cover.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 310px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTGyjJiDCmI/AAAAAAAAAE4/A1ov2LJ-v6c/s320/In_the_Miso_Soup_Cover.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5562423331703163490" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;".. không chỉ người Mỹ mà ở bất kỳ quốc gia nào chắc chắn không có ai là hoàn hảo cả. Nhất định ai cũng có mặt này mặt nọ. Điều này tôi đã đúc kết được qua "trường đời". Tôi nghĩ, nói chung, người Mỹ thường có cùng một ưu điểm chính là họ rất cởi mở và vô tư. Còn nhược điểm là họ không thể tưởng tượng ra bất kỳ thế giới nào khác ngoài nước Mỹ của họ hay không biết ai khác ngoài bản thân họ. Điều này cũng hơi giống người Nhật. Nhưng có điều, người Mỹ lại còn có điểm tiêu cực hơn, họ thường bắt bằng được người khác phải làm những điều mà họ cho là đúng .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. người đàn ông Mỹ hình như sử dụng từ "chấp nhận" rất miễn cưỡng. Ông ta không dùng từ "chịu đựng". Từ "chịu đựng" mang tính "Nhật bản" mà lại bao trùm nhiều nghĩa. Khi nghe ông ấy kể xong câu chuyện đó, tôi cảm thấy bản năng của sự đơn độc có khác nhau. Tôi nhận ra mình thật may mắn khi là người Nhật. Sự đơn độc cần đến những nỗ lực để có thể chấp nhận thực tế hay hoàn cảnh khác với sự đơn độc vốn chỉ cần nhẫn nhịn là có thể giải quyết hết mọi chuyện. Tôi không đủ tự tin để chịu đựng nỗi đơn độc như kiểu người Mỹ .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. ai cũng có lúc nói dối. Thế nhưng, kiểu người luôn miệng nói dối, tức là nói dối trở thành chuyện thường ngày sẽ khó ý thức được là mình đang nói dối và thậm chí tới một lúc nào đó cón quên luôn là mình đang nói dối... trong thế giới này kiểu người ấy rất nguy hiểm .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" .. nước Nhật cũng là nước thuộc loại giàu có trên thế giới mà tại sao mọi người lại phải làm việc đến kiệt quệ sức lực? Những cô gái trẻ ở các nước châu Á nghèo khác thì rõ rồi nhưng không hiểu lý do gì mà có nhiều nữ sinh của nước Nhật , một nước giàu có lại đi "bán xuân"? Ở các nước, mọi người thường cố gắng làm việc vì hạnh phúc gia đình, còn ở Nhật tại sao lại không có ai lên tiếng thắc mắc khi mọi người có xu hướng sống và làm việc một mình? ... những điều đó không thấy nói trên báo hay tạp chí và cả trên vô tuyến nữa. Không ai giải thích cho tôi biết tại sao ở đất nước này lại tồn tại kiểu làm việc quá sức hay sống và làm việc một mình .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. để có thể sống một cách bình thường không phải là dễ. Cả cha mẹ, thầy giáo, đất nước đã dạy cho tôi một cách sống giống như là của một nô lệ chứ chưa ai dạy cho tôi biết thế nào là cuộc sống bình thường .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. những điềm gỡ thường ở bên ta mà ta không hay để ý, rồi đến một lúc nào đó đột nhiên ta mới thấy rõ nó. Đến khi nó trở thành hiện thực rồi thì mọi việc đã quá muộn ta trở tay không kịp .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. sự hận thù được sinh ra từ những cảm xúc tiêu cực như : buồn chán, cô đơn, tức giận. Sự hận thù cũng được sinh ra từ lỗ thủng ở ngay bên trong chính bản thân. Cái lỗ thủng ấy giống như lỗ thủng trên cơ thể khi bị dao đâm ...  nếu là một người bình thường , từ cái lỗ thủng ấy xuất hiện một cái gì đó. Dĩ nhiên là cái đó mang một sự hận thù khiến người đó có suy nghĩ muốn giết một ai đó một lần rồi hai lần. Thế nhưng lại có một cái gì đó hãm lại. Sự hận thù được sinh ra từ cái lỗ thủng của một con người lại bị hãm lại ở ngay đáy lỗ thủng của chính mình. Nó nhanh chóng bị lãng quên và biến thành một cái khác, chẳng hạn như là tâm huyết đối với công việc .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. có một chuyên gia về tâm thần học nói: "Con người ta nếu không thấy rằng mình có một giá trị nào đó thì không nên sống nữa". Tôi thấy điều đó là chính xác. Cuộc sống sẽ trở nên vô vị khi nghĩ rằng mình chẳng có giá trị gì, có sống cũng chẳng có ích cho một ai .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. người Nhật thường kết bè kết cánh để bao vây đối phương và cũng thường nói xấu ai đó theo hình thức tập thể, họ làm việc đó một cách thản nhiên mà không hề nghĩ rằng đối phương sẽ chịu một sức ép, áp lực như thế nào. Nói cho cùng thì vì không có kiến thức nên không thể nào phản kháng, đến bản thân mình cũng không biết đang làm việc gì, dù có phản kháng đi chăng nữa thì cũng không biết là đang bị nói về cái gì .."&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;... to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8624185683223446834?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8624185683223446834/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note4-in-miso-soup-ryu-murakami.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8624185683223446834'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8624185683223446834'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note4-in-miso-soup-ryu-murakami.html' title='Note.4 In The Miso Soup - Ryu Murakami'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTGyjJiDCmI/AAAAAAAAAE4/A1ov2LJ-v6c/s72-c/In_the_Miso_Soup_Cover.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4329224977973062132</id><published>2011-01-15T05:40:00.000-08:00</published><updated>2011-01-15T08:34:01.233-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='the road'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cormac mc carthy'/><title type='text'>Note.3 The Road - Cormac Mc Carthy</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTGrJVAm4FI/AAAAAAAAAEw/ZnRXGZiChBc/s1600/The_Road_movie_poster.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 302px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTGrJVAm4FI/AAAAAAAAAEw/ZnRXGZiChBc/s320/The_Road_movie_poster.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5562415191526137938" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;".. người ta thường quên những cái mình muốn nhớ nhưng lại không quên được những cái mình muốn quên .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. anh không tin vào những gì nhìn thấy trong giấc mơ. Một người đang gặp nguy hiểm thì nên mơ thấy những hiểm nguy. Nếu khác đi thì chỉ có thể là điềm báo về cái chết .. "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" .. trong những năm đầu, các con đường đấy ắp những người hành hương, người phủ đầy quần áo. Họ đeo mặt nạ, kính phòng độc, ngồi vạ vật bên lề đường với đống quần áo tơi tả trông như những phi công bị bắn rơi. Với sợi dây thừng chòng qua vai, họ kéo những chiếc xe bò chất đầy đồ rẻ tiền mà họ lượm lặt được. Mắt họ thao láo, trắng nhởn, đầu chỉ còn trơ sọ. Từng đoàn người lảo đảo bước đi như những kẻ di cư ở vùng đất bị dịch. Mọi thứ đều rả rời, người ta không còn quan tâm đến bất cứ thứ gì, tất cả đều vô nghĩa, chỉ còn bóng đêm hiện hữu. Khái niệm về thời gian cũng không còn tồn tại .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. trên con đường này không còn những người do Chúa đưa tới nữa. Họ đã biến mất mang theo thế giới này. Chỉ còn lại mình ta. Cái gọi là Không Bao giờ khác thế nào với Không bao giờ trong quá khứ ? ..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. ban ngày người ta thấy những xác chết bị xuyên qua những cái cọc rải suốt con đường. Họ đã làm gì? Anh nghĩ trong lịch sử của thế giới này có lẽ có nhiều sự trừng phạt hơn so với tội lỗi mà người ta mắc phải..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. nếu đến một lời hứa nhỏ mà con cũng không giữ được thì con cũng sẽ không thực hiện những lời hứa lớn .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. đôi khi thằng bé hỏi anh vài câu về cái thế giới đó, một thế giới mà đến anh cũng không có một chút hồi ức nào. Anh phải suy nghĩ nát óc để trả lời những câu hỏi của nó. Làm gì có quá khứ cơ chứ. Con muốn biết những gì đây? Nhưng dần dần anh không còn bịa chuyện để kể cho nó nữa vì những thứ anh kể không có thật và anh cảm thấy có lỗi khi làm như vậy. Thằng bé có sự tưởng tượng của riêng nó về những thứ ở vùng đất phía nam và về những đứa trẻ khác. Anh cố nắm quyền kiểm soát, nhưng anh chẳng có lòng dạ nào. Quyền đó thuộc về ai?  Không có việc gì phải làm cả. Hôm nay là một ngày may mắn. Khái niệm về tương lai cũng không có. Bây giờ là tương lai. Tất cả mọi thứ đẹp đẽ, duyên dáng mà người ta nâng niu đều bắt nguồn từ sự khổ đau, tuyệt vọng, và tro bụi ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. họ nằm im nghe ngóng. Mày có thể làm điều ấy không? Khi nào thì đến lúc? Đến lúc đó thì sẽ chẳng có thời gian nữa. Phải làm ngay bây giờ thôi. Nguyền rủa Chúa rồi chết. Nhưng nếu súng không nổ thì sao? Nó phải nổ. Nhưng nếu nó không nổ thì sao? Mày có thể đập vỡ cái sọ nhỏ bé đáng yêu kia bằng một hòn đá không? Liệu có phần con nào đó trong mày mà mày không biết đến không? Có thể nào không? .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. Anh bắt đầu nghĩ rằng cái chết đang gần sát bên hai cha con rồi và họ nên tìm một nơi nào đó để chết mà không sợ bị ai tìm thấy. Đã nhiều lần ngồi trông con ngủ, không kiềm chế nổi anh đã khóc nức nở, nhưng không phải vì cái chết đang đến gần. Anh không biết mình khóc vì lẽ gì nhưng anh đoán nó là vì những điều tốt đẹp. Những thứ mà đã lâu lắm rồi anh không được nghĩ đến .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. cái rét buốt tàn nhẫn đang bủa vây thế giới chết chóc này. Chỉ có bóng tối ngự trị, không gì ngoài bóng tối. Những con chó mù lòa đang chạy. Đâu đó hai con thú bị săn đuổi đang run rẩy như hai con cáo đang trốn trong hang .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. anh lại nghĩ về cuộc đời nhưng còn cuộc đời nào nữa đâu để nghĩ .. Mỗi ngày là một sự dối trá. Nhưng ta đang chết dần chết mòn. Đấy không phải là một điều dối trá .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. - con có muốn cha kể chuyện cho con không?&lt;br /&gt;- không ạ.&lt;br /&gt;- tại sao không?&lt;br /&gt;- những câu chuyện cha kể đều không có thật&lt;br /&gt;- những câu chuyện đó không nhất thiết phải có thật vì chúng chỉ là những câu chuyện thôi mà.&lt;br /&gt;- vâng, nhưng trong những câu chuyện, chúng ta luôn giúp đỡ người khác, còn sự thật thì chúng ta không giúp ai cả .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. hai cha con vẫn đi, lần mò trong cái thế giới chết chóc, tang thương này .. thật chẳng khác gì số phận của những chú chuột nhắt đang chạy nháo nhác dưới bánh xe. Những đêm dài câm lặng, chết chóc ngày một trở nên u ám và lạnh lẽo và câm lặng hơn. Rét thấu xương .. anh lại ngước nhìn con, hai hố mắt sâu hoắm như thấy trước một tương lai dành cho thằng bé. Một tương lai mà chính anh cũng không hình dung nổi .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. con phải tiếp tục đi. Cha không thể đi cùng con nữa rồi. Con phải đi. Con không thể biết trên đường đi sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng mình đã luôn gặp may và con cũng sẽ lại may mắn thôi. Rồi con sẽ thấy. Đi đi con. Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp.. con cần tìm những người tốt, nhưng không phải lúc nào con cũng có thể tìm thấy họ. Không phải lúc nào cũng gặp những người tốt đâu, con có nghe thấy không? .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. nghe này, cháu có hai lựa chọn. Cháu có thể ở đây với cha cháu và chờ chết hoặc là cháu có thể đi với ta ..&lt;br /&gt;- làm sao để cháu biết ông là người tốt?&lt;br /&gt;- cháu không chắc phải không? vậy thì cháu phải liều thôi "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. hơi thở của Chúa cũng chính là hơi thở của cha nó bởi vì hơi thở đó được truyền từ người này sang người khác, từ thế hệ này sang thế hệ khác .. "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. những con cá sáng lấp lánh, rắn chắc, vẫy vùng trong làn nước trong, trên lưng chúng là những vệt lăn tăn như những tấm bản đồ của một thế giới đang được hình thành. Những tấm bản đồ và những mê cung của một thế giới bị phá hủy không thể khôi phục được nữa. Trong những thung lũng hẹp và sâu thẳm nơi đàn cá hồi sinh sống, mọi vật đều sống hơn con người. Chúng đang ngân nga những khúc ca huyền bí .."  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to be continued&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4329224977973062132?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4329224977973062132/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note2-road-cormac-mc-carthy.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4329224977973062132'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4329224977973062132'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2011/01/note2-road-cormac-mc-carthy.html' title='Note.3 The Road - Cormac Mc Carthy'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TTGrJVAm4FI/AAAAAAAAAEw/ZnRXGZiChBc/s72-c/The_Road_movie_poster.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-230624805406839917</id><published>2010-12-16T22:57:00.000-08:00</published><updated>2010-12-17T00:36:46.062-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dinh hong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='no country for old men'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cormac mc carthy'/><title type='text'>Note.2 No Country for Old Men - Cormac Mc Carthy</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TQshFlOsbtI/AAAAAAAAAEk/sLn3fd0GegU/s1600/220px-No_Country_for_Old_Men_poster.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 217px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TQshFlOsbtI/AAAAAAAAAEk/sLn3fd0GegU/s320/220px-No_Country_for_Old_Men_poster.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5551567345441074898" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi biết đến No Country for Old Men đầu tiên qua phim chuyển thể cùng tên của hai anh em Coen năm 2007. Phim đã đoạt 4 giải Oscar lần thứ 80, 2 giải quả cầu vàng và 3 giải của viện hàn lâm điện ảnh Anh và còn vô số đề cử và giải thưởng của các hiệp hội điện ảnh ở Mỹ. Phim rất hay về vấn nạn bạo lực gia tăng với tài diễn xuất đầy kinh nghiệm và thượng thặng của Tommy Lee Jones trong vai viên cảnh sát truy lùng gã sát nhân máu lạnh do Javier Bardem thủ vai, vai diễn đã mang lại cho Javier 1 giải Oscar. Không có cơ hội có bản gốc nên khi bản dịch No Country for Old Men có ở quầy sách tôi liền tậu về xem dù biết rằng một tác phẩm gốc hay có thể hoàn toàn bị một dịch giả tồi giết chết và phải nói rằng hoàn toàn đúng với trường hợp của No Country for Old Men. Tự hào đọc sách nhanh nhưng tôi đã phải nhai đi nhai lại các trang để hiểu xem tác giả muốn nói gì thậm chí có loạt trang "nhai" xong vẫn không hiểu và phải nói là có những đoạn tôi biết là ý nghĩa rất hay nhưng người dịch không nắm và dịch nổi ý của Mc.Carthy.. nên rất đáng tiếc. Phải nói tôi rất tức giận và rồi cố nghĩ xem phải chăng văn phong của Cormac McCarthy khó dịch nếu là mình ở câu đó thì hiểu thế nào .. bó tay. Có dịp tôi nhất định sẽ xem bằng bản gốc. Đãi hàng ngàn  sạn trong bản dịch may thay cũng được "ngọc" trong đó và nhận ra rằng No Country for Old Men là một tác phẩm rất hay. Câu chuyện truy lùng tên sát nhân máu lạnh của viên cảnh sát già Bell là cái cớ của McCarthy gửi thông điệp cảnh báo về sự gia tăng bạo lực trong xã hội loài người. Các thế hệ không cùng tiếng nói, thế hệ trước sững sờ, lạc lõng trước sự nhẫn tâm, tàn bạo của thế hệ sau. Người ta không còn dám đọc và xem tin tức hàng ngày như người chú già của Bell vứt cả TV hay bà lão không còn xem báo do quỹ dữ thì đầy rẫy trên các tin và từ lâu Jesus thì biến mất. Thông thường người ta hay tìm hiểu hoàn cảnh, tâm lý kẻ sát nhân để còn trấn an bản thân hiểu rõ nguồn gốc tội ác nhưng với Mc.Carthy tội ác không phải chỉ do một cá nhân bị một hoàn cảnh đặc biệt, với tên sát nhân máu lạnh Chigurh ta sẽ không biết nguồn gốc của hắn thậm chí tên thật của hắn, với Bell hắn như một bóng ma, với hắn giết người không phải do tư thù, do ức chế hay hoàn cảnh mà hắn hành động như một thợ săn, do một tất yếu một nghĩa vụ với bản thân, sẽ không có chuyện ray rứt, không có một ám ảnh quá khứ tuổi thơ hay niên thiếu bạo hành hay trai tráng chinh chiến, hắn giết người như người ta đạp một con gián vô tình chạy qua. Kết chuyện Bell vẫn không tài nào bắt được Chigurth, ẩn dụ của Mc Carthy về tội ác không thể nào hoàn toàn tiêu diệt được? Ám ảnh về cái ác, mơ hồ về xã hội và ám ảnh quá khứ chiến tranh của Bell cũng sẽ mãi chính là các ám ảnh và mơ hồ của mọi người chúng ta ở mọi thế hệ nếu cái ác vẫn còn tiếp diễn và không ngừng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và các hạt ngọc tôi nhặt được ở No Country for Old Men là :&lt;br /&gt;".. Thiên hạ thường nghĩ họ biết mình muốn gì, nhưng thường là họ không biết. Đôi lúc nếu may mắn thì họ đạt được .. Thiên hạ thường phàn nàn về những chuyện xấu xảy đến cho họ mà họ nghĩ mình không đáng phải nhận, nhưng họ ít khi nhắc đến chuyện tốt. Tôi không nhớ mình đã làm điều gì hay khiến cho Thượng đế nhân từ với tôi. Nhưng tôi đã nhận được sự nhân từ ..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;".. có nhiều khi tôi nói thế giới đang đi xuống địa ngục, người ta chỉ mỉm cười và nói tôi đang đến tuổi già. Một trong những triệu chứng của tuổi già là như thế. Nhưng cảm nghĩ của tôi về điều này là bất kỳ ai không thấy sự khác biệt giữa việc hiếp dâm giết người với việc nhai kẹo cao su thì bản thân họ có nhiều vấn đề trầm trọng hơn là các vấn nạn mà tôi phải đối phó hiện giờ .."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"..Cha tôi luôn dạy bảo tôi chỉ cần làm theo cách tốt nhất mình biết và nói ra sự thật. Ông ấy bảo không có gì giúp tinh thần yên ổn bằng việc thức dậy buổi sáng mà không phải bận tâm nghĩ mình là ai. Và nếu bạn làm chuyện sai trái, chỉ cần đứng dậy nói nói tôi đã làm chuyện ấy và tôi lấy làm tiếc, rồi cho nó qua đi. Đừng để nhiều chuyện vướng bận quanh mình..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"..Sự thật thì luôn đơn giản. Lúc nào cũng phải thế. Cần phải đơn giản để một đứa trẻ hiểu được. Nếu không thì sẽ quá muộn. Đến lúc bạn hiểu ra được thì là quá muộn.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"..Mỗi khoảnh khắc trong đời cô là một biến chuyển và mỗi biến chuyển có sự chọn lựa. Ở đâu đó cô đã chọn lựa. Tất cả đều đi theo chọn lựa này. Sự tính toán đều chi li. số phận đã được vạch ra. Không xóa được gì. Tôi không tin cô có khả năng lật đồng xu theo ý mình. Cô làm sao được? Con đường mỗi người đi qua trong đời ít khi thay đổi và càng ít khi thay đổi bất ngờ. Đường đi cô đã vạch ra từ lúc đầu.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"..khi gặp vận rủi thì cháu không biết nó đã cứu mình khỏi vận rủi nào tồi tệ hơn.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"..người chú nói tôi quá khắc khe với chính mình. Nói đấy là dấu hiệu của sự già cỗi. Cố chu toàn mọi việc..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"..nếu muốn nhìn vào mình để tìm hiểu xem mình thật sự như thế nào thì đấy là công việc kéo dài cả đời, và ngay cả lúc ấy ta có thể sai lạc. Đấy là công việc mà tôi không muốn sai lạc.."&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-230624805406839917?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/230624805406839917/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/12/note2-no-country-for-old-men-cormac-mc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/230624805406839917'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/230624805406839917'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/12/note2-no-country-for-old-men-cormac-mc.html' title='Note.2 No Country for Old Men - Cormac Mc Carthy'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/TQshFlOsbtI/AAAAAAAAAEk/sLn3fd0GegU/s72-c/220px-No_Country_for_Old_Men_poster.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8132581760735975508</id><published>2010-12-04T05:46:00.000-08:00</published><updated>2010-12-04T16:59:31.362-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Julian Assange'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='wikileaks'/><title type='text'>Wikileaks</title><content type='html'>Wikileaks hiện đang là cơn sốt mọi nguồn tin. Chưa bao giờ thế giới có cơ hội được tiếp cận số lượng sự thật khổng lồ như hiện nay và điều đó đã làm rung chuyển thế giới con người. Người thì tung hê, kẻ lại lên án, truy lùng hòng tiêu diệt lại có những ý kiến cho tác giả nó là không khôn ngoan độc đoán vân vân và vân vân. Người ta đã cố phân tích xem xét mọi góc cạnh, khen chê nó và tác giả của nó. Duy có một điều dường như người ta cố tình nhìn nhận và quên là SỰ THẬT LÀ SỰ THẬT. Sự thật nó vốn trần trụi thậm chí gai góc, thô thiển, sần sùi, xấu xí và đôi khi là liều thuốc cực độc nguy hiểm vậy nó mới là sự thật là chân lý. Mọi sự đánh bóng hay ẩn dụ đều không còn là sự thật nữa. Nó không phải một tác phẩm nghệ thuật mà người ta phải sơn phết lên để nhìn cho đẹp mắt, không phải là tác phẩm của thính giác phải du dương để êm tai một ai đó. Nó cũng không phải liều thuốc cứu sống mạng sống ai đó.&lt;br /&gt;Nó không phải là nhà hùng biện phải dùng lời lẽ mạnh mẽ nhưng tế nhị để thuyết phục ai đó. Nó không phải là nhà chính trị gia phải hoãn binh để phục vụ một mưu đồ chính trị.&lt;br /&gt;Nó bộc tuệch, toang hoác, xấu xí, thô thiển. Mọi lời khuyên về ý nghĩa chân lý có nên công bố khi mâu thuẫn lợi ích con người thật ra là cố tình che chắn bưng bít tiêu diệt nó. Người ta đã lên án Julian Assange cha đẻ của nó là độc đoán khi công bố danh sách những điệp viên hai mang .. đã kết án tử cho họ. Lúc này đúng là lúc sự thật bị mang ra thử thách vì nó đang là liều thuốc độc. Nhưng sự thật là sự thật và Julian Assange chỉ là người bảo vệ cực kỳ trung thành của ngôi đền chân lý. Khi anh chấp nhận làm hai mang là anh đã chấp nhận ký bản án tử cho mình vấn đề là thời gian và sự thật thì anh vẫn là "hai mang". Không phải mọi sự thật, chân lý đều màu hồng và cũng phải đều đồng nghĩa với tính nhân bản, với lòng nhân ái con người như mọi người đang cố gán ghép đánh đồng vai trò chúng với nhau. Nếu con người ta không xử sự "chính nhân quân tử" với nhau, mà cứ chèn ép, thủ đoạn, mưu mô, lừa lọc ..lẫn nhau để rồi nâng lên thành các bí kíp, mưu chước, kế sách như hiện nay thì người ta sẽ còn choáng váng dài dài trước các nguồn sự thật mà Julian Assange trưng ra. Sự dối trá, xâu xé của nhân loại hiện nay phải chăng là yếu tố góp phần hủy hoại thế giới của chính con người. Julian Assange chính là người nổ quả bom cảnh tỉnh cho thái độ hành xử của nền văn minh con người hiện nay. Julian Assange quả là con người thật sự dũng cảm trong cái thế giới nhiễu nhương lọc lừa, lếu láo, ranh ma, thủ đoạn, hèn hạ đang dần hình thành như là nền tảng sống của cả thế giới nếu muốn thích nghi. Một cái ngã mũ nghiêng mình của tôi cho Julian Assange.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8132581760735975508?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8132581760735975508/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/12/wikileaks.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8132581760735975508'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8132581760735975508'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/12/wikileaks.html' title='Wikileaks'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-737321230726702739</id><published>2010-12-03T08:04:00.000-08:00</published><updated>2010-12-03T09:25:06.404-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Natsu no niwa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='khu vườn mùa hạ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kazumi yumoto'/><title type='text'>Note.1  Khu vườn mùa hạ - Kazumi Yumoto</title><content type='html'>Con người ai cũng đều phải chết, hành trình mọi người đang đi thực ra đều chung một đích đến dù con người ta ai cũng đều sợ hãi, cố né tránh nói về nó. Kẻ đi sớm, kẻ về muộn, kẻ ra đi êm ả, người đau đớn tột cùng. Kazumi Yumoto đã thật khéo léo, thông minh lấy cớ tìm hiểu về cái chết của Kiyama, Yamashita và Wakabe để kể về một cuộc "hội ngộ" lạ kỳ giữa các cậu bé mới lớn và một cụ già gần đất xa trời. Câu chuyện không chút sáo mòn như người ta thường nghĩ về cuộc đối đầu chan chát của hai thế hệ. Các cuộc hội ngộ cố tình cứ diễn ra thật tự nhiên đúng nghĩa tình người thì phải đối đãi nhau như thế mà không cần mượn các mâu thuẫn hai thế hệ để câu khách rẻ tiền như thường thấy. Tại sao phải mâu thuẩn trong mọi sự khi cả hai đều cùng một con đường đi đến. Cái tò mò đích cuối một đời người của các cậu bé của Kazumi đã khiến chúng thực sự trưởng thành hơn, có cái nhìn và cư xử nhân bản hơn và cũng khiến độc giả suy tư về cuộc đời một con người hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện của Kazumi như một làn gió mát thổi qua hồn ta giữa trưa nắng gắt, đơn giản lạ kỳ mà cũng sâu sắc lạ kỳ. Khu vườn mùa hạ thật xứng đáng với giải văn học thiếu niên danh giá hàng đầu của Mỹ : Boston Globe Horn Award. Và nó cũng mở đầu note  của tôi trong dự án Julie Julia của mình sau thời gian bận rộn xuất bản tạp chí. (yeah! I did it!)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-737321230726702739?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/737321230726702739/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/12/note1-khu-vuon-mua-ha-kazumi-yumoto.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/737321230726702739'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/737321230726702739'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/12/note1-khu-vuon-mua-ha-kazumi-yumoto.html' title='Note.1  Khu vườn mùa hạ - Kazumi Yumoto'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-295616818658177961</id><published>2010-11-01T00:08:00.000-07:00</published><updated>2010-11-01T01:26:43.564-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Julie Julia'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hong gia dinh'/><title type='text'>Julie Julia của tôi</title><content type='html'>Công việc, bếp núc, gia đình, con cái, các mối liên hệ dường như lấp đầy đời sống gần như không còn thời gian để thở. Các niềm đam mê sở thích bản thân chen vào đời sống một cách chật vật, quĩ thời gian eo hẹp và guồng quay cuộc sống làm ta cảm thấy xa xỉ khi dành cho nó. Quay đi ngoảnh lại đến một lứa tuổi lưng chừng, ta sẽ bỗng giựt mình trách nhiệm và ý nghĩa cuộc sống với chính bản thân ta là gì nếu mất đi niềm đam mê, ý nghĩa tình yêu cho một ham muốn, một kế hoạch của chính ta.   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Julia Child bắt đầu học nấu ăn vào năm 37 tuổi và bà đã trở thành người viết sách, người hướng dẫn nấu các món Pháp tinh tế khắc khe tuyệt vời nhất cho các bà nội trợ Mỹ. Julia Child đã trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao người và dường như là "cứu cánh" và động viên lớn lao cho Julie đi tìm ý nghĩa thực sự cuộc sống của cô, đi tìm lại niềm đam mê bản thân. Cuộc sống sẽ ý nghĩa gì nếu không có một trải nghiệm một "dấn thân" nói hơi to tát và một thách thức cho chính bản thân. Julie đã cho mình một thử thách là thực hiện lại toàn bộ các bài học của Julia và cô viết blog kể về nó. Câu chuyện của họ là câu chuyện thật đã được dựng thành phim Julia Julie. Một bộ phim trên cả tuyệt vời với tài diễn xuất tinh tế của Meryl Streep và màu sắc hình ảnh phim đã là cảm hứng bất tận cho các thiết kế mang phong cách vintage của tôi. Ngoài tình yêu chồng con, tôi còn thích vẽ vời, thích thiết kế đồ họa, nấu nướng, viết linh tinh và đặc biệt yêu thiên đường sách của mình. Dù yêu đồ họa tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể viết về chúng, kỹ thuật và hướng dẫn thì khối người viết rồi và viết rất tốt, về tại sao tôi lại chọn phong cách này hay không chọn cái khác thì với tôi nó quá tinh tế nó quá thiên cảm tính cảm nhận bản thân nên tôi cũng không muốn kể nhất là sau khi đã kiệt sức vì chúng và vì tôi cũng không muốn lưu giữ các cảm xúc đó để ảnh hưởng các thiết kế sau dù tôi biết thoát ra chúng là việc vô cùng khó. Người ta thích copy thích clone lại các thiết kế tôi không thích như vậy tôi thích mỗi dự án mới đến với mình là một cái hoàn toàn mới, đầu tôi phải trống không để cảm nhận về nó và mang hơi thở mới cho nó. Việc này nói thì dễ nhưng thật ra là rất khó với các người làm thiết kế. Có lẽ tôi nói về nó hơi nhiều có lẽ để biện minh tôi không dành nó làm dự án "Julie Julia" của mình không phải vì tôi không yêu nó cũng như không phải kém yêu chồng con hơn hehehe mà vì nó và gia đình đã là đời sống tôi rồi. Và tôi quyết định dự án "Julie Julia" của mình sẽ là tìm đọc và đọc lại tất cả quyển sách trên kệ ở nhà, những quyển sách từ thời thơ ấu đến nay của cả 2 vợ chồng, cũng như mọi quyển sách trong tầm ngắm của tôi. Tôi sẽ blog lại chúng tại đây bằng chính cảm nhận của mình. Tôi muốn truyền cho các con niềm đam mê đọc sách của chính cha mẹ chúng. Mỗi cá nhân chúng ta chỉ có cơ hội sống một nơi nhất định, làm một việc làm, tiếp xúc với một nhóm người nhất định. Năm thì mười họa ta mở tầm mắt xa hơn nhờ các chuyến công tác xa xứ hay các chuyến du lịch ngắn ngày.Nhưng chính những quyển sách khắp thể loại lại giúp ta có thể đi xa hơn khám phá mọi nơi không một chuyến đi nào có thể làm được. Sách giúp ta trải nghiệm đủ mọi ngành nghề, tiếp xúc bao nhiêu người , cảnh vật khắp thế gian, bao cảm xúc, tâm lý, ứng xử và hành vi và như một nhà văn từng nói "văn chương giúp ta trở nên thính nhạy với đời sống rất nhiều ...". Và ở cái tuổi lưng lửng như Julie Julia tôi cũng bắt đầu với niềm đam mê của mình ... đọc và note .. Let's go.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-295616818658177961?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/295616818658177961/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/11/julie-julia-cua-toi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/295616818658177961'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/295616818658177961'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/11/julie-julia-cua-toi.html' title='Julie Julia của tôi'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2152259231941671403</id><published>2010-10-06T20:44:00.000-07:00</published><updated>2010-10-06T22:29:03.382-07:00</updated><title type='text'>Khi một con ngựa đau ...</title><content type='html'>Xem ra tục ngữ dân gian "Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ" thời nay không còn đúng nữa. Ngày nay, nhà có con và anh em chết thì cứ chết, "cha mẹ", anh em "mắc bận" lễ lạc vui chơi thì cứ chơi!! Trời kêu ai nấy dạ thôi!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế gian nhìn vào thiệt xốn con mắt!! Cứ hẹn lại lên cứ các tháng này là miền Trung cứ liên miên lũ lụt, chết người!! Tiền của chả thấy rót vào đê điều hay chống bão lũ để khỏi phải khổ dân hàng năm, mà cứ để rút hết kinh nghiệm này đến kinh nghiệm nọ (mà càng rút thì càng tệ), rồi tối ngày trông chờ quyên góp lòng hảo tâm dân chúng tứ xứ vì không có kinh phí!! Vậy mà đùng cái nghe đâu người ta đã đổ 5 tỷ đô vào lễ hội chỉ cho những trò nhảy múa quay cuồng phù phiếm và những kỷ lục Guiness vô thưởng vô phạt. Thiên hạ thế giới nhìn vào sẽ nghĩ gì, "hễ chút thì nó than nó còn nghèo còn khổ do hậu quả chiến tranh, đùng cái nó đổ 5 tỷ đô tiêu hoang cho thiên hạ bật ngửa, thì ra là nó xạo nó đâu có nghèo đâu!! - vậy thì từ nay khỏi viện trợ khỏi vay lãi suất thấp hay gì gì nhé!! dân nó đang chết mà nó còn nhảy múa bắn pháo bông pháo hoa ngợp trời - nó vô cảm đến mức đó thì mắc cái gì thiên hạ mình phải "an ủi, chia sẻ" với nó chứ!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn hình ảnh bà con trong vùng lũ mà nghẹn cả người, quan "cha mẹ" đâu hết rồi, mấy hình ảnh xắn áo xắn quần "biểu diễn" PR đâu rồi hả trời!!! Cha mẹ mà còn không ứng cứu con nữa thì ai mà cứu! Chủ tịch, thủ tướng, phó thủ tướng, bộ trưởng thứ trưởng, các vị chức sắc kỳ này coi bộ ngồi tàu lặn lặn hơi bị sâu à nha!! Đại ngôn mắc dành trao chuốt đua nhau kể công mưa móc  cho lễ hội hết rồi!! Máy bay thì cũng mắc dành cho ăn chơi biểu diễn hết rồi chứ còn đâu để sơ tán dân chúng. Tiền bạc đổ vào pháo hoa còn lẹ hơn đổ vào cứu người!! Không biết sau này họ làm sao mở miệng không có kinh phí, thiếu phương tiện đây hả trời!!! Ông trời chơi cú này đau quá!! Những từ ngữ "chăm lo, hy sinh" cho dân chuẩn bị cho đại lễ có còn dễ thốt lên do chút liêm sỉ sót lại?? Chắc là không rồi!! Thay cho 1000 các đồ tế lễ ăn chơi hết cỡ sao người ta không dành cũng 1000 đó nhưng là 1000 cái trường học, 1000 cái bệnh viện, 1000 cây cầu, 1000m đê điều gì đó ...?  Cái câu kinh phí không có do không đi vay được của thiên hạ cho những việc làm đó coi bộ kỳ này .... khó "xài"lại nữa do cái nghẹn 1000 năm ăn chơi để lại!! À mà biết đâu chừng - lý do chính đáng "đất nước điêu tàn do hậu quả ăn chơi 1000 năm" coi bộ "hiện thực" và dễ "hiểu" hơn cái bài vọng cổ xưa lắc "hậu quả chiến tranh để lại" à nha!!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một dân tộc ra rả "lá lành đùm lá rách", "thương người như thể thương thân" là thế này sao?? Ngó đi ngó lại rối mù "Ta đang sống ở cái xứ gì đây hả trời?!!!!".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2152259231941671403?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2152259231941671403/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/10/khi-mot-con-ngua-au.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2152259231941671403'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2152259231941671403'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/10/khi-mot-con-ngua-au.html' title='Khi một con ngựa đau ...'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4553189708096322772</id><published>2010-10-02T20:32:00.000-07:00</published><updated>2010-10-02T22:01:34.745-07:00</updated><title type='text'>Lan man ngày chủ nhật</title><content type='html'>Cuộc sống ngày càng không thể hiểu nổi!! Có những bài báo đọc đi đọc lại khiến ta không tin vào mắt mình! Và ta càng không thể nào hiểu nổi những "kẻ" cầm quyền nhân danh pháp luật, có quyền quyết cuộc sống của những phạm nhân phải thế nào và phải "nhân đạo" ra sao!! Họ nghĩ gì khi cho kẻ mới máu lạnh lùng dao cứa cổ "người tình" một thời và nay thì cho son phấn lòe loẹt rồi còn hội diễn văn nghệ thi thố giữa các trại giam rồi lãnh đạo cao cấp ngành công an nhân dân lên sân khấu tặng hoa chụp hình cười toe toét rồi phỏng vấn không khác một siêu sao (http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2010/08/3BA1FC88/)!! Không nói đến sự vô sỉ cực điểm của những kẻ đột lốt "nhà báo" thì người xem phải giật mình tự hỏi chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy!! Chẳng lẻ chỉ vì danh hão "nhân đạo" mà người ta sẵn sàng bày ra những trò "lố lăng" như vậy, ai sẽ ngợi ca, cảm động vì điều đó, gia đình của phạm nhân chăng? Thế còn "nhân đạo" ở đâu cho gia đình người thân của NẠN NHÂN? Bài học sự trừng phạt của pháp luật dành cho tội phạm ở đâu? Ai có thể dễ dàng ngây thơ tin được dưới bộ mặt son phấn toe toét kia, dưới giọng hát điệu múa kia là sự hối lỗi với nạn nhân, hối lỗi ghê sợ với hành động dã man của chính bản thân? Dối trá!! Không thể hiểu được họ nghĩ sao khi cho các phạm nhân được tự do ca múa hát son phấn như vậy sao khi phạm các tội ác tài trời như vậy!! Phải chăng chỉ khi người thân của chính họ là nạn nhân thì họ mới "cảnh tỉnh" về các chữ nhân đạo!! Chẳng lẽ giam giữ, tước quyền tự do của họ là đủ về mặt "trừng trị"?? Nếu không bị giam liệu họ có hối hận không hay chăng chỉ là luyến tiếc cho sự mất tự do của mình!! Bài học răn đe cho những kẻ "vô cảm" với cuộc sống người khác ở đâu rồi!! Không thể tưởng tượng được chuyện đem các hoạt động nhảy múa hát vào môi trường trại giam những kẻ máu lạnh như vậy được!! Vậy có người sẽ hỏi đem gì vào đó đây??!! Sách!! Tri thức chứ gì nữa!! Mù chữ ư - thì đặc ân là phải được dạy chữ và sau đó là xây cả một thư viện cho phạm nhân rồi hoạt động phạm nhân mỗi ngày là sách và sách!! Nếu họ "bị buộc" tiếp xúc với sách với thời gian giam giữ như vậy thì cứ nghĩ số lượng tri thức thực sự họ có được khi mãn hạn giam giữ sẽ ra sao và sau khi tiếp xúc với lượng tri thức như vậy mà suy nghĩ họ không thay đổi thì cứ gọi là đi đầu xuống đất!!!&lt;br /&gt;Có người sẽ nói tội phạm có tri thức còn ghê gớm hơn !!! Bản thân tôi không thích lối nghĩ như vậy, lối nghĩ ngu hóa để tránh các phiền phức, để dễ cai trị!!! Cái tri thức có được sau giam giữ còn hơn là sự trống rỗng, hụt hẫng, mặc cảm hay trả thù khi ra khỏi trại giam, phải chăng cái đó mới chính là sự nhân đạo??&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta hay ca ngợi sách trên băng rôn khẩu hiệu nhưng xem trong thực tế người ta đã thực sự hiểu sức mạnh của việc đọc sách ra sao đâu!! Xem số lượng sách được bán ra trong năm so với dân số một quốc gia thì đủ hiểu dân trí của quốc gia đó ra sao thay vì nhìn vào số bằng cấp được "phân phối" trong một năm!! Khi tuyển chọn nhân sự vào vị trí lãnh đạo thay vì yêu cầu các chứng chỉ bằng cấp người ta xét sở thích của người đó có phải là "thích đọc sách", mê sách hay không thì người ta sẽ tránh được bao cái "vỡ lẽ", cái "thì ra", cái "ngộ nhận" về đằng sau những các hào nhoáng của các học vị đó!! Và ước gì thay vì ồn ào, tốn nhiều giấy mực tranh cãi về các "phẩm chất" cần có này nọ cho lãnh đạo người ta chỉ cần một ông có sở thích "đọc sách" thực sự thì có lẽ xã hội đã giảm được biết bao chính sách ngớ ngẩn và các câu phát biểu ngô nghê hay đổ lỗi thiếu thông tin của các nhà cầm quyền và có lẽ xã hội có lẽ cũng không phải càng ngày càng "trở nên không thể hiểu nổi" !!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4553189708096322772?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4553189708096322772/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/10/lan-man-ngay-chu-nhat.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4553189708096322772'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4553189708096322772'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/10/lan-man-ngay-chu-nhat.html' title='Lan man ngày chủ nhật'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3585656713124765769</id><published>2010-09-19T19:43:00.000-07:00</published><updated>2010-09-19T19:50:37.291-07:00</updated><title type='text'>Xấu xí</title><content type='html'>Thời buổi thông tin báo chí nhiều như sao trên trời này, để gây chú ý và lôi kéo độc giả cho báo và bài viết của mình, người ta phải dùng các tít thật kêu, nhất là các báo lá cải thì khỏi phải nói luôn, họ không từ một thủ đoạn nào. “Bút sa gà chết” thế mà xem ra ngày nay người ta dường như chả trao chuốt suy nghĩ cho thấu đáo từng từ trên báo chút nào, nhiều báo ngày nay tiêu đề đọc lên, hấp dẫn, lôi kéo đâu không thấy chỉ thấy khó nuốt khó tiêu hóa, chỉ thấy đặc một chữ “rẻ tiền”, “vô tâm”. Đọc một bài viết đủ thấy cái tâm, trình độ và cái “đức” của kẻ viết. Điển hình nhất Susan Boyle chẳng hạn, cô nổi bật vì giọng ca thiên thần ẩn chứa dưới một vẻ ngoài “xấu xí”, Susan nổi lên như một “hiện tượng”, làm bao người hâm mộ vì cô như thông điệp về sự bình đẳng về tài năng, về biến giấc mơ thành hiện thực và như nguồn khích lệ vô biên cho mọi người kém may mắn trong cuộc sống. Thế mà báo chí ta nay cứ viết về Susan, người ta cứ chạy tít “giọng ca xấu xí…” này “giọng ca xấu xí ..” nọ, không nghĩ bản thân mọi sự kiện, câu chuyện của cô cũng đủ khiến người xem quan tâm rồi và báo nước ngoài người ta đề cập trực tiếp, chạy tít trực tiếp “Susan Boyle ..”, người ta chỉ đích danh, ai cũng có cái tên mà, có cần phải nhai nhải đem khiếm khuyết của người ta ra, có ai lại thích bị đem khiếm khuyết ra để “nhắc cho nhớ” không, sự tế nhị và “tử tế” người ta đối với nhau đâu rồi.  Tại sao không dùng tên Susan như báo nước ngoài viết mà phải “giọng ca xấu xí..”!! trong khi giọng ca làm sao “xấu xí” mà chất giọng Susan thì miễn bàn rồi. Susan chỉ là một trường hợp, còn bao trường hợp người ta công khai chạy tít một cách rẻ tiền thoải mái.  Người ta có vẻ hả hê khi chạy tít như vậy, câu khách đâu không thấy chỉ tạo dịp khoe cho độc giả thấy ở người viết sự “ganh ghét”, “ác mồm ác miệng”, đặc biệt là cực kỳ “kém văn hóa” của bản thân mà thôi. Và khỏi bàn là người xem có thể nhận ra ở đây kẻ nào mới là kẻ thật sự “xấu xí”.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3585656713124765769?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3585656713124765769/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/09/xau-xi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3585656713124765769'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3585656713124765769'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/09/xau-xi.html' title='Xấu xí'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-207806138252611615</id><published>2010-08-30T20:31:00.000-07:00</published><updated>2010-08-30T22:42:19.003-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngô Bảo Châu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Perelman'/><title type='text'>Lập dị</title><content type='html'>Gần đây có quá nhiều bài viết quay quanh giáo sư Ngô Bảo Châu với giải thưởng Fields của ông dù hỏi ra thật sự mấy người biết công trình đoạt giải của ông là gì tròn méo ra sao. Người ta đã đào bới quá nhiều về NBC, NBC thật sự trở thành “hot people” của các báo và blog, chưa bao giờ các cây viết có một “nguồn cảm hứng” tưởng như bất tận như vậy. chỉ cần một phát biểu, một hành  động liên quan  đến NBC là y như rằng đủ bình loạn từ tán thành đến phản đối ồ ạt từ mọi phía (báo chí và blog), xem chừng mọi thứ liên quan đến NBC còn được khai thác dài dài. Thật sự không muốn nhưng dường như tôi cũng như họ khi “ké” tên NBC để nhớ đến Grigori Perelman hay còn gọi là Grisha Perelman. Thông tin về Perelman có thể tìm thấy ở : http://en.wikipedia.org/wiki/Grigori_Perelman.  Perelman là nhà toán học bị mọi người cho là “lập dị” là “điên khùng” khi là người đầu tiên từ chối nhận huy chương Fields cũng như nhiều giải thưởng danh giá EMS và thậm chí giải Thiên niên kỷ trị giá 1 triệu đô la Mỹ và shock nhất là hiện nay ông tuyên bố và đã hoàn toàn từ bỏ toán học. Rất dễ nhận ra Perelman cũng như bao nhà toán học vĩ đại khác họ đến với toán học ngoài tài năng thiên bẩm là niềm đam mê mãnh liệt mà thoáng qua ai cũng cho là hiển nhiên vì không đam mê thì làm sao thành công, nhưng với Perelman sự mãnh liệt của ông như là đức tin, là tín đồ mà khó có người hiểu được nếu anh không có một đam mê mãnh liệt như đức tin trong đời. Người ta cho các giải thưởng như là sự công nhận , niềm khích lệ, động viên nhưng đi với một tín đồ như Perelman thì “nếu mọi chứng minh của Perelman là chính xác là đúng thì “đủ” rồi, không  sự công nhận nào khác là cần thiết nữa”, và có vẻ khắc nghiệt và “không phải phép” khi ông không nhận giải EMS vì ông thấy ỦY BAN XÉT GIẢI KHÔNG ĐỦ NĂNG LỰC ĐỂ ĐÁNH GIÁ CÔNG TRÌNH CỦA ÔNG DÙ TÍCH CỰC và ở giải thiên niên kỷ thì vì ông bất đồng không thích các quyết định của hội đồng trao giải. Báo chí đã cho ông “lập dị”, “điên khùng” … rồi từ sau đó người ta dựa vào các chứng minh của ông hạ thấp ông … Perelman đã nói rằng "Tôi không thể nói rằng tôi bị xúc phạm. Những người khác còn làm tệ hại hơn. Dĩ nhiên, CÓ NHIỀU NHÀ TOÁN HỌC CHÂN THẬT. NHƯNG HẦU NHƯ TẤT CẢ ĐỀU TUÂN THỦ TẬP TỤC. HỌ ÍT NHIỀU GÌ CŨNG CHÂN THẬT, NHƯNG HỌ CHỊU ĐỰNG NHỮNG KẺ KHÔNG CHÂN THẬT." Ông cũng nói rằng "NHỮNG NGƯỜI BỊ XEM LÀ XA LẠ KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG NGƯỜI VI PHẠM CHUẨN MỰC ĐẠO ĐỨC. Những người như tôi mới bị cô lập”.  và cuối cùng điều đau lòng khi Perelman, một tín đồ tưởng chừng chỉ có toán học là đức tin lại từ bỏ toán học. Ông đã nói “"As long as I was not conspicuous, I had a choice. Either to make some ugly thing or, if I didn't do this kind of thing, to be treated as a pet. Now, when I become a very conspicuous person, I cannot stay a pet and say nothing. That is why I had to quit." Ông nói hoặc là làm điều tồi tệ hoặc bị đối đãi như vật nuôi mà ông thì không muốn làm vật nuôi mà im lặng và vì vậy ông từ bỏ. Có kẻ  sẽ cho ông  là lập dị là “bản lĩnh yếu đuối” là ngu là dở  khi ông không chịu nổi và nói thẳng làm đúng những gì ai cũng nghĩ thay vì im lặng mà nhận giải thưởng thay vì chịu đựng  những kẻ không chân thật những kẻ đạo đức giả, thay vì chịu đựng những tập tục giả dối mà dần dần người ta cho là chuẩn mực. Ngó đi ngoảnh lại thì chính xã hội loanh quanh mới đang làm trò “lập dị” và sống lập dị chứ không phải Perelman.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NBC chân thật tuân thủ tập tục và chịu đựng những kẻ không chân thật và hãy xem NBC nhận được và phải chịu đựng những gì thời gian qua.Perelman từ bỏ vì quá chán ngán bộ máy và guồng quay giả dối trong giới toán học, xã hội còn NBC vì chân thật ngoài toán học còn phải quan tâm lề trái phải, đến trọng trách đến niềm hy vọng đến bộ mặt đủ người, đủ giới, đảng phái chính trị. Thử tưởng tượng NBC là Perelman khi được đề nghị phong chức giáo sư hay đề nghị trao giải huy chương này nọ tại VN, ông từ chối vì “thấy ỦY BAN XÉT GIẢI KHÔNG ĐỦ NĂNG LỰC VÀ DÍNH DÁNG ĐỂ ĐÁNH GIÁ CÔNG TRÌNH CỦA ÔNG DÙ TÍCH CỰC”. Chỉ mong mọi người cứ hãy để NBC yên mà sống mà "cống hiến" cho toán học chứ đừng làm lắm trò “lập dị” đến nỗi làm NBC phải hối tiếc đã nhận giải Fields và chán ngán đến từ bỏ toán học như Perelman thì … tội lắm thay!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-207806138252611615?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/207806138252611615/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/08/lap-di.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/207806138252611615'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/207806138252611615'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/08/lap-di.html' title='Lập dị'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2605172491354814158</id><published>2010-07-28T11:13:00.000-07:00</published><updated>2010-07-28T11:32:27.134-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nick Vujicic'/><title type='text'>Nick Vujicic</title><content type='html'>Cứ mỗi lần cảm giác buồn chán hay lười biếng trỗi lên là tôi lại nhớ đến Nick Vujicic người đàn ông không chân, không tay mà chỉ nút search tên anh trên google và đặc biệt là trên youtube là ta có thể biết tường tận về anh. Anh làm tôi hổ thẹn mỗi khi muốn buông xuôi, mỗi khi tôi than thở, mỗi khi tôi ganh ghét .. anh làm tôi thấy mình nhỏ bé sao mà nhỏ nhen tầm thường với cuộc sống lành lặn được ban cho để rồi dặn mình phải biết xấu hổ mà cố gắng. Khi con hư, tôi bắt các con xem để xấu hổ khi thấy mình may mắn hơn mà mình đã làm được gì so với anh. Dạy con phải biết xấu hổ để vươn lên, con lười ăn thì "con xem chú Nick không tay ăn ra sao" - lũ trẻ xem chừng xấu hổ hẳn... Những bài khuyên giải, giáo huấn trở nên vô nghĩa thừa thải so với những nổ lực của anh. Sao họ không mang hình ảnh anh tới các trại giam, các trường giáo dưỡng trẻ em hư, thậm chí các trường học, chợt nghĩ hiệu quả từ sự xấu hổ soi xét bản thân để là đòn bẫy vươn lên ở mỗi cá nhân sẽ rất to lớn chắc chắn sẽ hơn hẳn các bài viết suông khuyên giải đạo đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.youtube.com/watch?v=yo_24_qTNac&amp;feature=related&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.youtube.com/watch?v=H8ZuKF3dxCY&amp;feature=related&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2605172491354814158?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2605172491354814158/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/07/nick-vujicic.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2605172491354814158'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2605172491354814158'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/07/nick-vujicic.html' title='Nick Vujicic'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4503706939254893212</id><published>2010-05-13T20:24:00.000-07:00</published><updated>2010-05-13T21:23:40.265-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Grim'/><title type='text'>Thần chết đỡ đầu</title><content type='html'>Như thường lệ theo thói quen mỗi tối đọc một truyện cho các kid, tối qua mình đọc được một truyện rất thú vị trong tập truyện cổ Grim, có lẽ anh em Grim viết truyện này cho người lớn thì đúng hơn. Truyện có tên là "Thần chết đỡ đầu". Truyện kể về một bác nông dân nhà nghèo rất đông con - khi bác sinh thêm một đứa nữa, bác tìm người đỡ đầu cho nó. Đầu tiên đức Chúa trời muốn đỡ đầu, truyện gây cho ta ngạc nhiên khi bác từ chối với lý do đức chúa trời chỉ bênh vực những kẻ giàu có, quyền thế ... mới cho chúng nhiều đặc ân đến vậy. Kế đến là Quỉ sứ cũng muốn đỡ đầu, bác cũng từ chối vì chúng xấu xa, độc ác .. cuối cùng là Thần chết, bác liền đồng ý với lý do thần chết là công bằng nhất, ngài không thiên vị một ai. Diễn tiến câu chuyện tiếp sau cũng rất hấp dẫn nhưng có lẽ cái hấp dẫn ở chuyện là ở sự lựa chọn của bác nông dân. Từ xa xưa từ khi chuyển từ cốt khỉ thành người không hiểu dựa vào điều gì mà người ta đã phân rạch ròi cái tốt, cái xấu, những hành vi, ý nghĩ gì là tốt và những hành vi, ý nghĩ gì là xấu xa ... rồi người ta còn đặt luật lệ, hình phạt cho những việc làm xấu xa .. thế mà không hiểu sao trong xã hội cái xấu cứ nhan nhãn và coi bộ ngày càng lan ra, lây như dịch bệnh, nếu không được giáo dục, không có nhận thức sáng suốt, hay cái gọi là lương tâm thì ai cũng dễ dàng bị cái xấu lôi kéo, hấp dẫn. Không phải dịch bệnh, nan y làm con người lo sợ và đương đầu hằng ngày mà xem ra cái hàng ngày từng phút, từng giây người ta phải luôn làm là giằng co giữa một việc làm sẽ làm theo chiều hướng được xem là tốt và một việc làm có lợi và nhanh nhất nhưng theo đạo đức, quan nhiệm xã hội là đớn hèn, xấu xa.  Làm người đàng hoàng tử tế không ai chịu nói ra hay nói đúng ra là thừa nhận coi bộ càng ngày là chuyện lạ, chuyện hiếm  trong xã hội này. Thế nên đôi khi confused không biết cái việc phân loại tốt xấu đó có thật sự đúng không, có phù hợp bản chất thật sự của loài người không. Không biết nữa, nhưng phải công nhận là khi ta làm điều tử tế, sống đàng hoàng thì ta thấy rất là thoải mái và dễ chịu. Có điều là có bao nhiêu phần trăm người trên thế gian này nghĩ và công nhận như vậy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4503706939254893212?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4503706939254893212/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/05/than-chet-o-au.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4503706939254893212'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4503706939254893212'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/05/than-chet-o-au.html' title='Thần chết đỡ đầu'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4338661079386192210</id><published>2010-04-25T21:29:00.000-07:00</published><updated>2010-04-25T22:04:20.112-07:00</updated><title type='text'>"Anh", "Em"</title><content type='html'>Ai nói gì thì nói, ca gì thì ca lối xưng hô ở Việt Nam chứ mình vẫn thích khoái xưng hô "I" and "You" như các xứ khác. Ở đây không muốn đề cập đến các sự bình đẳng hay gì gì trong lối xưng hô đó mà chỉ thấy một khía cạnh rất hay "bị" gặp và gây vô cùng khó chịu. Qua điện thoại chứ chưa nói đến giao tiếp thường thôi cứ giọng nam nghe giọng nữ là bắt đầu giở cái giọng xưng "anh" gọi "em" ngọt xớt, bất kể đối phương là ai, đề tài giao tiếp là gì cứ dùng giọng xưng hô đó để pha chút kẻ cả, pha chút tán tỉnh và cợt nhã và không biết sao cứ dạo này cái lối xưng hô, nói chuyện này lại tràn lan và trở nên xã hội hóa đến đáng ngại. Không hiểu những người dùng cách xưng hô này có bao giờ nghĩ người khác nghĩ sao về mình khi xưng hô vậy không. Họ có bao giờ nghĩ phụ nữ đánh giá thế nào về họ không. Họ có được nâng lên, tán dương, "khoái" .. như họ nghĩ không. Đừng biện hộ đó chỉ cho vui, cách biện hộ đó tầm thường và rẻ lắm. Phụ nữ chỉ thích dùng cách xưng hô thân mật như vậy với người thân, người quen bậc cha chú với mình thôi và có được tán thì phải đúng lúc đúng nơi đúng người chứ không thích bị "tán" vô tội vạ như vậy. Cực kỳ phản cảm, cực kỳ vô duyên và nói thật đó là cực kỳ vô văn hóa. Phụ nữ đa phần lịch sự sẽ lờ đi không nói, người thẳng tính thì sẽ bị cho là khó chịu, và nghĩ chắc "ế chồng", "gái già" hay bị "chồng la"... chứ nếu biết được biệt danh "vô duyên" là phụ nữ hay đặt cho những ai có thói quen xưng hô như vậy thì đố anh nào còn chút sĩ diện dám mở miệng xưng hô vậy nữa. Cho nên nếu đối tác đã lịch sự gọi "anh" thì cũng xin vì sự lịch sự và văn hóa mà gọi "chị" chứ đừng lấy đà kêu "em" nhé. Cái đánh giá đầu tiên về văn hóa, trình độ của anh là ở cách xưng hô lần đầu tiên đấy nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4338661079386192210?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4338661079386192210/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/anh-em.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4338661079386192210'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4338661079386192210'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/anh-em.html' title='&quot;Anh&quot;, &quot;Em&quot;'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2192621734254912680</id><published>2010-04-21T19:00:00.000-07:00</published><updated>2010-04-21T19:08:45.252-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='best poem of the year'/><title type='text'>Ai là tác giả của bài thơ được UN đề cử?</title><content type='html'>Tôi được đọc và rất thích bài thơ độc đáo được UN đề cử nhưng rất tiếc search đầy trên web vẫn không tìm thầy tên tác giả cũng như năm chính xác được đề cử. Trên mạng toàn ghi kiểu "This poem was nominated by UN as the best poem of 2006, Written by an African Kid", This poem was nominated by UN as the best poem of 2007, Written by an African Kid,&lt;br /&gt;This poem was nominated by UN as the best poem of 2008, Written by an African Kid,&lt;br /&gt;This poem was nominated by UN as the best poem of 2009, Written by an African Kid ... oải luôn vì rốt cuộc chính xác là năm nào và các năm kia bài thơ nào được đề cử và African Kid thì phải có tên chứ. Rất cảm ơn anh/chị/bạn nào có thể cung cấp cho tôi thông tin chính xác đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và đây là bài thơ độc đáo (nguyên văn tiếng anh):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I born, I black&lt;br /&gt;When I grow up, I black&lt;br /&gt;When I go in Sun, I black&lt;br /&gt;When I scared, I black&lt;br /&gt;When I sick, I black&lt;br /&gt;And when I die, I still black&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And you white fellow&lt;br /&gt;When you born, you pink&lt;br /&gt;When you grow up, you white&lt;br /&gt;When you go in sun, you red&lt;br /&gt;When you cold, you blue&lt;br /&gt;When you scared, you yellow&lt;br /&gt;When you sick, you green&lt;br /&gt;And when you die, you gray&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And you calling me colored? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;và bản dịch trên mạng :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy anh da trắng ơi,&lt;br /&gt;Sinh ra em đã đen rồi&lt;br /&gt;Lớn lên em vẫn không thôi đen ngòm&lt;br /&gt;Đi ra ngoài nắng đen thêm&lt;br /&gt;Cả khi sợ hãi cũng bền màu đen&lt;br /&gt;Rồi khi bị ốm càng đen&lt;br /&gt;Chết rồi xác vẫn đen tuyền chẳng phai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn mấy anh thì:&lt;br /&gt;Mới sinh hồng chứ trắng đâu&lt;br /&gt;Lớn lên thành trắng từ đầu xuống chân&lt;br /&gt;Ra phơi nắng lại đỏ rần&lt;br /&gt;Rét run anh biến thành xanh một màu&lt;br /&gt;Sợ lo mặt bỗng vàng thau&lt;br /&gt;Ốm đau tái mét như tàu chuối xanh&lt;br /&gt;Chết thì xám ngoét toàn thân&lt;br /&gt;Vậy sao lại gọi em dân da màu?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2192621734254912680?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2192621734254912680/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/ai-la-tac-gia-cua-bai-tho-uoc-un-e-cu.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2192621734254912680'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2192621734254912680'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/ai-la-tac-gia-cua-bai-tho-uoc-un-e-cu.html' title='Ai là tác giả của bài thơ được UN đề cử?'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2247051002997228261</id><published>2010-04-19T12:14:00.000-07:00</published><updated>2010-04-19T12:21:01.671-07:00</updated><title type='text'>Cúi xuống để thấy cuộc sống đẹp biết bao nhiêu</title><content type='html'>Cuộc sống mưu sinh con người ngày càng trở nên khắc nghiệt đa phần từ lòng tham con người luôn nhìn về nhau. Ai cũng muốn sở  hữu cái người khác có. Lòng tham vô đáy con người cứ mãi với cao với cao muốn được như kẻ sở hữu nhiều nhất. Người ta cạnh tranh bon chen bằng mọi giá, nên không lạ thường khi đạt được người ta cảm thấy hụt hẫng, như thiếu thốn điều gì. Cứ thử đi, thay vì ngước cổ ngóng thì hãy cúi xuống cùng khám phá một thế giới khác thì sẽ có cái nhìn khác đẹp hơn về cuộc sống này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi tuần bỏ vài ngày cuối tuần vác máy ảnh có ống kính macro về một miền quê nào đó, nằm im trong các đám cỏ, bờ ruộng, nhìn quanh sẽ thấy một thế giới sinh vật, côn trùng, bò sát, chim … vô cùng sinh động đẹp lạ thường, qua ống kính chúng sẽ làm ta ngạc nhiên khi khám phá có biết bao nhiêu là loài cào cào, châu chấu. Có loại thì đốm đỏ, đốm xanh, nâu, hoa văn và màu sắc thì vô kể, thiên nhiên ở đây dạy ta cách phối màu mê hồn mà có khi ta không dám nghĩ là có thể có cách phối hoàn mỹ đến như vậy.Hễ cảm thấy buồn chán với cách phối màu hàn lâm sách vở, cứ lấy cách phối màu sắc của một loài côn trùng nào đấy ta có ngay được một bức họa màu sắc kinh ngạc. Còn hoa văn trên các loài bướm thì đa dạng khôn cùng. Có tận mắt ngắm mới thấy chuồn chuồn thật sự ngoài vườn và ngoài ruộng thì khác ra sao, và màu sắc hình dáng cũng khác nhau, có con xanh đen, có con xanh chuối, có con đỏ chót có con vàng óng kim, đen tuyền, nâu … Loài khiến ta há hốc nhất có lẽ là các loài sâu. Nhưng chớ có mà dại dột động vào, nó có thể khiến tay ta sưng và có khi phát sốt. Con sâu chuối thì trắng muốt, con sâu rớm thì tua tủa nổi cả da gà có thể bắn gai có nọc, sâu bời rời trên cây bời rời thì cứ phối với màu  màu đen chủ đạo, con thì khoang vàng tươi, con thì khoang đỏ, con thì khoang xanh… Sâu trên cây nào thì người ta hay kêu là sâu và tên cây đó, sâu huệ thì khoang đen trắng hoa văn khác con sâu bời rời, sâu muồng thì xanh muốt động vào buốt thấu, sâu ép, sâu đo, sâu lài, sâu sứ … nhưng ngoạn mục nhất và có lẽ hiếm người phát hiện là con sâu lá mai trên cây mai. Người ta khó phát hiện ra chúng vì chúng ngụy trang rất khéo nhìn như cành cây khô đến gần với ống kính ta mới sửng sờ vì vẻ đẹp và sức sống của nó chúng chắp tay ngửa mặt nhìn trời làm dáng không thua các nghệ sĩ tạo hình. Sâu là vậy còn nhện thì vô kể có con nhỏ xíu nhưng nhìn qua ống kính thấy chúng rất đẹp, đẹp nhất đến giờ có lẽ là con nhện dương, dây chăng của nó rất chắc chắn độ dai khó tưởng tượng nổi, hoa văn trên mai vàng đen tạo hình thù như chiếc đầu lâu người như do các nghệ sĩ dark art khắc lên vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú nhất là đầu hè đến khi tiếng rả rít của ve sầu bắt đầu vang lên, khi màn đêm bắt đầu buông xuống là các chú ve từ dưới lòng đất đua nhau bò lên cây để chuẩn bị lột xác thành chú ve đợi bình minh lên là đã có thể leo lên đến nhánh cây cao mà hát ra rả cho xong kiếp ve. Có thấy ve sầu lột xác mới thấy thiên nhiên kỳ diệu đẹp vô cùng. Đầu chúng sẽ từ từ chui ra từ cái vỏ màu cánh gián, đầu chút xuống dưới , tưởng chứng chúng sẽ bò xuống nhưng không sau khi ra hơn nửa mình chúng sẽ ngoạn mục như người tập fitness sẽ bật uốn đầu trở ngược lại và cả thân hình chui ra, lúc này cánh của chúng chưa thành hình chỉ như hai cánh hoa thiên thanh nhỏ xíu cong cong ướt ướt, khi này chúng rất yếu chưa thể bay được, người ta thường lợi dụng lúc này bắt ve về chiên bơ ngay, nghe nói là món ăn cực kỳ (đáng buồn) nhưng chẳng mấy chốc cánh nó sẽ khô và duỗi dài và từ từ chuyển màu từ con thiên thanh sang màu nâu rồi đen hẳn, rồi từ từ bò lên cao mãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dế, bọ rùa, bọ xít, bọ cạp, xén tóc, bọ ngựa … còn bao nhiêu loài nữa, không phải cứ ra vườn cây, cỏ, ruộng là có thể thấy nhan nhản mà phải học cách quan sát, kiên nhẫn , nín thở mới khám phá ra bao điều mà không sách vở nào có thể sánh được. Có tiếc hùi hụi có tức cả người khi phát hiện ra một chú côn trùng hay ếch nào đó vừa rón rén đưa ống kính tới đúng cự ly thì bị phát hiện chạy mất thì mới thấy cái thú khi ghi lại được các sinh vật đó. Khi đó thì những cái nắng táp da, những cơn ngứa muỗi đốt, những cơn đau kiến lửa thui cũng trở nên vô nghĩa. Có quan sát cuộc sống các loài mới thấy cái tinh tế tuyệt vời của những nhà làm phim Minuscule của Pháp. Có lẽ đến giờ chưa thấy phim côn trùng nào có thể vượt qua Minuscule và mới thấy thông điệp gửi gắm của Cameron trong Avatar không phải ai cũng có thể cảm hết, chứ không phải cái nhìn định kiến vể dòng phim sci-fi của các nhà trao giải Oscar vừa rồi.  Có thể có nhiều sách ảnh màu hay trang web macro tuyệt vời trên mạng hay nhà sách về các loài, nhưng cái thú tự mình học cúi xuống khám phá thì có lẽ không bạc vàng nào mua được.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2247051002997228261?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2247051002997228261/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/cui-xuong-e-thay-cuoc-song-ep-biet-bao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2247051002997228261'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2247051002997228261'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/cui-xuong-e-thay-cuoc-song-ep-biet-bao.html' title='Cúi xuống để thấy cuộc sống đẹp biết bao nhiêu'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4421180128461987827</id><published>2010-04-19T00:07:00.000-07:00</published><updated>2010-04-19T01:23:49.352-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dòng dọc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dồng dộc'/><title type='text'>Chirpie</title><content type='html'>Chirpie chết thật rồi. Chirpie là con chim dòng dọc (hay dồng dộc ?) con, ta đoán chừng gần 1-2 tháng tuổi gì đó, đã mọc lông lưa thưa. Dòng dọc thường làm tổ trên cây cao chót vót cỡ 20-30 và thậm chí 40m nữa. Từ dưới đất nhìn lên mấy cái tổ dòng dọc đong đưa trước gió như mấy trái bóng bầu dục bằng rơm thon thon. Tổ chim thường như cái rế nồi, riêng tổ chim dòng dọc thì rất đẹp và công phu. Nghe đâu khi dòng dọc còn độc thân chúng làm tổ chỉ là nửa phần bầu dục trên và một nhánh cây khô bện ngang dùng làm chổ nghỉ chân khi chúng có bạn chúng mới cùng bện thêm nửa dưới và chỉ chừa một lổ nhỏ đủ chui ra chui vào. Tổ dòng dọc là kỳ công tước từ các lá dừa khô, chúng bện chắc đến nổi nếu ta dùng tay xé không đứt và rất êm và ấm nữa. Dòng dọc treo tổ trên cao chót vót gió đung đưa qua lại thế mà không rớt, chắc vô cùng. Thế mà lần này không hiểu sao một tổ chim dòng dọc lại rơi xuống đất mà lại có Chirpie bên trong nữa. Thường tổ dòng dọc đẻ 2,3 con gì đó nhưng lần này không hiểu sao chỉ có Chirpie. Mẹ nói không biết sao con mẹ nó làm tổ đoảng sao mà để rơi chứ thường chúng chắc chắn lắm. Anh Tư nhặt phát hiện thấy Chirpie bên trong mới mang về cho ta, đứa em dâu mê chụp hình macro để chụp hình chim con. Ai cũng nói Chirpie sẽ chết vì chim con không có mẹ mớm mồi với lại phát hiện Chirpie bị dị tật cả người phồng như cái bong bóng nước (tới đây chợt nghĩ loài vật hay có qui luật đào thải những con yếu ớt bệnh tật - hay vì vậy mà mẹ nó bỏ nó - không dám nghĩ nữa). Hui, Gu, Bi bu đen bu đỏ quanh bà nội coi chim con Chirpie nghe nó kêu mẹ, và bà nội đút cám cho nó ăn, Hui nhỏ còn đem chocolate MM cho nó ăn nữa, ai nấy hết hồn tưởng nó chết mắc nghẹn thế mà nó không chết. Ai cũng nói nó sẽ chết, ta nghe đau xót quá nhưng không làm sao đưa tổ treo lên cao như cũ, anh Tư nói sẽ treo đâu đó dưới thấp cho mẹ nó nghe tiếng kêu của nó, nhưng ai cũng thấy không ổn vì tổ nó cao 30-40m lận còn các cây dưới này giỏi lắm 2m sao mà nghe, với lại rủi mẹ bỏ nó thì sao. Nghe mẹ nói nếu chăm kỹ hổng chừng nó sống nổi. Nghe ta mừng quá,nghe mẹ chỉ mớm cơm nó ăn, thế là ta nhai nát cơm thiệt kỹ rồi để đầu ngón tay cho nó ăn, thấy nó há miệng ăn kêu chíu chíu mà ta thấy thương quá, lòng đã quyết nuôi nó lớn cứng cáp bay đi. Nó ăn xong ta mang tổ nó ra cây mai treo tạm cho mát mẻ có cây xanh, ai dè hỡi ôi lát quay lại kiến vàng to bu đen đỏ chích nó, thế là xót xa xúm lại bắt kỳ hết kiến giũ tổ cho sạch rồi lại nhai cơm cho nó ăn. Ta quyết định mang nó về Saigon nuôi, Hui,Gu mừng rỡ reo hò. Nghe mẹ dặn cách lấy kim đâm vào một lổ nhỏ dưới cổ để nó xì hơi bong bóng rồi mẹ nói thôi chim về saigon ở cho lớn rồi bay mà ta nghe nẫu cả ruột. Trên đường về trên xe chạy êm ru nó nằm trong tổ ấm áp ngủ, thỉnh thoảng một đoạn dài nó nhú đầu ra khỏi tổ nhìn qua cửa xe, Hui, Gu hỏi Mami nó dòm cái gì. Còn ta không biết nó nghĩ gì nữa chỉ thấy thương nó quá, thấy nó côi cút quá. Nó mang cho ta giấc mơ tuổi thơ về một câu chuyện của andersen, ta chỉ ước nuôi nó được cứng cáp tới 30/4 này sẽ mang nó về quê lại thả nó bay. Tối về ta lại nhai kỹ cơm và đút nó ăn được một muỗng nhỏ cơm, ta đùa với chồng Chirpie còn được ta mớm cơm ăn còn hơn nuôi con ruột nữa - lý do vệ sinh nên chuyện mớm cơm hết rồi, ai dè nay lại nhai mớm cho chim ăn chứ, rồi lại lấy gai xương rồng nhỏ chích cổ để người nó xì bong bóng, run tay luôn, ông xã nhát tay không dám làm, ta phải làm mà sợ run người, chích xong thấy nó từ từ xẹp xuống thở phào, rồi để cẩn thận nó vào tổ xong bỏ thêm vào một cái giỏ đan lát rồi bỏ một thùng lót giấy rồi để lên ghế cao, mà ta cứ thấp thỏm sợ chuột hay kiến tới cắn nó. Thế mà sáng dậy kiểm tra kiến hôi bu đen, ta gỡ kiến ra mà đau cả ruột thấy nó vẫn còn sống nhưng coi vẻ yếu lắm, tức mình bản thân không nghĩ ra xịt thuốc dưới chân ghế trước. Ai biết đâu chữ ngờ. Đưa con đi học và đi chợ xong, quay vể kêu Chirpie định cho ăn thì hỡi ôi người nó đã co quắp lạnh ngắt rồi, đền giờ ta vẫn còn như cảm thấy cái lạnh người Chirpie ở đầu ngón tay. Chirpie ơi chirpie không phải mỗi giấc mơ đều thành hiện thực. Cảm giác đau đớn mất mát làm tim ta như đông lại. Ta biết Chirpie không lâu nhưng sao ta đau quá khi mất Chirpie. Tìm cái hộp bỏ Chirpie vào ta chôn con chim nhỏ côi cút của ta dưới gốc cây trà và cũng đã lâu lắm rồi nay ta lại ngồi cạnh mộ khóc òa như mất người thân thuở nào. Ta viết những lời này tưởng nhớ con chim nhỏ của ta, con chim xấu số ở dương gian, ta không có duyên giúp con sống sót nhưng cũng cảm ơn cái duyên được hội ngộ cùng con, Chirpie thương yêu của ta.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4421180128461987827?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4421180128461987827/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/chirpie.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4421180128461987827'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4421180128461987827'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/04/chirpie.html' title='Chirpie'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5201736779099010786</id><published>2010-03-14T08:30:00.000-07:00</published><updated>2010-03-14T08:35:13.262-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhà thơ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='trăng nghẹn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hoài Tường Phong'/><title type='text'>trăng nghẹn - Hoài Tường Phong</title><content type='html'>Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,&lt;br /&gt;Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.&lt;br /&gt;Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,&lt;br /&gt;Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,&lt;br /&gt;Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.&lt;br /&gt;Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,&lt;br /&gt;Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,&lt;br /&gt;Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.&lt;br /&gt;Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,&lt;br /&gt;Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,&lt;br /&gt;Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.&lt;br /&gt;Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,&lt;br /&gt;Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,&lt;br /&gt;Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.&lt;br /&gt;Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,&lt;br /&gt;Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,&lt;br /&gt;Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.&lt;br /&gt;Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,&lt;br /&gt;Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:&lt;br /&gt;Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,&lt;br /&gt;Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,&lt;br /&gt;Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.&lt;br /&gt;(Hoài Tường Phong)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;p.s không phải theo phong trài nhưng đây quả là bài thơ có nhiều câu hay quá. Thích nhất là câu : "Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn."&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5201736779099010786?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5201736779099010786/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/03/trang-nghen-hoai-tuong-phong.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5201736779099010786'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5201736779099010786'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/03/trang-nghen-hoai-tuong-phong.html' title='trăng nghẹn - Hoài Tường Phong'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-7114749684441013871</id><published>2010-01-17T19:12:00.000-08:00</published><updated>2010-01-17T19:17:38.050-08:00</updated><title type='text'>Đám đông và ta</title><content type='html'>Có giữa đám đông xa lạ, mới thấy ta nhỏ bé&lt;br /&gt;Có giữa đám đông xa lạ, mới thấy ta vô hình&lt;br /&gt;Có giữa đám đông xa lạ, mới thấy ta lạc lõng&lt;br /&gt;Có giữa đám đông xa lạ, mới thấy ta cô đơn&lt;br /&gt;Có giữa đám đông xa lạ, mới thấy ta là ai&lt;br /&gt;Có giữa đám đông xa lạ, mới hiểu ta muốn gì&lt;br /&gt;Có giữa đám đông xa lạ, mới hiểu rõ về ta&lt;br /&gt;Có giữa đám đông xa lạ, mới thấy ta ở đâu trong lòng kẻ khác&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-7114749684441013871?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/7114749684441013871/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/am-ong-va-ta.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7114749684441013871'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7114749684441013871'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/am-ong-va-ta.html' title='Đám đông và ta'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3805104426789871309</id><published>2010-01-13T07:43:00.000-08:00</published><updated>2010-01-13T09:01:34.774-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hành trình kết nối những trái tim'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lovebus love bus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cá tính'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lòng tự trọng'/><title type='text'>cá tính hay lòng tự trọng</title><content type='html'>Cá tính là tính cách của mỗi cá nhân. Có người có tính cách yếu đuối có người thì mạnh mẽ ... nhưng tóm lại là ai cũng có một cá tính nào đó. Vậy thôi thế mà ngày nay mọi người không hiểu và sử dụng bừa bãi và lạm dụng từ này đến độ thành một phong trào mà không đề phòng sẽ trở thành một văn hóa "kinh dị" ở xã hội ta. Gần đây, một số người muốn trở nên nổi tiếng hay tuyên bố mình là người có cá tính để biện minh cho các hành xử kiểu muốn gì đạt cho bằng được bằng mọi giá, rồi muốn chơi trội, muốn khác người thế là vỗ ngực là "ta là người có cá tính" rồi phát biểu bốp chát khoe là thẳng tính thế là cũng do em "cá tính"... mà đọc báo ta sẽ thấy nhan nhãn điều đó, và tiêu biểu một show truyền hình đang cuốn hút giới trẻ mà tôi cũng từng là fan một thời bởi sửng sốt trước sự mạnh mẽ và dũng cảm của giới trẻ ngày nay. Nhưng càng xem thì càng thấy có vấn đề và thấy sợ thật. Đó là show hành trình kết nối những trái tim. Nhất là khi chính những người dẫn chương trình lạm dụng từ "cá tính" để chỉ các cô gái đã dám tỏ tình với các chàng trai mà biết chắc mười mươi là thất bại vì các chàng trai này mắc có tình ý với người khác. Đành rằng người dẫn có thể an ủi các cô gái nhưng nếu cứ ra rả đó là cô gái cá tính và dũng cảm thì e rằng phải xem lại. Chương trình tv không những mang tính giải trí mà tôi nghĩ còn phải mang tính giáo dục nữa. Tại sao các cô gái biết đối tượng mình có cảm tình yêu người khác mà vẫn lao vào cũng như cô người mẫu nọ trong báo mốt và đời sống biết anh ca sĩ nọ đã có gia đình lại vẫn cứ lao vào tuyên bố yêu đương rồi cho là mình có cá tính sống thật với mình. Các cô còn có nhiều cơ hội lựa chọn trong cuộc sống mà sao lại lạm dụng "cá tính" để bao biện cho hành vi nếu là vật chất cụ thể thì đó là "ăn cướp" mà thiết nghĩ báo chí , tv không nên cổ súy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay dường như xã hội ta, người ta mang "cá tính" ra hơi nhiều cho hành vi muốn gì đạt cho bằng được bất chấp mọi thủ đoạn mà quên hẳn đi một đức tính mà thiết nghĩ là nến tảng văn hoá và đạo đức của một xã hội văn minh đó là "lòng tự trọng".Một cá nhân không tự yêu quý bản thân, không coi trọng bản thân thì còn biết yêu thương quý trọng ai, sẽ như một đứa trẻ chưa trưởng thành vòi quà cho bằng được, chơi chán thì bỏ.Những người "cá tính" như trên tưởng như yêu bản thân mình nhất thì ngược lại là những kẻ không biết tự yêu, quý trọng bản thân mà chỉ là nô lệ cho chính điều mong muốn, đến mức sẵn sàng biến mình thành kẻ cướp. Cứ cái đà cổ súy này có ngày người ta sẽ coi mọi hành vi của các kẻ cắp trong xã hội là "cá tính", sao lại không nhỉ? Đáng sợ thật.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Mọi cá nhân có trân trọng, có yêu quý bản thân, biết nghĩ bản thân mình là trọng thì tự khắc sẽ "thấy" cái đúng, cái hay và cái phù hợp với ta nhất là đâu và sẽ thấy mọi mong muốn đó chốc trở nên tầm thường, nhỏ nhen và phù du biết bao. Kẻ "cá tính" sẽ không chắc hết đau khổ nhưng người "tự trọng" thì đã đặt được tay đến hạnh phúc. Thiết nghĩ điều quan trọng nhất trong quá trình dạy con trẻ là phải đặt nền tảng "tự trọng" cho mọi hành vi cuộc sống, có như vậy mới có thể an tâm là con đã "trưởng thành", mới có thể an tâm mà "cắt dây diều" cho con bay xa hơn nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3805104426789871309?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3805104426789871309/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/ca-tinh-hay-long-tu-trong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3805104426789871309'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3805104426789871309'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/ca-tinh-hay-long-tu-trong.html' title='cá tính hay lòng tự trọng'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-6063505004006053845</id><published>2010-01-13T06:59:00.000-08:00</published><updated>2010-01-13T07:23:07.840-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='les choristes'/><title type='text'>Les choristes (2004)</title><content type='html'>Phim ảnh cũng như các bông hoa vậy, có hoa thì rực rỡ, ngào ngạt hút hồn người thưởng ngoạn không bằng sắc thì bằng hương , có hoa hớp hồn cả bằng sắc và hương nhưng có hoa thì mộc mạc nhưng cuốn hút ta bởi vẻ thanh tao, cao quý. Phim Les choristes có lẽ thuộc típ này. Phim mộc mạc như các diễn viên đóng vai trong đó. Chuyện phim tưởng như rất đỗi bình thường kể về lòng yêu nghề, yêu trẻ của thầy giáo Mathieu tại một trường học nội trú khắc nghiệt ở Pháp đã cảm hóa lũ học trò hiếu động ngỗ nghịch và phát huy tài năng của chúng. Phim cuốn hút và cảm động người xem bởi vẻ mộc mạc, chân thật, khắc nghiệt và suy tư, day dứt về phương pháp giáo dục trẻ mà đến nay còn gây nhiều tranh cãi. Đòn roi hình phạt hay không như phương châm của thầy hiệu trưởng với trẻ ngỗ nghịch "action-reaction" như ăn miếng trả miếng. Dù là phim thôi nhưng thiết nghĩ cũng là một tư liệu cực hay cho các nhà sư phạm trước khi đứng trước bục giảng và càng không thể thiếu cho mọi bậc cha mẹ mọi thời đại. Thể loại phim theo tôi : thời sự, sống mãi với thời gian. 5 sao.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-6063505004006053845?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/6063505004006053845/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/les-choristes-2004.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6063505004006053845'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6063505004006053845'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/les-choristes-2004.html' title='Les choristes (2004)'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5755402263786140695</id><published>2010-01-07T21:08:00.000-08:00</published><updated>2010-01-07T21:38:50.988-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='memento'/><title type='text'>memento</title><content type='html'>Thông thường một phim được xem là hay nếu người ta vẫn còn muốn xem nữa, mỗi lần xem lại thấy hay nhưng nếu ai hỏi tôi vậy Memento hay không. Tôi sẽ thấy rất khó trả lời.Memento thực là một phim hay nhưng .. tui sẽ không có can đảm xem lại lần nữa. Tôi xem Memento trên máy Mac và xem một mình giữa đêm. Có lẽ vậy mới may cho tui được back đi back lại vài lần để confirm những đoạn không hiểu. Nếu coi rạp hay xem chung thì có lẽ không có cơ hội đó và sẽ không hiểu trọn vẹn và thấy cái độc đáo của phim. Phim là một chuỗi đan xen quay đen trắng và màu. Người xem không tinh ý sẽ thấy khó hiểu và rối mù. Các cảnh đen trắng là về các cảnh của chuỗi hành động diễn ra trước và các cảnh màu là các cảnh diễn ra sau và các cảnh quay màu luôn đi trước cảnh đen trắng và phim thì đi trình tự một cách khác thường đi từ cảnh cuối cùng và đi ngược về cảnh nguyên nhân đầu tiên và sẽ là kết phim. Bố cục quay và mạch lạc phim là một thể nghiệm mà ta thấy rất bí ẩn và thiên tài. Các chuỗi quay và hành động như dẫn người xem vào mê hồn trận và thực sự làm ta cảm được những gì xảy ra cho nhân vật chính cũng là những gì xảy ra cho chính chúng ta. Ta sẽ cảm thấy thế nào ra sao khi ta chỉ nhớ những sự kiện con người trong một thời gian ngắn. Có xem mới thấy thật đáng sợ và thấy trí nhớ, ký ức của chúng ta mới quan trọng làm sao.Con người, nơi chốn, các mối quan hệ chính chúng làm nên con người chúng ta, chúng cho ta biết ta từ đâu đến và ta là ai. Không có chúng ta bỗng như trở nên vô nghĩa. Các chuỗi hành động của ta như trống rỗng vô dụng, thành trò chơi, dễ dàng bị lợi dụng, bị lừa đảo và tuy không có suy nghĩ vô lương nhưng lại dễ dàng hành động bất lương. Đáng sợ thật. Memento quả là thiên tài và thành công khi cho người xem nếm trải đúng là trải nghiệm cái cảm giác bất an, mất trí nhớ như nhân vật trong phim. Nhưng tôi sẽ không xem lại nữa. Cái cảm giác bất an đó thật đáng sợ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5755402263786140695?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5755402263786140695/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/memento.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5755402263786140695'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5755402263786140695'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/memento.html' title='memento'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1628582056886623863</id><published>2010-01-07T18:16:00.000-08:00</published><updated>2010-01-07T19:12:23.444-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='3d'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='James Cameron'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='film'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Avatar'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='movie'/><title type='text'>avatar</title><content type='html'>Nếu 2012 làm ta ngộp thở với các màn tai họa tận thế giáng xuống con người bao nhiêu thì Avatar lại càng làm ta chóang ngộp ngàn lần hơn với bao ý tưởng sáng tạo. Khi xem 2012 thì đầu ta có thể nổ tung với hàng câu hỏi "how can they do that" thì xem Avatar ta phải trào dâng nghẹn thở với "They made it!" Không phải sci-fi fan nhưng đã coi Avatar 2 lần mà vẫn còn muốn xem nữa và mỗi lần xem là một phát hiện một cái nhìn một khám phá và một nguồn cảm hứng mới.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Phải nói mình cực kỳ ấn tượng bởi concept bảo vệ môi trường của phim. Có thể nói phim Avatar là phim bảo vệ môi trường hay nhất, lôi cuốn nhất và cực kỳ sáng tạo. Phim môi trường nhưng James không mang concept kinh điển như cho thấy dòng sông máu, những cuộn khói đen ngùn ngụt, những con người bệnh hoạn ... mà ngược lại ông cho ta thấy một giấc mơ, một môi trường sống tuyệt đẹp, một môi trường sống có lẽ đã từng tồn tại đâu đó trên trái đất. Ông sáng tạo với thuyết (có thể lắm chứ) cho hành tinh Pandora như một bộ óc , một thực thể sống nên vạn vật sống trên đó đều có mối liên kết chặt chẽ với nhau. Mảnh đất như một người mẹ có các dây thần kinh liên kết với vạn vật như các con của mình sống trên đó nên không phải ngẫu nhiên từ lâu con người hay gọi là đất mẹ. Đất mẹ nuôi sống con người và vạn sinh linh trên đó. Vấn đề là con người phải học cách sống trên đó, phải "thấy" , "cảm" và hiểu được cùng sống hòa mình học cách chia sẻ thì sẽ thấy thiên nhiên ban phát vô cùng hào phóng. Rất thú vị khi được nhìn các hình ảnh khi con người hiểu và liên kết được với các loài chim thì họ cũng có thể được bay như chim , liên kết với các loài thú thì cũng có thể được cưỡi chạy nhanh như gió...James phải làm mọi người giựt mình khi thấy xưa nay thì ra ta cư xử như một đứa trẻ chưa trưởng thành. Muốn gì đạt cho bằng được, không từ một thủ đoạn cũng như sức mạnh. Con người vơ vét cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên ban tặng. Người hào phóng ban cho con người bao nhiêu thì người cũng có thể nổi giận giáng trả lại bấy nhiêu. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu một bộ óc bị đứt các dây thần kinh. Chỉ có hoá điên, lồng lộn. Liệu khi đó con người có chống chọi nổi với sức mạng thiên nhiên. Bao năm qua, lũ lụt, sóng thần , sa mạc hoá không phải đã nhấn chìm biết bao sinh linh. Càng xem Avatar càng thấy James Cameron làm ta giựt mình với những hành động con người hàng bao thế kỷ đã, đang làm gì với thiên nhiên với chính trái đất mà con người hiện đang sinh sống trên đó, đáng sợ thật. Pandora hay hiện thực là giấc mơ, kết phim như happy ending nhưng thực ra như một liều thuốc đắng, cảnh báo cho chính con người chúng ta khi phải từ bỏ hiện thực kiếp người để chọn bước vào cõi mộng. Đáng suy ngẫm! Hay!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1628582056886623863?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1628582056886623863/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/avatar.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1628582056886623863'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1628582056886623863'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/avatar.html' title='avatar'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5345414886580170530</id><published>2010-01-03T07:18:00.000-08:00</published><updated>2010-01-03T07:49:22.592-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sicko'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Michael Moore'/><title type='text'>Sicko</title><content type='html'>Sau Fahrenheit 9/11, Sicko của Michael Moore lại lần nữa cho người xem giật mình về sự thật hệ thống chăm sóc sức khỏe người dân của Mỹ. Với cách dẫn chuyện lôi cuốn như Fahrenheit 9/11, Michael Moore bày cho người xem sự thật đau lòng ở một đất nước được cho là thiên đường và cường quốc thế giới. Chuyện gì đã xảy ra ở đây. Tôi rất thích cách đặt vấn đề và dẫn chuyện của ông. Cực kỳ lôi cuốn. Phim không hề cực đoan chỉ phê phán mà còn ở đầy đủ góc nhìn và nhìn cả ra thế giới với mong muốn một đất nước thiên đường phải thực sự là thiên đường ngay ở việc chăm sóc sức khỏe người dân.(Cũng thật thú vị khi biết trên thế giới các nước Canada,Cuba,Anh, Pháp là những nước có mạng lưới chữa bệnh hoàn toàn miễn phí cho người dân - kể cả khi bạn là người nước ngoài tình cờ lưu trú ở đây). Ý chí mang tiếng nói đóng góp cho xã hội của ông thật ghê gớm, tôi có thể nói ông là người yêu nước mình nhất. Thích nhất kết phim của ông. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" When we see a good idea from another country. we grab it. &lt;br /&gt;If they build a better car, we drive it.&lt;br /&gt;If they make a better wine, we drink it.&lt;br /&gt;So if they've come up with a better way to treat the sick, to teach their kids, to take care of their babies, to simply be good to each other then what's our problem? why can't we do that. They live in a world of "WE" NOT "ME"...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5345414886580170530?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5345414886580170530/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/sicko.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5345414886580170530'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5345414886580170530'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2010/01/sicko.html' title='Sicko'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-7095394146994382111</id><published>2009-12-30T18:44:00.000-08:00</published><updated>2009-12-30T19:23:14.673-08:00</updated><title type='text'>cuối năm</title><content type='html'>Thế là cũng hết một năm. Dường như càng lớn tuổi con người ta lại thấy thời gian càng trôi đi quá nhanh. Quỹ thời gian càng ngắn mà kim thời gian cứ vùn vụt trôi. Tạo hoá có trớ trêu chăng khi càng trưởng thành càng nhiều tham vọng thì cũng là lúc quỹ thời gian càng ngắn lại. Chợt giựt mình ngẫm thế nên không phải ngẫu nhiên mà cơ thể tạo hóa ban cho con người từ đầu tới chân luôn có ý của nó dù bao nhà khoa học viễn tưởng có trách bao khiếm khuyết ở con người. Này nhé, đầu thì khuôn mặt với toàn bộ mắt, mũi, miệng, tai đều chỉ có ở một mặt trước và chúng đều đứng trên một cái cổ cũng chỉ quay quanh quẩn 90 độ thôi không thể nào quay trọn 180 độ. Chúng đều phải nhìn cùng một phía là trước. Mình và bàn chân cũng thế chỉ để giành đi về phía trước, nếu chân đi giựt lùi thì chẳng chóng sẽ té mà thôi. Con người luôn phải nhìn và tiến về phía trước mà thôi. Có thể dừng chốc ngoảnh lại nhưng không thể nào vừa đi mà ngoảnh lại mãi, sẽ không đi nhanh, xa được mà có khi sẽ vấp ngã. Con người chỉ có một đường tiến trước mặt mà thôi. Năm cũ đã qua mọi thứ đều đã là quá khứ. Không nuối tiếc, không vướng bận. Mọi suy nghĩ, mọi quyết định, mọi hành động ngày qua đều đã qua, không thể nào lấy lại cũng như lặp lại được. Con đường trước mặt đó mà bước đi thôi, quan trọng không phải bước sao khỏi ngã mà là bước có thể ngã đấy nhưng vẫn dám bước vế phía trước và bước được đến cuối con đường mình đã chọn. Một năm mới lại đến rồi. Đi thôi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-7095394146994382111?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/7095394146994382111/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/cuoi-nam.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7095394146994382111'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7095394146994382111'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/cuoi-nam.html' title='cuối năm'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1037411647076888052</id><published>2009-12-28T18:57:00.000-08:00</published><updated>2009-12-29T01:54:33.292-08:00</updated><title type='text'>Choice</title><content type='html'>We are real GOD in life cos we always find reasons as well as someone to blame for our faults, our deeds, our mistakes, our failure. In fact, it's our choice not anything, anyone made it. We can be bad or good ones, it's our choice. We can be successful or failure, it's our choice. We can struggle or give up, it's our choice. We made it. Right or wrong choice in fact is not important, the problem is that we never regret about our choice made. We're happy with our choice for ourself not for anyone. But .. How?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1037411647076888052?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1037411647076888052/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/choice.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1037411647076888052'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1037411647076888052'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/choice.html' title='Choice'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8879176186086685975</id><published>2009-12-20T17:24:00.000-08:00</published><updated>2009-12-20T19:33:37.504-08:00</updated><title type='text'>you melt my heart</title><content type='html'>you open eyes&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you look at me&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you smile with me&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you laugh out loud&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you cry&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you eat, you drink&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you walk, you run&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you talk&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you hug me&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you kiss me&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;br /&gt;you are my best babies&lt;br /&gt;i love you all&lt;br /&gt;you melt my heart&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8879176186086685975?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8879176186086685975/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/you-melt-my-heart.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8879176186086685975'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8879176186086685975'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/you-melt-my-heart.html' title='you melt my heart'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1786932492289305182</id><published>2009-12-17T07:40:00.000-08:00</published><updated>2009-12-17T08:03:51.601-08:00</updated><title type='text'>một ngày 24 giờ ...</title><content type='html'>từng ước một ngày dài hơn 24 giờ, từng mơ khỏi ngủ nghê, tranh thủ con ngủ mà thêm thời giờ  cho thiết kế, từng tham lam gì cũng nhúng tay vào, từng tham vọng biến mọi checklist thành hiện thực, thế mà lại quên mà phải nói đúng ra là quy luật cuộc sống, sức khỏe nhắc nó nhớ một ngày chỉ 24 giờ thôi. Mọi mong muốn gì gì cũng thành số không tròn trĩnh nếu nó bỏ quên sức khoẻ. Một cơn đau tưởng như gió thoảng mà quật nó tan tành, như đánh động nó. Mọi sân si tham công tiếc việc của nó cứ đành giương đôi mắt tuyệt vọng mà ngó mà chờ.Nằm nghỉ mê mệt mà lòng nó như lửa đốt.Một ngày 24 giờ thôi, thể xác không màng thì tinh thần có mà .. như đứa trẻ muốn hái trăng. Thể xác như trêu ngươi tinh thần nó, lần này lại làm nó sợ. Nó sợ vì nó còn biết bao tham lam, bao nhiêu điều muốn thực hiện. Nó ngẫm không biết ai đến tuổi như nó có cảm thấy như nó không. Khi còn trẻ người ta đâu chạy đua với thời gian như thế. Có lẽ bệnh làm nó nghĩ quẫn. Nó thấy sợ. Không chỉ sợ cho nó , sợ cả cho các con còn quá nhỏ của nó. Một ngày chỉ 24 giờ thôi. Quá nhiều cho kẻ chán đời, nhàn rỗi không mục tiêu theo đuổi nhưng lại quá ít cho những kẻ tham lam như nó. Một cơn đau thôi nhắc nó nhớ 24 giờ không nhiều cũng không ít, nó là thời gian để sức lực con người làm việc và phải nghỉ ngơi.sức lực con người hạn định ở 24 giờ thôi. Phải cân bằng thôi , nói thì dễ làm sao mà khó quá. một ngày 24 giờ thôi ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1786932492289305182?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1786932492289305182/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/mot-ngay-24-gio.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1786932492289305182'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1786932492289305182'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/12/mot-ngay-24-gio.html' title='một ngày 24 giờ ...'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5806306954163545825</id><published>2009-11-26T17:55:00.000-08:00</published><updated>2009-11-26T17:57:21.222-08:00</updated><title type='text'>Thở phào : giao diện mới</title><content type='html'>Lề mề mãi thì cuối cùng thì cũng finish giao diện chính thức cho trang home mình tạm ưng ý (cho cả khách hàng)!! heheh http://www.hura-design.com hay http://www.huiragubi.com!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5806306954163545825?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5806306954163545825/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/tho-phao-giao-dien-moi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5806306954163545825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5806306954163545825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/tho-phao-giao-dien-moi.html' title='Thở phào : giao diện mới'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2178788491168105684</id><published>2009-11-22T18:45:00.000-08:00</published><updated>2009-11-22T19:04:20.887-08:00</updated><title type='text'>Quở</title><content type='html'>Ai nói mê tín thì chịu chứ thiệt tình nó tin sái cổ chuyện thần linh "quở". Bản thân trải qua và chứng kiến thân, quen , sơ .. từ chuyện nhỏ con nít hả đừng khen bụ bẫm , dễ nuôi, ngoan ngoãn .. hôm sao thế nào cũng bị sổ mũi, ho sốt .. thế rồi ... vèo bao nhiêu công cốc nuôi con nó sụt kg ốm tong teo thảm hại luôn. Đang nghe lời hả nó thành lì lợm khó bảo liền. Chuyện ốm vặt con nít là vậy, hơn nữa hả, đừng chê bai con người khác, tật người khác , chê người cận thị ư, hôm sau mấy đứa con đeo kính hết, chê người béo, gầy ư, hôm sau con mình cũng đủ béo gầy, lãnh đủ!! Đó là chuyện nhỏ chớ dại mồm chê bệnh hay nếp sống người khác, con cái sẽ lãnh đủ . Vạ miệng thì thế còn nếp sống bản thân cũng không tha, trong cuộc sống bạn lấy của người cái gì , cuộc sống sẽ lấy của con bạn cái ấy. Cuộc sống khắc nghiệt lắm đó khi trả vào con cái, những kẻ vô tội chỉ vì lối sống chúng ta. Luật vay trả mà, nhân quả mà. Có điều là như câu ngạn ngữ cổ bắn bằng súng lục ở quá khứ thì tương lai sẽ bị bắn bằng đại bác. Nó nghĩ cuộc sống tuy khắc nghiệt nhưng lại công bằng để răn mỗi người sống phải khiêm tốn hơn, tốt hơn với đồng loại. Nói thì dễ nhưng phần trăm người tin và hiểu và làm được thì hiếm hoi lắm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2178788491168105684?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2178788491168105684/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/quo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2178788491168105684'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2178788491168105684'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/quo.html' title='Quở'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-510700613581007000</id><published>2009-11-22T17:49:00.000-08:00</published><updated>2009-11-22T20:40:59.815-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='who are you'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='how do you live'/><title type='text'>Tào lao</title><content type='html'>Riết rồi nó đâm ớn các cuộc họp mặt, tụ tập đàn đúm từ giỗ quãảiy (không biết viết đúng không nữa) , lớp lang, đồng nghiệp cũ mới ... đám cưới, tiệc sinh nhật ... luôn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe chỗ đông người thiệt tình dị ứng .. sợ. Phần thiệt không biết nói gì ngoài hỏi thăm giờ làm gì, ở đâu, con cái mấy đứa học lớp mấy ra sao .. và rồi chấm hết. Nếu công việc liên quan chút đỉnh thì còn nói tiếp đến khách hàng còn lại để ý một số được cho là tài ăn nói , dẻo miệng, sao nó thấy sợ quá!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người như mắc bệnh sợ người chê mình dở, thiếu tự tin hay sao đó, cứ cho mình cái quyền chê bai người làm đòn bẩy để đến màn khoe hết bản thân đến con cái. Có người ca mình đến độ nó nghĩ Eisntein, Mozar có sống lại cũng tự thấy mình kém cỏi đến độ đi tự tử luôn!!! Khoe hết chuyện mình xong, thì phải đến màn kể chuyện người nói thẳng là màn nói xấu người. Người quá giỏi, quá tốt, quá hạnh phúc thì cũng bị ghen ghét thòng theo một câu ai biết sự thật, đằng sau đó là gì! Thiệt hết biết luôn. Người có gia đình rồi gặp người chưa lập gia đình thì hay giả màn giả nhân thông cảm, hay tỏ ra đại lượng chút là làm mai này nọ, còn kẻ thực ra ghen ghét với cuộc sống độc thân đang có thì chơi màn trêu ghẹo đùa cợt giới tính .. kẻ độc thân, người lành hơn thì đã có tin gì mới chưa... còn bao nhiêu là chiêu nữa làm người độc thân riết ngại chốn đông người mà thật ra thì cái nét gọi là hài hước, giỡn chơi, vui tính từ lâu đã dần nhân danh và thay thế cho nét văn hóa hay cụ thể là sự tế nhị tối thiểu con người cần có. Không có gì tham gia vào câu chuyện cũng không được tha, trước mặt thì gỉa được khen là hiền quá phía sau được cho là nhạt nhẽo, vô vị, chán phèo. Nó từng xem nhiều đoạn phim truyền hình VN, các cô vai chính xinh đẹp trang điểm kỹ càng sau khi phát biểu vài câu sáo rỗng, tầm thường kiểu trích danh ngôn ai đó được các chàng tung hê, em thật sâu sắc nói chuyện không biết chán!! Thiệt là ... bó tay bó chân chấm cơm luôn!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nâng lên một cấp là nói chuyện chính trị, chửi chế độ, xã hội mà thiệt tình thì mỗi bản thân thiệt ra cũng góp phần không ít thì nhiều vô sự tồi tệ đó. Có kẻ thì liên tu bất tận đến nó nghĩ không biết họ biết họ nói gì không nữa, trong trường hợp này chắc một điều cái lưỡi phải đi trước cái đầu rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vô chỗ đông nó chỉ biết ngồi quan sát hóng chuyện cho hết giờ mà không lẽ hóng không hoài không tham gia thì kỳ cục bất lịch sự, mà tham gia riết nó sợ nó vô vòng xoáy hay lên đô không chừng trong các cuộc tám!!Có lúc tám xong về thấy xấu hổ mà thấy bản thân nhảm nhí (không biết mọi người có cảm giác đó không nữa)! Sợ thiệt !! Hiếm hoi lắm mới gặp lại những đối tượng tranh luận về một đề tài hay cùng một sở thích, nói để ai về cũng khà khà cái đầu nở ra biết thêm một chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuốn bách khoa toàn thư của Pháp lược dịch cho thiếu nhi có chia thói quen sống các loài. Có loài thì sống một mình, có loài thì sống ký sinh, có loại sống cộng sinh, có loài thì sống từng mảng, có loài thì sống thành đôi, gia đình, có loài thì sống bầy đàn. Các kiểu sống đều có minh họa. Bất cứ loại động vật nào cũng có thể được liệt ngay vào một cột, riêng không thấy và không biết liệt con người vào cột gì. Bản thân suy nghĩ mãi chỉ cũng không biết mình vô cột nào nữa. Chắc phải thêm cột là "sống tạp quá", tạp về nếp sống, suy nghĩ, đến tạp về ứng xử đồng loại với nhau luôn!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-510700613581007000?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/510700613581007000/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/tao-lao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/510700613581007000'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/510700613581007000'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/tao-lao.html' title='Tào lao'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1308458676793583387</id><published>2009-11-18T08:00:00.000-08:00</published><updated>2009-11-18T08:35:50.197-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Grissom'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh &apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='CSI'/><title type='text'>who are you?</title><content type='html'>Bộ phim truyền hình CSI là một trong các phim favourite của mình, bộ CSI supreme khởi thủy có lẽ mình thích hơn cả, nhất với sếp CSI là Grissom. Mỗi tập ngoài yếu tố hình sự ly kỳ đều đọng lại yếu tố nhân văn, suy gẫm về thế thái nhân tình với cuộc sống và cái chết của một con người. Tập phim về cái chết một hành khách ngồi khoang hạng nhất trên máy bay thực sự là tập phim rất hay. Thử tưởng tượng bạn phải ngồi chung khoang với một hành khách đột ngột có hành vi cực kỳ thô lỗ, gào thét và quậy phá đến mức nguy hiểm đến sự an toàn của chuyến bay và tính mạng bản thân thì bạn sẽ làm gì. Một người mẹ có con nhỏ đi cùng làm gì để bảo vệ con mình, và những người khác thì có đủ lý do tự vệ. Để tự vệ, và nhất là sau khi đã chịu đựng đủ hành vi của vị hành khách đó mọi người xúm vào can ngăn và rồi đánh đá đạp anh ta đến chết dù mọi người ở khoang hạng nhất không phải là thành phần có tiền sử tội phạm thậm chí trí thức như ngay chính nạn nhân.Từ nam nữ già trẻ đột nhiên bị lôi kéo kích động thành đám giết người côn đồ. Cuộc điều tra cũng kết thúc , nguyên nhân cũng được giải quyết. Điều đáng suy gẫm là mọi người có đủ lý do biện minh cho hành vi của mình, hoàn cảnh bức bối căng thẳng trong khoảng không chật hẹp máy bay nhưng có một điều mọi người quên là sao không thắc mắc tại sao nạn nhân lại có hành vi đó, cái gì gây nên , thì ra là nạn nhân tiền sử bị một chứng bệnh nhất là khi lên độ cao anh ta sẽ bị nhức đầu kinh khủng và sẽ có những hành vi mất kiểm soát. Thanh tra Grissom khi được hỏi sẽ xử sự ra sao trong hoàn cảnh đó, thanh tra không biết nhưng chỉ biết rằng cần 5 người để giết chết một con người nhưng chỉ cần có một ai đó đặt câu hỏi nạn nhân tại sao bị như vậy , nhận biết và dùng biện pháp y học khống chế thì đã đủ cứu sống một con người. 5 người để giết một con người, nhưng chỉ cần một để cứu sống. Cay nghiệt thay cho đời sống xã hội của loài đã biết sử dụng lý trí nhưng vẫn rơi vào vòng xoáy bản năng sinh tồn. Chưa bao giờ yếu tố nhân văn ở câu "hãy đặt mình vào vị trí người" lại đậm nét đến như vậy. Đau thay!! Bạn là ai, ở hoàn cảnh đó bạn sẽ hành xử như thế nào, có lẽ không trả lời được, chỉ hy vọng sau khi xem, nếu phải rơi vào hoàn cảnh đó, khi đó bạn sẽ quyết định mình sẽ là ai.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1308458676793583387?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1308458676793583387/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/who-are-you.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1308458676793583387'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1308458676793583387'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/who-are-you.html' title='who are you?'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-9076600681922899905</id><published>2009-11-18T06:28:00.000-08:00</published><updated>2009-11-18T07:55:05.535-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='AXN'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my dad is better than  your dad'/><title type='text'>my dad is better than your dad</title><content type='html'>Hổm rày AXN có game show "my dad is better than your dad" rất dễ thương và thú vị. Đại để game show này là các cuộc tranh tài giữa các ông bố cùng với con của mình. Các phần thi cũng đa dạng từ thi thể lực đến các câu hỏi thường thức đo trí thông minh các ông bố. Có các phần thi cha con cùng tham dự , có phần thì các ông bố thi với nhau. Cứ mỗi vòng thi là loại ra một đội. Còn lại cặp cha con cuối cùng thì không hẳn đã là người thắng cuộc nhận toàn bộ giải thưởng mà ông bố phải trả lời một số câu hỏi trắc nghiệm xem mức độ hiểu con như thế nào, đại để chương trình sẽ hỏi riêng con các câu hỏi sau đó hỏi lại ông bố thí dụ con thích ăn nhất món nào, thích đi chơi ở đâu nhất, các thói quen thường nhật của con ... tưởng dễ nhưng không hẳn vậy. Xem rất vui và thú vị. Nhưng có lẽ điều đọng lại làm mình thực sự cảm động và suy nghĩ là sau mỗi vòng thi lúc đội bị loại được phỏng vấn, thì các con khi được hỏi ai cũng tự hào và yêu bố mình. Điều đó thể hiện ở đôi mắt các em nhìn bố mình, các vòng tay và nụ hôn an ủi các em với bố. Kết quả không như lòng háo hức khi các em trông đợi vào bố nhưng không vì vậy thay đổi tình yêu hay sự tự hào các em với bố ngay lúc đấy, chính câu nói con luôn tự hào bố em và trong lòng các em bố luôn là người tốt nhất trên đời luôn làm các ông bố rơi lệ. Điều tưởng như đơn giản có gì bàn cãi, chỉ chợt nhớ khi người ta lớn thì có lẽ hành xử xem chừng phủ phàng và tệ hại hơn. Nhớ các em khi dự bất kỳ cuộc thi nào ra về , phụ huynh luôn dồn hỏi kết quả làm ra sao, nếu không được như mong muốn có khi buông lời phủ phàng và mắng mỏ các con ngay lập tức dù không cố ý và không mong muốn. Bao em vì kết quả thi trượt đã chống đối bất cần, bỏ nhà đi hay tệ hại hơn tìm đến cái chết. Có bao nhiêu ông bố bà mẹ không mắng mỏ hay chỉ cần tỏ thái độ ánh mắt thất vọng với con cũng đủ làm các con đau lòng tan nát rồi. Khi người ta lớn chẳng nhẽ người ta trở nên thiếu tự chủ hơn, hay cuộc sống , việc làm, sự căng thẳng khiến người ta có đủ lý do biện minh cho hành xử thô bạo và bất nhẫn với ngay chính con của mình?? dù hành xử với đồng nghiệp hay ông chủ thì cực kỳ tự chủ và lịch thiệp!  Chợt nhớ câu nói ấn tượng trong phim Nhật ký bảo mẫu (Nanny's Diary) "Tình yêu vô điều kiện của con trẻ với cha mẹ không tồn tại lâu và mãi mãi hãy tận hưởng, trân trọng và nuôi dưỡng nó". Bao thế hệ trôi qua, tình yêu của con trẻ với cha mẹ và cha mẹ với con trẻ đã bị các hành xử dù vô tình hay cố ý của cha mẹ với con trẻ khi bé và khi các con khi dần lớn đã làm vơi hay đầy thậm chí giết chết cái tình yêu đó mà thay bằng trách nhiệm và bổn phận và khi trượt khỏi lằn ranh đó là bất hiếu và bất nhân. Mọi người trên thế gian này chỉ cần đều hành xử với ngay chính con của mình như con họ đối với họ khi còn bé thì xã hội chẳng phải đã tốt đẹp hơn biết bao.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-9076600681922899905?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/9076600681922899905/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/my-dad-is-better-than-your-dad.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/9076600681922899905'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/9076600681922899905'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/11/my-dad-is-better-than-your-dad.html' title='my dad is better than your dad'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1850724022276352101</id><published>2009-09-30T20:33:00.000-07:00</published><updated>2009-09-30T20:55:14.755-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh&apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi&apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='100 banned books'/><title type='text'>top 100 quyển sách cấm</title><content type='html'>Blog cô Lý Lan mới đây cho hay tuần này là tuần lễ sách cấm bên Mỹ (banned book week). Cấm mà cũng tổ chức vậy mới độc. Ước gì giờ này mình được bên đó coi sao. Cám ơn cô Lý Lan đã cho đường link của top 100 quyển sách cấm. Thì ra có những quyển rất nổi tiếng và thậm chí được dựng thành phim như &lt;em&gt;To Kill a Mockingbird&lt;/em&gt; của  Harper Lee   hay Harry Potter (truyện này nổi tiếng chứ có điều mình không thuộc fan và ráng đọc cũng không cảm nổi - già rồi chăng?) , &lt;em&gt;Of Mice and Men&lt;/em&gt; của John Steinbeck  , &lt;em&gt;The Adventures of Huckleberry Finn và &lt;/em&gt;&lt;em&gt;The Adventures of Tom Sawyer&lt;/em&gt;, của  Mark Twain (thật lạ cho cái thời cấm 2 quyển sách này ) và nhiều đầu sách quen thuộc và hay nữa. Thiên hạ cấm nhưng may mà ở ta có in và dịch đọc nên mình mới được tiếp xúc với kho sách quí vậy. Thoáng ước biết bao giờ mình mới có tuần lễ sách cấm của Việt nam đây. Trong khi đợi đến đó thì thôi tìm đọc và đọc lại top 100 quyển này cái đã (từ 1990-2000).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;ol style="font-family: times new roman;"&gt;&lt;li&gt;Scary Stories (Series) by Alvin Schwartz  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Daddy's Roommate by Michael Willhoite  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;I Know Why the Caged Bird Sings by Maya Angelou  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Chocolate War by Robert Cormier  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Adventures of Huckleberry Finn by Mark Twain  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Of Mice and Men by John Steinbeck  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Harry Potter (Series) by J.K. Rowling  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Forever by Judy Blume  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bridge to Terabithia by Katherine Paterson  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Alice (Series) by Phyllis Reynolds Naylor  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Heather Has Two Mommies by Leslea Newman  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;My Brother Sam is Dead by James Lincoln Collier and Christopher Collier  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Catcher in the Rye by J.D. Salinger  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Giver by Lois Lowry  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;It's Perfectly Normal by Robie Harris  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Goosebumps (Series) by R.L. Stine  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;A Day No Pigs Would Die by Robert Newton Peck  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Color Purple by Alice Walker  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Sex by Madonna  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Earth's Children (Series) by Jean M. Auel  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Great Gilly Hopkins by Katherine Paterson  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;A Wrinkle in Time by Madeleine L'Engle  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Go Ask Alice by Anonymous  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Fallen Angels by Walter Dean Myers  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;In the Night Kitchen by Maurice Sendak  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Stupids (Series) by Harry Allard  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Witches by Roald Dahl  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The New Joy of Gay Sex by Charles Silverstein  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Anastasia Krupnik (Series) by Lois Lowry  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Goats by Brock Cole  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Kaffir Boy by Mark Mathabane  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Blubber by Judy Blume  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Killing Mr. Griffin by Lois Duncan  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Halloween ABC by Eve Merriam  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;We All Fall Down by Robert Cormier  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Final Exit by Derek Humphry  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Handmaid's Tale by Margaret Atwood  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Julie of the Wolves by Jean Craighead George  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Bluest Eye by Toni Morrison  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;What's Happening to my Body? Book for Girls: A Growing-Up Guide for Parents &amp;amp; Daughters by Lynda Madaras  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;To Kill a Mockingbird by Harper Lee  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Beloved by Toni Morrison  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Outsiders by S.E. Hinton  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Pigman by Paul Zindel  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bumps in the Night by Harry Allard  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Deenie by Judy Blume  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Flowers for Algernon by Daniel Keyes  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Annie on my Mind by Nancy Garden  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Boy Who Lost His Face by Louis Sachar  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Cross Your Fingers, Spit in Your Hat by Alvin Schwartz  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;A Light in the Attic by Shel Silverstein  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Brave New World by Aldous Huxley  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Sleeping Beauty Trilogy by A.N. Roquelaure (Anne Rice)  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Asking About Sex and Growing Up by Joanna Cole  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Cujo by Stephen King  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;James and the Giant Peach by Roald Dahl  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Anarchist Cookbook by William Powell  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Boys and Sex by Wardell Pomeroy  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Ordinary People by Judith Guest  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;American Psycho by Bret Easton Ellis  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;What's Happening to my Body? Book for Boys: A Growing-Up Guide for Parents &amp;amp; Sons by Lynda Madaras  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Are You There, God? It's Me, Margaret by Judy Blume  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Crazy Lady by Jane Conly  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Athletic Shorts by Chris Crutcher  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Fade by Robert Cormier  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Guess What? by Mem Fox  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The House of Spirits by Isabel Allende  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Face on the Milk Carton by Caroline Cooney  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Slaughterhouse-Five by Kurt Vonnegut  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Lord of the Flies by William Golding  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Native Son by Richard Wright  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Women on Top: How Real Life Has Changed Women's Fantasies by Nancy Friday  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Curses, Hexes and Spells by Daniel Cohen  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Jack by A.M. Homes  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bless Me, Ultima by Rudolfo A. Anaya  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Where Did I Come From? by Peter Mayle  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Carrie by Stephen King  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Tiger Eyes by Judy Blume  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;On My Honor by Marion Dane Bauer  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Arizona Kid by Ron Koertge  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Family Secrets by Norma Klein  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Mommy Laid An Egg by Babette Cole  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Dead Zone by Stephen King  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Adventures of Tom Sawyer by Mark Twain  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Song of Solomon by Toni Morrison  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Always Running by Luis Rodriguez  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Private Parts by Howard Stern  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Where's Waldo? by Martin Hanford  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Summer of My German Soldier by Bette Greene  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Little Black Sambo by Helen Bannerman  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Pillars of the Earth by Ken Follett  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Running Loose by Chris Crutcher  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Sex Education by Jenny Davis  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Drowning of Stephen Jones by Bette Greene  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Girls and Sex by Wardell Pomeroy  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;How to Eat Fried Worms by Thomas Rockwell  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;View from the Cherry Tree by Willo Davis Roberts  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Headless Cupid by Zilpha Keatley Snyder  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;The Terrorist by Caroline Cooney  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Jump Ship to Freedom by James Lincoln Collier and Christopher Collier&lt;/li&gt;&lt;/ol&gt;p.s không hiểu sao đánh số thứ tự đàng hoàng mà khi view thì lại thành bông hoa(?!!?)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1850724022276352101?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1850724022276352101/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/09/top-100-quyen-sach-cam.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1850724022276352101'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1850724022276352101'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/09/top-100-quyen-sach-cam.html' title='top 100 quyển sách cấm'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3492796656946876910</id><published>2009-09-11T23:20:00.000-07:00</published><updated>2009-09-12T02:41:30.974-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi&apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='baby'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lâm Hồng Gia Hưng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bi'/><title type='text'>Bi đi học</title><content type='html'>Vậy là cuối cùng Bi nhỏ cũng đi học được 1 tuần rồi. Ngày đầu Bi chỉ học đến 11:00 thôi rồi mami đón về. Dự tính là các cô sẽ cho 1 tuần học đến 11:00 thôi để các em bé mới quen dần. Nhưng mới học được ngày đầu cô dặn kể từ mai Bi sẽ học đến chiều rồi đón luôn. Cô nói Bi ngoan ,giỏi và ngạc nhiên trước sự hòa nhập của Bi (?!!). Ngày đầu 11:00 đến đón, Bi ngồi trên ghế nhìn ra cửa thấy mami liền lấy hai bàn tay che mặt nhưng hé ngó - Bi giận bỏ Bi chỗ lạ đó mà. Em bé nào cũng chạy ra khóc nức nở vậy mà Bi ngồi giận, làm mấy cô buồn cười nói Bi giận kìa thấy ghét ghê. Mami kêu Bi không thèm ra, Mami bèn gỉa bộ nói vậy Mami bye bye Bi học tiếp nha, mới giả quay lưng đi, Bi liền khóc òa chạy theo, rất thương. Mami ôm Bi kêu Bi chào cô, Bi không thèm chào, Mami nói chế Gu còn học như con đó , Bi như hiểu ra nín liền chùi nước mắt biết chạy lại giơ tay bye bye cô giáo còn mi gió cô nữa, "ghét lắm". Hôm đó về nhà Bi nghêu ngao suốt ngày nói chuyện quá chừng. Có điều Bi sinh ra cộc tính kinh dị luôn , học đâu thói nằm vạ như Chí phèo hễ không hài lòng là lăn đùng ra đất giãy. Sáng ra Bi lại dậy sớm nhất 5 giờ kêu mami dậy uống sữa, thay đồ xong biết đi lấy giày kêu mami mang rồi đeo balô đứng đợi, ngày thứ hai đi học Bi học đến chiều, cả nhà ai cũng sốt ruột, chiều đón Bi mới thấy mami Bi chạy khóc oà ra nhưng dỗ thì nín liền, cô nói nay Bi chịu chơi đồ chơi rồi. Nhưng về thì vẫn còn tật nằm vạ.  Sáng thì Bi vẫn dậy sớm cũng tíu tít chuẩn bị đi học như mấy bà chị. Sang ngày thứ 3 thì cô báo Bi chơi với bạn và cô nói Bi khôn ghê lựa chơi với bạn gái đẹp nhất lớp ?!! lớp Bi 33 bạn mà chỉ có 9 bé gái thôi à. :P. Sau đó thì ngày nàoBi cũng dậy sớm đi học và tới lớp hơi nhăn nhăn nhưng về thì biết quay ra khoanh tay ạ ,bye bye và mi gió cô. Tính ra coi vậy trong 3 chị em Bi nhỏ giỏi nhất , đi học ít ọ ọe nhất, nhỏ nhất (21 tháng), kế đến là Hui hơn 2 tuần quen còn Ragu phải hơn 1 tháng mới chịu. Chứ nhớ hồi Ragu mới đi học - lúc đó lớn hơn Bi 3 tuổi hơn , ngày nào về cũng chạy ra bàn thờ lạy nói bái bái cho con khỏi đi học - ai cũng vừa mắc cười mà cũng thương quá chừng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3492796656946876910?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3492796656946876910/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/09/bi-i-hoc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3492796656946876910'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3492796656946876910'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/09/bi-i-hoc.html' title='Bi đi học'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-573866685180060280</id><published>2009-09-02T20:23:00.000-07:00</published><updated>2009-09-02T21:30:49.965-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thiết kế'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh&apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='design brief'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh &apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='origin'/><title type='text'>origin hay not origin</title><content type='html'>Một trong các yêu cầu tiên quyết và lặp đi lặp lại trong các design brief của khách hàng khi đặt thiết kế từ logo , brochure , website ... là phải origin. Origin ở đây là nói đến thiết kế gốc trông không giống bất cứ thiết kế nào, là duy nhất , và đương nhiên từ đó bản quyền là thuộc về khách hàng ... Tưởng chừng như đó là mong muốn của mọi công ty từ nhỏ đến lớn khi muốn thương hiệu của mình phải là của mình chứ không lập lờ dễ lẫn lộn với của một ai khác. Vậy mà mới đi vòng vòng , thấy ở ta thiệt .. lạ. Ra làm ăn, làm chủ nhưng có vẻ đa phần muốn mượn hơi các thương hiệu thành công. Đầu tiên là chuyện đặt tên, hễ cứ nhà hàng hải sản thì là quán cây dừa, cây bàng dù có quán chả có một cây dừa hay cây bàng gì ở đó rồi hàng ngàn biển, biển nhớ, biển quên ... hằm bà lằng nhập nhằng.  Đến bán đồ phục vụ trẻ em bà bầu thì cứ phải mẹ và bé, bé và mẹ, mẹ yêu bé, mẹ tròn rồi vuông tá lả...đến vật dụng nội thất thì nhà xinh,nhà đẹp .. Đành rằng cũng có ý khi một trong những điều sách vở về đặt tên thương hiệu là gợi nhớ về sản phẩm, dịch vụ .. nhưng chợt nghĩ nếu dựa hơi lấy lại từ các thương hiệu thành công thì điều đó như ta pr không công các thương hiệu đó và nếu sản phẩm, dịch vụ ok khách có thể tới nhưng nêú chưa được thì khách hàng chỉ bị lừa một lần mà thôi. Đến các thiết kế khác nhất là trang web thì khỏi nói, ở ta cứ quan niệm lấy template xài sửa sửa vài nhát là xong nên gía thiết kế ở ta thiệt .. ngậm ngùi rẻ như cho nếu trên thế giới ai cũng quan nhiệm vậy chắc ngành công nghiệp thiết kế chắc chết từ lâu rồi. Bảng hiệu thì na ná như nhau chữ thì nhiều hơn hình ảnh, chạy xe mà lo đọc hàng đống chữ có nước bị xe đụng là cái chắc. Ngay business card cũng vậy , khách hàng đến toàn chỉ cần đưa logo(nếu có) và thông tin còn lại thì một kiểu, một màu một và chữ thì đua chen cho kín hết card không còn chỗ mà thở.Ngay cả ở các công ty mang tiếng thiết kế ,in ấn mà các bảng hiệu, business card rồi đến trang web cũng na ná và đầy chữ thì trách chi khách hàng và chuyện bản quyền thì coi như chuyện xa xôi miễn bàn. Đành rằng gía cả và yêu cầu khách hàng là tối thượng với mọi việc kinh doanh nhưng với bản chất nghề nghiệp mà tính sáng tạo là tiên quyết, sản phẩm mà bản chất phải là origin thì để nâng cao tay nghề cũng như để có thể thực sự quảng bá về sản phẩm thiết kế của chính bản thân thì việc chọn lựa khách hàng cũng phải là một yếu tố cân nhắc lâu dài.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-573866685180060280?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/573866685180060280/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/09/origin-hay-not-origin.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/573866685180060280'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/573866685180060280'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/09/origin-hay-not-origin.html' title='origin hay not origin'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-7012880349573991220</id><published>2009-08-31T08:58:00.000-07:00</published><updated>2009-08-31T10:09:36.716-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='long sơn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hào'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='du lịch'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh &apos;s blog'/><title type='text'>PR cho Long sơn - P.1</title><content type='html'>Cuối tuần lần đầu sau 7 năm, gửi con cho các dì trông , hai vợ chồng thong dong nhảy lên chiếc Ford Everest làm một chuyến không gần mà cũng không xa(các con) để xả stress, đúng hơn là để vợ xả stress cũng như refresh đầu óc, get inspired ideas :)  - ra VT mà đích đầu đáng kể là đi Long sơn. Sáng ghé Nhơn trạch xong chạy ra Long sơn. Xã Long sơn thuộc Vũng tàu cách thành phố biển 40km, từ Sài gòn theo quốc lộ 51 chừng 80km đến ngã ba Long sơn quẹo phải thì ra bến ghe để đi bè hào, xe cộ thì gửi đồn biên phòng miễn phí, còn nếu quẹo trái thì là đi tham quan nhà Ông Lớn của đạo ông Trần, một tôn giáo thờ cúng ông bà tổ tiên, ai cũng để tóc dài búi củ tỏi, không đội nón, râu để dài, đi chân đất, mặc bà ba đen ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi gửi xe ở đồn biên phòng xong, đi bộ chừng chục mét ra bến tàu, nói muốn ra bè nào, thuyền lập tức đưa ra bè đó - cũng miễn phí luôn. Thấy hai bè lớn ở đây - một là bè Long sơn, hai là bè Út đực xa vô một chút nữa. Chắc vậy nên thấy coi bộ bè Út Đực đông hơn. Thế là a lê hấp, hai vợ chồng ra bè Út Đực. Thuyền máy chạy bạch bạch trên sông Dinh, đối với dân thành phố thì chuyến đi thiệt là thú - xa bụi bặm, ồn ào, nỗi bon chen ... ở đây chỉ sông nước mênh mông, hiền hòa, gió thì mát lồng lộng, hai bờ là rừng đước và trên sông là các làng bè nuôi hào bằng vỏ xe cũ. Nghe đâu dân ở đây cũng rùa rùa phát hiện con hào bám vỏ xe dữ lắm nên họ kết thành các ô vuông bằng các thùng phuy nhựa rồi treo lên các thùng nổi này các vỏ xe rồi thả xuống, nghe đâu sau một năm là thu hoạch được hào. Không biết giờ họ có dùng kỹ thuật gì mới để tăng năng suất không chứ thấy bà con tới đây ăn hào ngày đêm vậy thiệt thắc mắc nuôi sao kịp cho khách ăn đây. Các bè ở đây cũng kết lại nổi bằng các thùng phuy nhựa luôn, không có ngồi ghế ăn , mà ngồi giống Nhật bản ngồi trên gối , nếu không khoái ngồi gối thì ngồi hẳn xuống sàn bè cũng rất sạch sẽ . Xung quanh có võng nằm đu đưa, dưới sông thì thấy cá lội, nên ai thích câu cá có thể mang theo cần , rất thú. Gió rất mát nghĩ không gì thú hơn. Ngoài ra còn có thể mướn thuyền kayak chèo chơi hay thuyền máy đi chơi dọc sông Dinh. Thức ăn thì ngoài món chủ đạo là hào thì còn nhiều loại ốc từ quen như nghêu ,sò huyết,ốc hương ,ốc giác... còn có ốc lạ như vẹm xanh,bướm tiên và ốc móng tay chúa thì to hơn gang tay người lớn, ăn phần dai thì dai đến ê răng còn phần mềm thì rất ngon. Nhưng nó rất to đừng dại dột kêu kg mà chỉ kêu 1,2 con ăn là đủ cho 4 người. Còn hào thì rất nhiều món trừ ăn sống và nấu cháo, còn lại toàn nướng : phô mai,mỡ hành ,muối ớt, cháy tỏi, nướng mọi. Ai mê cái ngọt  cái mùi tanh tanh nguyên thủy của hào thì nướng mọi là nhất chứ không những mùi kia sẽ át hết mùi và cái ngọt của hào. Ngoài ra còn có đủ các loại cá thường thì điêu hồng, lạ thì như cá mao ếch ăn như cá chình .. nhưng thấy tới làng bè này thì chỉ ăn hào không thôi là quá đủ và thấy không đâu con hào to và ngon ngọt như ở đây, kể lại mà mình vẫn còn thèm. Ăn ngon chơi vui vậy mà vẫn thấy sao sao - nhớ các con quá chừng. Bởi vậy phải quay lại thôi - nhưng lần này thì phải có đủ các bé quậy thì cái ngon cái vui mới trọn vẹn được... hihihihi&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-7012880349573991220?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/7012880349573991220/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/pr-cho-long-son-p1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7012880349573991220'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7012880349573991220'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/pr-cho-long-son-p1.html' title='PR cho Long sơn - P.1'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8788222642225351408</id><published>2009-08-24T10:15:00.000-07:00</published><updated>2009-08-24T10:43:21.368-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh&apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hui'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tuệ'/><title type='text'>chuyện cái bìa bao</title><content type='html'>Vậy là Hui nhỏ cũng vô lớp 1 rồi. Đầu năm đi học mình cũng hỏi thăm việc chuẩn bị cho con vào lớp 1, dù ai mà chả trải qua. Bán tính bán nghi, chỉ sắm cặp xách, đợi họp phụ huynh đầu năm mới biết , đúng là vậy. Tụi nhỏ giờ đi học chỉ phải đóng tiền, mọi thứ cô giáo sắm cho hết (không theo không được), cho đồng bộ (mà không hiểu đồng bộ để làm gì - đa dạng không hay hơn sao, con người có ai giống ai đâu ), từ cây viết chì, tập vở, bộ sách giáo khoa, cái nhãn vỡ và thậm chí là cái bìa bao cho sách giáo khoa và tập vở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hồi nhỏ cứ đầu năm học là háo hức chuẩn bị tập - mà thời bao cấp làm gì có vở trắng đẹp đâu, toàn lấy giấy tự đóng lấy và tập thì toàn giấy vàng hồng hà và giấy bao thì phải tự tìm. Lớp 1 thì được người lớn chỉ cách bao tập, sang các năm thì tự bao. Hồi đó làm gì có giấy bao mẫu hoa văn hay màu sắc đồng loạt như thời bây giờ đâu. Tiêu chuẩn giáo viên của mẹ được mua báo ngoại văn là báo liên xô. giấy láng đẹp thời bấy giờ. Còn nhớ thế là chị em chia nhau, tập nào ưu ái như toán, chính tả thì được bao giấy màu có truyện tranh vẽ khi thì chuột và mèo, nhớ đoạn kết nào sau khi các chú chuột nhận bài học đích đáng thì cũng là chú mèo Leopold ôn tồn nói "nào các bạn chúng ta hãy sống hòa bình với nhau nhé!" hay truyện tranh hãy đợi đấy "nu pagađi"... còn các môn khác thì bao các trang toàn chữ hay là tin tức nhà máy ... trắng đen không.  Nên bản thân mỗi người có khoảnh khắc thú vị chọn trang bao từng môn. Mà bao cũng phải có nghệ thuật, hình đẹp xoay cho đúng chiều, dán nhãn ráng dán không che hình yêu thích. Nói đến cái nhãn, nhớ hồi nhỏ mình cũng có khiếu vẽ nên vẽ nhãn đặc biệt không đụng hàng tự làm hình hoa văn trang trí border cho nhãn khi thì chủ đề hoa lá, khi thì chủ đề vỏ ốc, bướm ... tô màu rất đẹp (không phải khoe), còn bìa bao lỡ rách mà giấy đẹp muốn tận dụng bao thì phải biết canh dán lại cho khéo nữa. Nội những chuyện bao bìa làm nhãn thôi cũng khối chuyện thú vị khi làm. Giờ thì ai cũng nói trẻ con giờ sướng thiệt, chỉ cần đóng tiền thôi, có sẵn hết, cả một núi vật dụng đa dạng phục vụ cho việc đó. Qui luật thị trường , qui luật xã hội phát triển mà. Biết vậy nhưng sao mình vẫn thấy tiếc thâý thiếu thiếu một cái gì đó cho các con. Có lẽ một kỹ năng cho con lại bị đánh cắp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8788222642225351408?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8788222642225351408/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/chuyen-cai-bia-bao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8788222642225351408'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8788222642225351408'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/chuyen-cai-bia-bao.html' title='chuyện cái bìa bao'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4326490935360553812</id><published>2009-08-24T07:43:00.000-07:00</published><updated>2009-08-24T08:51:10.775-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sự im lặng của bầy cừu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh&apos;s blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='anthony hopkin'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='film'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='jodie foster'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='the silence of the lamb'/><title type='text'>sự im lặng của bầy cừu</title><content type='html'>Tối qua là lần thứ 3 mình xem lại bộ phim "sự im lặng của bầy cừu", phim dựa trên tiểu thuyết của Thomas Harris. Cũng như các lần trước mình rất tập trung và xem chăm chú nó. Mỗi lần xem cố suy nghĩ về tựa phim cũng như ý nghĩa sâu xa của nó. Nếu chỉ tường thuật nội dung thì rất đơn giản là một bộ phim dạng hình sự lôi cuốn về cuộc đấu trí giữa nữ thực tập sinh Clarice Starling do Jodie Foster thủ vai và tên bác sĩ tâm thần- cũng là sát thủ một thời - Hannibal Lecter do Anthony Hopkin đóng để nhằm tìm ra một hung thủ giết người hàng loạt hiện hành Buffalo Bill Gumb. Về mạch phim, sự lôi cuốn thì miễn bàn, vì đã giúp mang lại Oscar cho phim, cũng chính điều này làm mình càng cố xem để tìm hiểu ý nghĩa đích thực của phim. Tự nghĩ không ra - không lẽ chỉ đơn thuần là phim hình sự - kẻ ác bị trừng trị? nếu vậy có lẽ thường quá vả lại còn tựa phim nữa? thế là lục lọi internet. Ngạc nhiên là link thì đầy nhưng toàn tường thuật nội dung phim - tìm mãi - mới thấy một ý kiến post lên khá thuyết phục nói về ý nghĩa của tựa phim. Bầy cừu là ám chỉ các nạn nhân - cừu mang ý nghĩa trong kinh thánh là những con chiên những đứa trẻ ngây thơ vô tội. Ở đây các nạn nhân đều không thù hằn với hung thủ - các nạn nhân vô tội này đều bị giết và lột da. Cừu cũng vậy cừu cũng bị giết và lột da lâý len - và cũng chính da (len) này lại được những con người - những kẻ lột da - dùng để khoác lên người - một trang phục thay đổi, tôn tạo lại vẻ bề ngoài. Tên sát nhân trong phim cũng thế, cũng lột da nạn nhân để may thành một bộ da phụ nữ hoàn hảo để mong lột xác hóa kiếp thành phụ nữ, một biểu trưng cho cái đẹp, điều tốt. Cái xấu cái ác đang được che đậy dưới một lớp vỏ bọc đẹp đẽ hoàn hảo. Một cảnh báo không thể nào hay hơn ngay chính từ ngay tựa phim. Tuyệt vời. Trong phim mình nhớ thoại giữa Lecter và Clarice , Lecter gợi ý hỏi Clarice cái gì khiến ta thèm muốn, khao khát ? Đó là những gì đập vào mắt ta hàng ngày. Điều ác điều thiện trong cuộc sống cũng vậy diễn ra hàng ngày , mọi người chúng ta ai cũng chứng kiến chúng. Dường như cái ác cái xấu đang quá nhiều còn chúng ta đang cho điều gì dần chinh phục chúng ta?  thiện hay ác. Đó là một cuộc chiến thực sự mà chính mỗi người chúng ta phải quyết định từng giờ từng ngày trong mỗi ý nghĩ và hành động. Phim quả xứng đáng đoạt Oscar. 5 sao!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4326490935360553812?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4326490935360553812/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/su-im-lang-cua-bay-cuu.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4326490935360553812'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4326490935360553812'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/su-im-lang-cua-bay-cuu.html' title='sự im lặng của bầy cừu'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3250328726251315283</id><published>2009-08-17T08:16:00.000-07:00</published><updated>2009-08-22T11:16:27.133-07:00</updated><title type='text'>Chỉ mong là chuyện cười</title><content type='html'>Ragu nay 4 tuổi rồi, thấy Mami hay dạy chị Hui học cũng đòi học theo, thế là Mami dạy luôn hai con cho có bạn. Với lại thấy Ragu cũng rất sáng láng học tiếp thu nhanh nên dạy luôn. Khi học mới thấy sinh con trời sinh tính. Trong khi Hui nhỏ lo chăm chỉ học đọc và làm toán theo Mami dạy thì có mấy chuyện Ragu khi học làm cả nhà cười ra nước mắt. Khi học đọc Mami hay mua sách truyện ngắn có kèm hình để tạo hứng thú và kích thích trí tưởng tượng các con. Thế là dù biết đọc nhưng làm biếng đánh vần nên Ragu chế rất nhiều đến độ mất bản gốc như nếu có hình trực thăng sách ghi chú trực thăng, Ragu lại đọc rất nhanh là máy bay ... nói chung là dựa hình phăng rất nhiều .. còn học toán thì cười ra nước mắt. Mami dạy làm toán cộng làm rành rồi nhảy qua dạy toán trừ, Mami kêu đọc kết quả cho nghe thì trật lất. Nói con làm sai rồi, Ragu còn cãi nói con làm đúng , cầm tập lại chứng minh, Mami coi té ngửa thì ra là Ragu tự ý gạch vô dấu trừ thành dấu cộng rồi làm toán cộng hết hỏi sao lại sửa thì ragu nói "con sửa đề bài để làm cho dễ cho lẹ mà" ??? thiệt là .... Mới đây lại tiếp tục dụ dỗ Mami, khi Mami mua quyển trắc nghiệm toán 1 cho Hui nhỏ làm, Ragu thấy nói đòi làm, Mami nói để hôm sau Mami ra nxb giáo dục mua nữa, thì Ragu nói thôi khỏi đi, Mami khỏi mua để chế Hui làm xong con bôi lại rồi làm để tiết kiệm tiền Mami. Mami nói sách để học thì khỏi tiết kiệm thế là lòi ra khi Ragu nói xanh dờn "con bôi còn dấu cũ để làm cho lẹ mà" ........???!! thiệt là bó chân tay luôn rồi!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mami kể lại không phải để khoe gì cả chỉ để ghi lại như nhật ký chuyện vui thời thơ ấu của Ragu thôi, chứ Mami không mong con lớn lên láu cá đâu chỉ mong con sau này lớn làm người tử tế là Mami mãn nguyện rồi nha Ragu. I love you so much!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3250328726251315283?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3250328726251315283/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/chi-mong-la-chuyen-cuoi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3250328726251315283'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3250328726251315283'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/chi-mong-la-chuyen-cuoi.html' title='Chỉ mong là chuyện cười'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1424689320257056032</id><published>2009-08-17T07:25:00.000-07:00</published><updated>2009-08-17T18:52:49.230-07:00</updated><title type='text'>giống hay không giống</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Khi ghét một ai đó, thói thường người ta tìm cách trả đũa, nói ghê gớm hơn là để trả thù với mức độ cao hơn, tàn khốc hơn. Chơi xấu người sẽ bị người chơi xấu lại còn ghê gớm hơn. Đánh người sẽ bị người đánh, giết người sẽ bị người giết... còn nếu bản thân không nhận lãnh hậu quả kịp thì con, cháu sẽ nhận lãnh thay. Và các lập luận đông tây kim cổ đều cho rằng đó là ân đền oán trả, có vay thì phải có trả là luật nhân quả ... xem ra là tất yếu. Biết bao câu truyện, phim ảnh đều lấy cảm hứng từ triết lý đó. Người xem hay độc giả có thể hả hê khi thấy luật vay trả được thực thi nhưng ngẫm lại đằng sau nhưng cái hậu mỗi người liệu có hả hê hay không. Các bản án thực thi nhằm có trả lại công bằng không khi một con người đã mất , một tình người đã chết ... có chăng đó là một bài học một lời răn đe thì đúng hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới đây xem phim Ape planet , thấy sợ quá. Đề tài cũng vậy nhưng có ý rất hay khi xem (lại khen phim Mỹ nữa rồi) . Phim thể loại viễn tưởng khi tráo đổi vai trò của người và khỉ. Tương lai người trở lại là nô lệ của loài khỉ. Xem rất rùng mình nếu sự thật là vậy thì thật kinh hoàng. Thế nhưng có cái hay khi đa số loài khỉ hành xử lại với loài người như người đối với nhau và đối với vật xưa kia, thì vẫn còn một con khỉ không đi con đường đó (nhờ vậy mà loài người mới tồn tại). Những lời con khỉ đó khi can gián những hành động của những con khỉ kia sẽ làm ta giật mình, chua chát. "Đừng hành xử như họ - nếu hành xử lại như họ sẽ làm chúng ta không khác gì họ... Trả thù sẽ làm hạ thấp và biến chính chúng ta trở thành y chang con người " ..... Nếu còn chút nhân tính (tại sao lại gán cái phần cao cả đó cho người nhỉ ... ?) thì cái hậu sẽ khó có phần hả hê trong đó mà có khi sẽ chua chát khi thấy ta và kẻ thù có một điểm chung giống nhau nào đó. Có lẽ cách trả thù nên nhất (không dám nói là tốt và đúng nhất) là sẽ không hành xử như kẻ thù. Như vậy liệu có cái gọi là công bằng hay công lý hay không. Lại một triết lý con người bàn cãi đến giờ vẫn chưa dứt. Giống hay không giống đây?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1424689320257056032?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1424689320257056032/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/giong-hay-khong-giong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1424689320257056032'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1424689320257056032'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/08/giong-hay-khong-giong.html' title='giống hay không giống'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3078387665607731202</id><published>2009-07-21T01:34:00.000-07:00</published><updated>2009-07-23T11:19:03.724-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='undo'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hura-design'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ctrl-z'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='frequency'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='butterfly effect'/><title type='text'>ctrl-z</title><content type='html'>Khó có thể tưởng tượng công việc design trên máy mà thiếu chức năng ctrl-z hay undo. Khi thử nghiệm một thiết kế mới hay lỡ làm lỗi mà muốn trở lại trạng thái trước đó thì không gì dễ bằng cứ ctrl-z/undo. Cứ nghĩ cuộc sống con người khi mắc lỗi hay làm việc gì không vừa ý cứ có chức năng này thì liệu có tốt hơn không. Làm sai thì làm lại, lựa chọn rồi lựa chọn lại ... sẽ không có nuối tiếc, phải chi .., sẽ không có lời xin lỗi, không có hối hận và sẽ không có đau buồn, con người có lẽ sẽ táo bạo và liều mạng hơn, dám thử nghiệm hơn, và có lẽ sẽ lạnh lùng hay thú vị và tiến bộ hơn không. Nhưng chắc cuộc sống sẽ đảo lộn thực sự khi đến một lúc nào đó họ cứ undo để thay đổi quá khứ. Chợt nhớ các nhà làm phim Hollywood cũng có hai cách nhìn về vấn đề này. Một bi quan thì có Butterfly Effect  và lạc quan thì có Frequency. Một đằng thì tốt hơn hết là không thay đổi quá khứ vì càng thay đổi thì càng bế tắc, có thể undo nhưng không thể đoán được hậu quả (butterfly effect) , còn một đằng thì có cái nhìn lạc quan thay đổi để có viễn cảnh tốt đẹp hơn. Chắc một bên do người bi quan và một bên thì người lạc quan. Nhưng nói chung thì cả hai phim đều hay cả và nếu ai đã từng ngẫm về undo cuộc sống thì chúng cũng như một dạng ta tham khảo để mà suy gẫm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3078387665607731202?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3078387665607731202/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/ctrl-z.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3078387665607731202'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3078387665607731202'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/ctrl-z.html' title='ctrl-z'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3772967331820971920</id><published>2009-07-19T22:54:00.000-07:00</published><updated>2009-07-23T11:18:36.364-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my sassy girl'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='số mệnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hura-design'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='destiny'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='số phận'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='emma thomson'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dead again'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='định mệnh'/><title type='text'>Định mệnh</title><content type='html'>Khuya qua mình xem được 2 phim Mỹ rất hay - như mọi lần - ở HBO và star movie. Tình cờ cả hai phim đều đề cập về định mệnh con người ở hai góc nhìn khác nhau bằng hai cách thể hiện hết sức thông minh phù hợp. Nếu như ở Dead Again lôi cuốn người xem bằng dạng thriller tâm lý khi cho là định mệnh là có vay có trả - thì ở My sassy girl thể hiện dưới dạng tình cảm hài hước lãng mạn lại cho là định mệnh là do chính bản thân mình tạo nên. Triết lý Dead Again như triết lý Á đông, có  luân hồi , có vay có trả, kiếp này giết người, kiếp sau sẽ bị người giết, mọi người đều có mối liên hệ với nhau ở mọi kiếp sống, mọi người đều có móc xích gắn kết nhau , có đều theo vai trò đảo lộn. Triết lý dù mang thế bị động nhưng lại thể hiện tính công bằng. Còn ngược lại My sassy girl thì lại mang tính tích cực, chủ động, kêu gọi con người định mệnh bản thân như là con đường do chính mình tạo nên, chính chúng ta chứ không ai khác tạo nên định mệnh của mình. Mình chỉ tiếc gía Dead Again đừng gắn kết có vẻ khiên cưỡng cho nhà thôi miên là kẻ giết người thì hay hơn nhưng dù sao đó cũng là một phim vô cùng lôi cuốn và hai phim như hai câu trả lời cho cùng một vấn đề mà con người vẫn luôn bàn cãi đến nay chưa dứt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3772967331820971920?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3772967331820971920/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/inh-menh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3772967331820971920'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3772967331820971920'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/inh-menh.html' title='Định mệnh'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-676091931160843112</id><published>2009-07-11T09:11:00.001-07:00</published><updated>2009-07-23T11:19:25.167-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hura-design'/><title type='text'>trải nghiệm</title><content type='html'>Khi làm công việc người thiết kế, mình đâm ra mê nhất một từ tiếng anh dịch ra là trải nghiệm. Một cuộc sống đúng nghĩa và thú vị nhất theo mình phải là một cuộc sống trải nghiệm. Không trải nghiệm - cuộc sống đâm ra mới nghèo nàn làm sao - tốt hay xấu đều cho ta một cái nhìn , một bài học và một ý nghĩa nào đó. Nhớ lại cứ năm mới tết đến - dân tình gặp hay chúc nhau - một năm mới an lành, bình yên , tiền vô như nước, hạnh phúc vui vẻ mạnh khoẻ .... gì đó. Chợt nghĩ sao không ai chúc một năm mới đầy phiêu lưu hay trải nghiệm nhỉ. Phải chăng bản tính người ta sợ thay đổi, sợ xáo trộn, mang nhiều rủi ro, sợ mang điềm gở - sợ cái gì đó mới ? Vậy thì đời sống còn có gì là thú vị. Cuộc sống chỉ sống một lần - sống mãi một nơi làm mãi một việc - dù đó là công việc không phải sở trường sở đoản, công việc yêu thích nhưng vì sợ quá già quá trễ , sợ sự thay đổi sợ sự bắt đầu mà bao nhiêu người hẳn đã bỏ qua biết bao cơ hội - chỉ là sợ trải nghiệm. Sợ trải nghiệm nên người ta dễ dàng buồn chán và khỏa lấp nó cho qua ngày tháng bằng men rượu đàn đúm, mà không nhận ra rằng thời gian trong đời người mới quí gía làm sao. Trải nghiệm một nơi ở mới, một công việc mới khác hẳn công việc đang làm giúp vốn sống cá nhân giàu lên biết chừng nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ cũng lạ người ta thường dạy phải biết yêu nghề của mình và sống chết với nó, mà không nghĩ đâu phải ai cũng may mắn chọn được nghề hợp với mình khi mới vào đời đâu. Cho nên biết bao người phải ráng theo chỉ vì lý do lỡ chọn, lỡ học , lỡ đầu tư cho nó rồi.  Mình mà là nhà viết sách giáo khoa - hẳn sẽ đưa hẳn một chương dạy trẻ luôn trong tư thế đón nhận trải nghiệm mới trong cuộc sống, sẳn sàng trải nghiệm nghề mới để tìm ra nghề phù hợp với bản thân, có vậy chưa kể đến thành công thì cái được rất lớn là đời sống tinh thần phong phú , cuộc sống thú vị, và một vốn sống thì giàu có dường nào.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-676091931160843112?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/676091931160843112/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/trai-nghiem.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/676091931160843112'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/676091931160843112'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/trai-nghiem.html' title='trải nghiệm'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2790755346607870172</id><published>2009-07-11T02:16:00.001-07:00</published><updated>2009-07-23T11:19:46.189-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ashtonkutcher'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='brucewillis'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hura-design'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='demimoore'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='conngười'/><title type='text'>con &amp; người</title><content type='html'>Mỗi khi đọc trên tạp chí hay thấy trên phim Demi Moore hay Bruce Willis hay ngay cả Ashton Kutcher, nếu không nói đến tính gỉa dối của phương tiện truyền thông hay kịch sĩ của 3 người (mà điều này hơi khó ở đây), mình đều thấy họ có văn hoá quá cao, cách họ đối với nhau khi không còn là một gia đình nữa, chồng cũ, chồng mới, vợ cũ, vợ mới - quá văn hoá, như không tưởng. Những điều mà thế gian hay thanh minh khi cho là do là người nên còn sân si, tham lam, có những tính xấu ... để đáng được tha thứ,xem ra phải ngẫm lại, cái đó như là những phần "con" hơn là cái "người" còn lại. Một con người để phần nào lấn lướt là khi nhìn cách xử sự với nhau những khi trong hoàn cảnh .. không ngọt ngào nhất chứ không phải những khi vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Người ta có thể định nghĩa gọi con người do có nguồn gốc động vật hay gì gì nhưng có lẽ lý do thú vị nhất khi gọi là "con người " thay vì chỉ là "người" là cách hành xử với nhau trong đời sống thường ngày có văn hoá đến mức nào, có tình đến đâu. Mới thấy trong đời sống - số "người' xem ra còn ít quá so với phần "con". Chỉ mong sao phần "người" không bị phần "con" diệt chủng mất.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2790755346607870172?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2790755346607870172/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/con-nguoi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2790755346607870172'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2790755346607870172'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/con-nguoi.html' title='con &amp; người'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-6072525015566784379</id><published>2009-07-11T01:39:00.000-07:00</published><updated>2009-07-23T11:20:33.848-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='adam sandler'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='khoảng trống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='death'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hura-design'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='to gillian on her 37th birthday'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='reign over me'/><title type='text'>khoảng trống</title><content type='html'>Người ta thường nói chết là hết. Một người khi chết là đã xong hành trình trên hạ giới, hành trình tiếp theo là gì thì không ai biết được. Chỉ còn người ở lại, những máu mủ ruột rà, bạn bè , người quen kẻ ghét và hơn hết là những người  yêu thương. Nhớ khi bà nội mình mất , mình cảm thấy buồn quá đỗi, đến giờ cảm giác nghĩ đến vẫn là một cảm giác trống vắng đáng sợ. Đối với người yêu thương, người ra đi để lại cho những kẻ ở lại chỉ là một khoảng trống trong lòng. Một khoảng trống mà kẻ ở lại nếu càng nặng lòng với người ra đi thì nó như một dịch bệnh càng loang ăn rỗng tâm hồn tan hoang, tàn phá. Khoảng trống đó ghê gớm thế nhưng có một thứ có thể lấp lại dần dần với từng người một. Đó là thời gian. Quan trọng là ta có mở cửa đón vào không. Không phải là không có lý do khi người ta nói thời gian là phương thuốc màu nhiệm , có thể chữa lành mọi vết thương .. kể cả vết thương lòng. Nhưng cũng có người thì khoảng trống đó như bị khoá lại và chìa khóa thì bị đánh mất và không gì có thể phá nổi cánh cổng cổng đó . Đó là nha sĩ Alan khi bị mất vợ và 2 con gái xinh xắn vào 11.9 trong phim Reign Over Me. Đó là David trong To Gillian on her 37th birthday và còn nhiều nữa trong cuộc sống thực. Là phim nên người ta cho có kết hậu David thì đã mở cánh cửa lòng vì dù gì anh cũng còn có con gái bên cạnh, còn với Alan thì tác giả cho Alan một kết mở có vẻ có hy vọng nhưng xem ra rất khó vì anh mất cả một gia đình nên trong lòng anh đâu chỉ một khoảng trống mà là quá nhiều khoảng trống ở đó. Nó đã ăn tan ăn hoác cả cuộc đời anh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-6072525015566784379?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/6072525015566784379/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/khoang-trong.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6072525015566784379'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/6072525015566784379'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/07/khoang-trong.html' title='khoảng trống'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4849069737653629406</id><published>2009-06-24T19:06:00.001-07:00</published><updated>2009-07-23T11:20:52.879-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='huiragubi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hồng gia dinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hura-design'/><title type='text'>Giấc mơ</title><content type='html'>Khi mơ thấy một điều gì người ta hay giải mã giấc mơ chẳng hạn mơ thấy con vật gì là điểm gì, mơ bị rơi là bệnh gì ... gần đây không hiểu sao thỉnh thoảng mình hay mơ về thời thơ ấu , mơ về trường tiểu học , các bạn học thời xưa, mơ về  Biên Hòa dầu gì mình cũng đã sống suốt 18 năm ... giấc mơ như những đoạn phim rời rạc , những câu nói, con người đã từng diễn ra .. cứ như bộ phim trắng đen tái hiện. Tỉnh dậy mình cứ bần thần ,cảm thấy thân thương , buồn buồn. Không muốn tỉnh dậy để còn được mơ nữa, được hoài niệm nữa. Cuộc sống bận rộn hối hả tưởng chừng như những gì đã từng xảy ra lùi vào quên lãng , thỉnh thoảng tái hiện như nhắc nhở ta đã từng có bao nhiêu mối liên hệ từ nơi chốn, đồ vật đến con người. Như điểm lại ta đã từng là ai , đã từng sống ra sao .. như một xa lộ rất rộng và dài có nhiều lane mà không hề có đường vòng lại. Ta qua từng lane một nhìn lại thì ta không còn là ta của ngày hôm qua nữa, một kẻ khác gìa hơn, nhiều lo toan hơn và càng nhiều mơ ước hơn với số lane cần bước sang và quĩ thời gian thì càng ngày càng ngắn lại. Ta sẽ là ai nữa trong những lane tới đây ? điều đó thì không thấy trong giấc mơ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4849069737653629406?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4849069737653629406/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/giac-mo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4849069737653629406'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4849069737653629406'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/giac-mo.html' title='Giấc mơ'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-4355826031489536543</id><published>2009-06-24T18:32:00.000-07:00</published><updated>2010-09-19T19:55:27.858-07:00</updated><title type='text'>Trông mặt mà...</title><content type='html'>Ngó trên báo đài , TV để ý thấy một điều ngồ ngộ. Nước càng giàu càng phát triển làm lãnh đạo càng khó. Nước càng nghèo càng lạc hậu, tưởng như làm lãnh đạo lại còn khó hơn vậy mà .. tưởng vậy mà không phải vậy. Mấy ông tổng thống Mỹ , thủ tướng Anh, Pháp ... nè hồi mới nhậm chức tóc đen như mun (nếu tóc đen) , da dẻ hồng hào đẹp trai cỡ tài tử xinê - như Bush cha, Reagon, rồi Clinton và nay là Obama bên Anh có Tony Blair nè. vậy mà làm chưa bao lâu tóc họ bạc trắng , người xuống sắc, hốc hác thấy rõ.Clinton lúc không còn làm tổng thống thì tóc đã bạc phơ, da nhăn nheo, hốc hác. Đủ thấy bao nhiêu lao lực của họ dành cho đất nước. Còn mấy nước nghèo hả cỡ như ta nè, sao hồi mấy ông mới lên ốm nhom, hốc hác, vậy mà chưa bao lâu thấy ai nấy hồng hào, béo tốt hẳn ra, tóc đen lại (vụ này chắc là nhuộm rồi),uốn lượn tùm lum. Mình thức đêm mấy hôm liền người cũng phải xuống vậy mà không biết sao mấy vị quan ở nước lạc hậu như ta cứ như mấy ông vua được tẩm bổ, vui chơi chứ chả thấy lao lực gì hết dù đất nước thì nói như mẹ chồng mình hay nói - tè le như cái nồi cám heo, không cái gì ra hồn hết. Trông mặt mà ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-4355826031489536543?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/4355826031489536543/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/trong-mat-ma.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4355826031489536543'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/4355826031489536543'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/trong-mat-ma.html' title='Trông mặt mà...'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8145866255353046209</id><published>2009-06-24T00:40:00.000-07:00</published><updated>2009-07-11T01:45:43.049-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='front of the class'/><title type='text'>Front of the class</title><content type='html'>HBO mới chiếu một bộ phim rất hay "Front of the class" , dạng phim người thật , việc thật - về Brad Cohen(tra internet thông tin về Brad Cohen đầy ra- người đúng là người thật). Brad Cohen bị hội chứng Tourette bẩm sinh&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;. &lt;/span&gt;Người bị hội chứng này sẽ gần như thường xuyên phát ra những âm thanh chẳng hạn như chó sủa , hú ... và mấp máy .. không kìm chế được. Hội chứng đến nay chưa có cách chữa trị. Nó cản trở người bệnh - khó được tiếp nhận ở những buổi hòa nhạc, chiếu phim .. hay những dịp lễ nghi trang trọng chưa kể đến kỳ thị ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông điệp phim rất hay, đừng để cho bất cứ điều gì kể cả bệnh tật có thể chiến thắng bạn, lấy đi giấc mơ của bạn. Brad không hề nản lòng , khi hàng chục đơn xin dạy học của anh bị từ chối vì khi tiếp phỏng vấn anh, ngưòi ta khó chấp nhận tật bệnh của anh. Lẽ nào một thầy giáo lại có thể vừa giảng bài vừa sủa gâu gâu .Dù vậy anh vẫn không từ bỏ giấc mơ trở thành thầy giáo của mình. Lòng kiên trì và quyết tâm thuyết phục của anh cuối cùng cũng chiến thắng.Anh không những trở thành thầy giáo mà còn là thầy giáo giỏi của bang, học thạc sĩ rồi lập gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông điệp phim rõ ràng , nhưng cái mình thích ở các bộ phim Mỹ hay là có những câu nói, hành động, con người rất hay đọng lại khi xem một bộ phim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là mẫu người mẹ Cohen. Nếu không có bà chắc Cohen cũng khó như ngày nay. Bà không an phận như các bà mẹ khác có con bị như Cohen. Khi còn bé ai cũng nghĩ Cohen làm trò ngay cả bác sĩ, và cha của Cohen. Không ai tin Cohen không kìm chế được. Trong khi mọi người quay lưng lại thì chính mẹ Cohen vào thư viện tra cho ra căn bệnh của Cohen. Rồi khi đưa đến nơi cộng đồng những người cũng bi bệnh như Cohen ,  khi nhận ra họ chỉ co cụm thậm chí cho con bỏ học, bà cương quyết dẫn Cohen đi con đường khác, dù khó khăn và chông gai hơn, đó là con đường sống hòa nhập cộng đồng. Đó là một mẫu bà mẹ mình ngưỡng mộ và mong cũng làm được như vậy cho con mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là mỗi khi Cohen bị từ chối, ta thấy anh không có suy nghĩ bi quan hay chán nản. Lúc thì "Ngôi trường đó chưa thích hợp với mình", "..thời cơ chưa đến ... " và hay nhất có lẽ là "họ từ chối ta - đó là họ thất bại chứ không phải bản thân ta thất bại " ... Nghe thì có vẻ như ở ta thường nói là tinh thần AQ. Nhưng thử hỏi không có được những suy nghĩ đó người ta làm sao có thể vượt qua được nghịch cảnh, mà cuộc sống thì có ai được hưởng mãi hoa hồng. Đó không phải là thứ rất cần dạy cho các con chúng ta sao.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8145866255353046209?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8145866255353046209/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/front-of-class.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8145866255353046209'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8145866255353046209'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/front-of-class.html' title='Front of the class'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3371558016165263916</id><published>2009-06-22T10:30:00.000-07:00</published><updated>2009-06-22T10:31:55.132-07:00</updated><title type='text'>Đôi điều suy ngẫm ...</title><content type='html'>Qua một sự việc, đôi khi làm ta chợt ngẫm ra nhiều điều. Nhớ đọc tích xưa, khi bắt được các tướng tài đối phương hay thậm chí kẻ chống đối hay ngay cả trường hợpp phạm lỗi mà có chút tài nào đó , các vị vua chúa hay khoản đãi, chiêu dụ, thậm chí kiểu bỏ qua lỗi lầm nhằm hòng thu phục nhân tài sử dụng. Nên biết bao là tích xứ này xứ nọ có được người tài mà hết lòng phục vụ đất nước. Tào tháo thoát chết cũng nhờ ơn khoản đãi Quan công... Còn nay thì sao. Ngó qua ngó lại vụ này ... có vẻ quá khó và không còn đúng nữa ... Phải chăng người đứng đầu không có tấm lòng rộng lượng hay không quí trọng người tài như người xưa hay người tài ngày nay không đủ tài để quí. Hay do nay người ta đem làm chân lý " Có tài mà không có đức thì vô dụng" nên sẵn sàng bêu rếu, vứt bỏ không thương tiếc bất cứ ai có tài mà lỡ có tật ??! Suy ngẫm mới thấy trước đọc tích xưa, thấy bái phục một nay nhìn lại thấy bái phục trăm ngàn lần và thấy tầm nhìn các vị vua chúa tiền bối ghê gớm đến dường nào, các hậu duệ đời nay khó mà sánh kịp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3371558016165263916?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3371558016165263916/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/oi-ieu-suy-ngam.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3371558016165263916'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3371558016165263916'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/oi-ieu-suy-ngam.html' title='Đôi điều suy ngẫm ...'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8267495539958639442</id><published>2009-06-18T11:27:00.000-07:00</published><updated>2009-06-18T11:28:15.379-07:00</updated><title type='text'>Tuyết giáp</title><content type='html'>Đi ăn tuyết giáp thấy lạ miệng thú vị,  nghe nói bổ lắm, về lên mạng search ra bài thấy thú vị, copy về lưu làm tư liệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;Tìm tuyết giáp trong tuyết giá&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt; Nhái tuyết có lớp da màu xanh lá cây, sống trong núi rừng lạnh giá nên còn được gọi là nhái rừng. Vào mùa đông những con nhái cố tích tụ thật nhiều dưỡng chất vào cơ thể chúng cho giấc ngủ đông và nuôi dưỡng mầm sống mới sẽ bắt đầu vào mùa xuân tới. Vào lúc này cũng là mùa người địa phương &lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;tì&lt;/span&gt;m bắt chúng. Nhái tuyết cái được thu hoạch nặng trung bình khoảng 200g là vừa, vì ở trọng lượng này nhái đã trưởng thành nên dưỡng chất đầy đủ nhất. Người ta chỉ lấy duy nhất lớp màng nhầy dạ con nhái tuyết và đem phơi khô để lưu trữ, mỗi miếng tuyết giáp khô chỉ lớn cỡ 1x2cm và dày từ 1 - 5mm.&lt;br /&gt; &lt;img src="http://www.sgtt.com.vn/web/data/news/2007/7/23543/02.jpg" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;img src="http://www.sgtt.com.vn/web/data/news/2007/7/23543/01.jpg" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tuyết giáp là lớp màng nhầy dạ con con nhái tuyết sống ở nơi giá lạnh. Được cho là bổ dưỡng không thua  yến sào, vi cá&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tuyết giáp được người Trung Quốc cho là có những công dụng không thua kém bao nhiêu so với yến sào, vi cá. Theo dược tính thì tuyết giáp mát gan, bổ phổi, chủ trị các chứng ho ra &lt;a style="cursor: pointer;" href="http://hanoifishing.com/forum/autolink.php?id=103&amp;amp;forumid=123&amp;amp;script=showthread" target="_blank" class="gal" id="gal_103_11486_2"&gt;máu&lt;/a&gt;, đổ mồ hôi về đêm, lao lực… Đặc biệt tuyết giáp có tác dụng riêng cho cơ thể phụ nữ trong thuật dưỡng nhan, bồi bổ khí huyết giúp tươi nhuận dung nhan, tái tạo làn da.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Trước khi chế biến thành món ăn phải ngâm miếng tuyết giáp khô trong nước ấm qua đêm, sau khi ngậm nước nó sẽ nở lớn gấp 10 - 15 lần kích thước khô ban đầu. Đây cũng là giai đoạn tốn khá nhiều công sức, phải nhặt thật sạch những chất bẩn bám trên màng nhầy, rồi mới đem chế biến thành món ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(theo SGTT)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8267495539958639442?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8267495539958639442/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/tuyet-giap.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8267495539958639442'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8267495539958639442'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/tuyet-giap.html' title='Tuyết giáp'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2076193773008517508</id><published>2009-06-18T11:17:00.001-07:00</published><updated>2009-06-18T11:17:25.479-07:00</updated><title type='text'>Cái nhìn khác</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vụ bắt bớ LS vừa rồi làm xáo động cộng đồng mạng, ban đầu thì họ tung hê, sau thì quay ngoắc 180. Bản chất con người quả thật không như tiền nhân nói là "nhân chi sơ tính bổn thiện". Riêng bản thân không dám bàn chuyện chính trị, đúng sai , mà mình chỉ nhìn dưới một góc nhìn khác mà thôi.Đó là ước mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình thú nhận mình rất mê phim Mỹ, ở tính khơi gợi kích thích bản thân phải biết mơ ước và làm hết sức để thử nghiệm ước mơ đó. Mỗi con người là một cá thể khác nhau. Ước mơ mọi người cũng khác nhau. Ước mơ nào cũng đáng trân trọng cả. Quan trọng là phải biết và dám ước mơ và đeo đuổi nó. Có thể thất bại đó, nhưng cái được cho bản thân thì miễn bàn. Ta cũng tự hào là đã từng thực hiện để biến ước mơ thành hiện thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ước mơ có thể bị người đời dè biểu , cười nhạo có khi bị cho là điên khùng, cuồng vọng. Không có ước mơ và đeo đuổi nó và không có những người bị cho là điên rồ, liệu xã hội có được thành tựu như ngày nay không. Nhớ Galilee, đã từng bị nhạo báng và thậm chí đưa lên giàn hỏa vì tuyên bố trái đất vẫn quay ra sao, Nhớ anh em Wright đã từng bị cười nhạo ra sao khi thử nghiệm bay lần đầu không và còn hàng triệu triệu người nữa. Mới đây là Susan Boyle, mọi người đã cười nhạo khi thấy cô bước lên sân khấu và kết quả thì thế nào. Nói gần có phải Bác Hồ, một thanh niên không một tấc sắc trong tay, lẻ loi, xã hội rối ren, dân chúng lầm than có ước mơ quá ghê gớm là cứu quốc không. Ước mơ Bác khi đó không phải là quá điên rồ sao. Rồi những anh hùng khởi nghĩa ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới đây có cuộc trắc nghiệm sinh viên mà kết quả thấy hậu quả một hệ thống giáo dục vô cùng tồi tệ gây nên. Thỏa hiệp cái xấu , coi là bình thường những việc trái tai gai mắt. Trong bản điều tra mình thấy thiếu sao không hỏi sinh viên - thành phần trí thức xã hội - có ước mơ không - mình tin hỏi cũng bằng thừa, vì chắc sẽ là làm việc nhẹ nhàng nhưng đòi lãnh lương cao, dù công việc không phải là bản thân thích chứ nói gì đến mơ ước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mơ ước không có ngoài những chầu nhậu, hơn thua bản lĩnh nhau ở khả năng nốc rượu, không màng giá trị bản thân, gia đình. Hệ thống XH cười nhạo , xỉ vả các nước phương tây hay đề cao gía trị bản thân nên giáo dục coi nhẹ bản thân, đem điều to tát khỏa lấp sự nghèo nàn tinh thần.  Thử hỏi bao nhiêu người biết ước mơ và thử theo đuổ i nó. Bản thân không có ước mơ, không tôn trọng bản thân thì trông mong làm sao coi trọng việc khác. Mọi thứ cứ trôi đi cho hết đời để khi về già chắc lưỡi hối tiếc, phải chi... rồi đổ thừa hoàn cảnh này nọ. Mà không thấy kẻ thù chính bản thân mình chính là bản thân. Chán chường công việc, thất vọng việc làm, công ty lãnh đạo .. nhưng không dám làm cách mạng cho bản thân mà chỉ biết than thân trách phận trong bàn nhậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LS Định có thể thất bại nhưng chổ mình phục là LS dám ước mơ và thử nghiệm ước mơ của mình. Có thể mọi người rung đùi chửi LS khùng, không thức thời, không thông minh như bản thân, thà tàn tàn qua ngày đoạn tháng mà bình yên không bị động chạm. Nhưng khi tháng ngáy trôi đi, giữa đêm giật mình tỉnh giấc có ai từng hỏi bản thân đã dám sống hết với ước mơ mình chưa, để khi tuổi già đến sắp lìa đời không hối tiếc phải chi ... thời đó mình thử ... thì ra sao nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời người chỉ có một mà thôi. Câu nói đơn giản nhưng mình dám cá hiếm người cảm nhận thật sự và tận dụng được nó lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2076193773008517508?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2076193773008517508/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/cai-nhin-khac.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2076193773008517508'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2076193773008517508'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/cai-nhin-khac.html' title='Cái nhìn khác'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1014443409657354485</id><published>2009-06-16T19:32:00.000-07:00</published><updated>2009-08-24T08:58:10.738-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lê công định'/><title type='text'>Một bài viết hay</title><content type='html'>&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;"  &gt;&lt;p&gt;Lịch sử Việt Nam là lịch sử thăng trầm của một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây. Những khoảng khắc hòa bình hầu như ngắn ngủi. Sau 1975 niềm vui độc lập và thống nhất, với biết bao máu và nước mắt vô tội đổ xuống, đã không kéo dài bao lâu. Đất nước triền miên rơi vào khủng hoảng, hết khủng hoảng kinh tế, đến khủng hoảng đạo lý và bây giờ khủng hoảng niềm tin. Điều đó suy cho cùng có nguyên nhân nội tại từ chính sự nhu nhược của mỗi con người chúng ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:Times New Roman,Times,serif;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Bốn ngàn năm lịch sử đã kết nối từng cá nhân thành một dân tộc, hun đúc nên khát vọng Đại Việt, đưa chúng ta đi hết chiến thắng này đến thắng lợi khác, giành lại độc lập tự chủ và thống nhất giang sơn về một mối. Thành tựu ấy có được là do sự quật khởi của hào khí Diên Hồng qua các thời đại. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tiếc thay khi chuẩn bị bước vào nền thái bình thịnh trị, sự nhu nhược đã thế chỗ cho tinh thần quật khởi! Kẻ thì bỏ nước ra đi, trốn tránh. Người thì ở lại nhẫn nhục, muộn phiền. Bọn cơ hội thừa dịp thi thố sự đồi bại, biến giang sơn chung thành món mồi riêng tư béo bở.&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;Vì nhu nhược, chúng ta không dám phản kháng thói hạch sách, nhũng nhiễu của lớp quan lại mới, chấp nhận dùng tiền vượt qua trở ngại. Đến khi nhìn lại, quốc nạn tham nhũng và quan liêu đã lan tràn, bất trị.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vì nhu nhược, chúng ta che tai không dám nghe lời nói ngay thẳng, mặc nhiên dung túng sự dối trá và xu nịnh. Đến khi bừng dậy, đạo đức đã suy đồi, khó sửa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vì nhu nhược, chúng ta hài lòng với những gì đang có, cố tin vào sự ổn định giả tạo, đắm mình vào những lễ hội vô nghĩa liên miên. Đến khi nghĩ lại, xung quanh đã đầy dẫy ung nhọt, không còn thuốc chữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vì nhu nhược, chúng ta bịt mắt trước những bước đi vũ bão của các dân tộc láng giềng. Đến khi tỉnh ngộ, sự tụt hậu quá rõ ràng, không còn cơ may rút ngắn khoảng cách.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Để che giấu mặc cảm do nhu nhược, khắp nơi người ta kể nhau nghe những bài vè châm biếm hoặc lớn tiếng dè bỉu chuyện cung đình tồi tệ, nhưng lại trong … quán nhậu! Chí khí kiểu “sĩ phu Bắc Hà” ấy liệu sẽ giúp ích được gì cho công cuộc chấn hưng đất nước đang lúc cần hào khí Diên Hồng năm xưa?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Muốn chấn hưng đất nước trong vận hội ngàn năm có một này cần phải rũ bỏ sự nhu nhược đó. Muôn người xin hãy nắm tay lại, chế ngự sự sợ hãi, cùng tiến về phía trước, may ra khát vọng Đại Việt mới có cơ may biến thành hiện thực. Xin đừng để sự nhu nhược của những cá nhân trở thành sự bạc nhược của cả một dân tộc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Luật sư Lê Công Định &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;(Báo Pháp Luật TP.HCM số ra ngày 5-3-2006)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(0, 0, 0);font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nghĩ cũng hay, bắt bớ một người khiến mọi người tìm hiểu để hiểu biết thêm một con người và một xã hội. Cách PR này hơi tàn nhẫn nhưng coi bộ hiệu quả dữ nha&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1014443409657354485?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1014443409657354485/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/mot-bai-viet-hay.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1014443409657354485'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1014443409657354485'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/mot-bai-viet-hay.html' title='Một bài viết hay'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2728346319931678909</id><published>2009-06-16T11:04:00.000-07:00</published><updated>2009-06-16T11:05:15.391-07:00</updated><title type='text'>Tư Mã Thiên đâu rồi</title><content type='html'>Lâu lâu hễ cứ thấy có chuyện xảy ra trong xã hội là mình lại bức xúc. Hồi xưa hoá cũng có cái hay là có các nhà viết sử, những người tuyệt đối trung thành với sự thật bất kể sinh mạng bản thân mà tiêu biểu là Tư Mã Thiên. Có vậy mới có cái gọi là lịch sử.  Thời nay mình thắc mắc ai là người viết sử đây. Một người công tâm, bảo vệ sự thật, một người mà chính quyền không thể chạm tới, không bẻ cong ngòi bút bằng mọi giá. Ngày nay nhiệm vụ đó không thấy giao một người , một tổ chức cụ thể , nhưng một lực lượng mà lẽ ra theo mong mỏi và có chức năng gần giống như vậy thì lại quá kém cõi.Đó chính là báo chí. Họ có nhiệm vụ mang sự thật nói sự thật thì lại hóa thành công cụ của một ai đó. Giờ đọc báo mà thấy buồn vì có đọc thì không tin vào những gì đang đọc. Dối trá trộn lẫn sự thật, người tinh ý chịu tìm tòi suy nghĩ sẽ nhận ra hết, đa phần mệt mỏi cơm áo gạo tiền thì chỉ biết tin vào những gì mình đọc mà không thấy sự trí trá giả dối trong đó. Mang tiếng thời đại công nghệ cao, hiện đại nhưng ngẫm bản lĩnh thua xa các bậc tiền bối. Có việc xảy ra mới chắc lưỡi tự hỏi Tư Mã Thiên thời nay đâu rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2728346319931678909?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2728346319931678909/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/tu-ma-thien-au-roi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2728346319931678909'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2728346319931678909'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/tu-ma-thien-au-roi.html' title='Tư Mã Thiên đâu rồi'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2411016708641048033</id><published>2009-06-15T11:53:00.000-07:00</published><updated>2009-06-16T10:40:26.826-07:00</updated><title type='text'>Ai nuôi ai</title><content type='html'>Hổm rày báo chí xôn xao vụ bắt luật sư Lê Công Định - có một chi tiết mà hễ đọc thấy là nói thiệt mình muốn kêu trời. Cứ hễ bắt một ai là để ý coi các báo (nói thiệt xấu hổ cho các nhà báo) - ra rả một giọng điệu - "... được đất nước, nhà nước , đảng nuôi ăn học ....". Xin lỗi nha, nghĩ kỹ đi, Đảng, nhà nước nào nuôi đâu. Bản thân tui , con tui muốn có được nền tảng học vấn ngày nay , cha mẹ tui rồi đến tui phải cày phải làm cật lực mới có tiền đóng học phí. Rồi nếu nhận học bổng hay hưởng dịch vụ xã hội hả, toàn là tiền thuế của dân cũng là tui làm đóng chứ ai vào đây. Nói tóm lại là không có nhà nước, đảng nào cho không tui hết đó. Vậy mà không hiểu sao đến giờ cứ hễ có chuyện là ra rả kể công không phải của mình rồi đến họp hành câu đầu tiên là cảm ơn chính phủ, nhà nước ... mà không ai cảm ơn dân đóng thuế hết trọi. Thiệt là ... vô lý quá! Thấy ở các nước khác, có xử ai, người ta cũng đưa tin về lai lịch người bị xử, thể nhưng tuyệt đối có thấy các nước đó kể công ơn gì đâu , dù những phúc lợi dành cho dân chúng của họ thì nói thiệt là tuyệt vời. Vậy đó, riết thấy oải cái vụ kể công tào lao ấu trĩ rồi, một giọng cứ ra rả làm người đọc confuse đến không biết sự thật là cái gì nữa.&lt;br /&gt;Ai nuôi ai đây! Nghĩ cho kỹ trước khi viết bài đi mấy ông nhà báo! (hèn chi người ta mới nói nhà báo  nói láo ăn tiền).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2411016708641048033?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2411016708641048033/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/ai-nuoi-tui.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2411016708641048033'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2411016708641048033'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/06/ai-nuoi-tui.html' title='Ai nuôi ai'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-7514899711000827220</id><published>2009-05-31T18:55:00.002-07:00</published><updated>2009-05-31T18:56:12.920-07:00</updated><title type='text'>Bucket List</title><content type='html'>Phim Bucket List như bao phim Mỹ hay khác mà mình khoái. Xem xong bắt mình suy nghĩ mãi. Phim không sexy không diễn viên đẹp, chủ yếu chỉ 2 diễn viên già gạo cội mà mình yêu thích là Jack Nicolson và Morgan Freeman, chủ đề nội dung vô cùng đơn giản nhưng như bao phim Mỹ thành công khác, nó gây xúc động và bắt mọi người suy nghĩ. Xem rồi mới thấy ngượng cho phim VN, phim không hề có người mẫu, nội dung đơn giản vô cùng, vậy mà sao mình không nghĩ ra, đúng là cái đầu khác nhau quá xa, như các ông đạo diễn mình đi tìm chủ đề chi cho cao xa, làm không tới thì đổ thừa này nọ. Mà thôi nhắc tới phim VN chuyện dài nhiều tập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bucket List xem xong, làm mình chợt nghĩ làm một bucket list cho mình. Mơ mà, nhưng đâu có mà mơ suông. Ai sẽ implement cái bucket list cho mình đây ngoài bản thân. Đâu phải ai cũng may mắn gặp được bạn già như Jack Nicolson giúp thực hiện cái bucket list đâu. Phải cày thôi. Cái thú vị nhất là làm cái list vô sổ cẩn thận, mới phát hiện mình có biết bao nhiêu là ước mơ. Xong rồi lâu lâu nghĩ ra lại nối tiếp list. Biết bao giờ mới có cảm giác của Morgan khi xong một điều , lấy bút gạch xóa ngang một điều đây. Cày đi, cày đi ....&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-7514899711000827220?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/7514899711000827220/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/bucket-list.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7514899711000827220'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7514899711000827220'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/bucket-list.html' title='Bucket List'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8668538407378673586</id><published>2009-05-31T18:55:00.001-07:00</published><updated>2009-05-31T18:55:47.663-07:00</updated><title type='text'>Susan Boyle</title><content type='html'>Nghe Susan Boyle cất cao giọng hát Memory - mình thật sự xúc động. Cũng Memory đó, nghe Barbara cảm giác khác, nghe Susan, dù khung cảnh cuộc thi đoạn cao trào tạo vầng hào quang kiểu sunburst effect, hơi nhuốm màu sắc tôn giáo thiên đường - hơi sến - nhưng quả thật là giọng Susan - đúng là giọng ca như mọi người nói - đến từ thiên đường. Lập tức muốn vote cho cô đoạt giải cao nhất cuộc thi. Susan làm hàng triệu người có vẻ ngoài bình thường thậm chí xấu xí - vô cùng tự hào, cô mang niềm hy vọng , kỳ vọng của triệu triệu người - biến ước mơ thành hiện thực. Quả vậy, cứ mơ đi, theo đuổi ước mơ đi, vì mọi người chỉ có một cuộc sống , một cuộc đời của chính mình mà thôi. Không ai thực hiện giấc mơ của mình tốt hơn mình cả. Đừng đổ lỗi bất cứ ai, hoàn cảnh bất cứ điều gì cả, thậm chí đừng bắt con cái thực hiện giấc mơ giùm bạn, như vậy chẳng hóa ra bạn ích kỷ lắm sao. Thế còn giấc mơ của chúng thì sao. Đừng để về già nuối tiếc bất cứ điều gì vì không giám thử. Susan Boyle cho mọi người cơ hội nhìn rõ bản thân thực sự muốn gì chứ không phải mọi người mong ở mình những gì. Mình ngưỡng mộ Susan mất rồi.Cầu chúc Susan thành công.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8668538407378673586?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8668538407378673586/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/susan-boyle.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8668538407378673586'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8668538407378673586'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/susan-boyle.html' title='Susan Boyle'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5146835756496339596</id><published>2009-05-31T18:53:00.000-07:00</published><updated>2009-09-02T09:56:10.597-07:00</updated><title type='text'>nói chuyện sách giáo khoa</title><content type='html'>&lt;div class="main-bd"&gt; Có con muốn vào lớp một rồi, hơn cả năm tìm hiểu sách giáo khoa cho con, coi họ muốn dạy gì cho con mà nghe bà con kêu ca quá chừng. Đọc vô mới té ngửa, từ ngạc nhiên sửng sốt, đến nói thiệt là phẩn nộ, mình mới thấy thương cho mấy đứa học sinh giờ quá. Và nói ra thì lại rơi vào số đông bất mãn - chuyện không nói mà ai cũng hiểu. Nhưng ngẫm lại mình thấy quá đổi ngạc nhiên cho bộ máy giáo dục nước nhà, bộ máy quan trọng nhất, tri thức nhất , khoa học nhất ... vậy mà làm cái việc ....nói thiệt nha - cực kỳ ngu xuẩn khi soạn ra những quyển giáo khoa như vậy. Không biết họ có con em không, có dạy thử cho chúng chưa. Nghe họ ăn lương nhà nước làm giáo sư, tiến sĩ than soạn sách giáo khoa khó khăn ra sao .... để rốt cuộc ra những "tác phẩm" như vậy .... mình nói thiệt, khỏi trả tiền mình , mình ngồi soạn cho, in sách khỏi tốn tiền mà đảm bảo hiệu quả , có sách có chứng đàng hoàng. Không phải khoe (mà cũng đáng khoe chứ :) ) - mình dạy 2 con theo cách mình nghĩ và soạn, chỉ trong chưa đầy 6 tháng - chúng đều có khả năng đọc báo, sách truyện (chúng mới học lớp lá và mầm) - học mỗi ngày chỉ mất 15-20phút học thôi (dù con mình cũng bình thường không phải thần đồng gì hết). (vậy mà cả sách giáo khoa chương trình đồ sộ - dạy cả năm nghe đâu dưới miệt đồng bằng sông cửu long có nhiều trẻ học đến lớp 5 vẫn chưa biết chữ). Mình có thể khẳng định, người soạn sách giáo khoa - cóp nhặt vô trách nhiệm đủ thứ hầm bà lằng thành sách mà không có tấm lòng yêu trẻ, và nói thiệt hiểu gì về trẻ hết. Thắc mắc thứ nhất chắc toàn các vị mày râu - nói xin lỗi - làm cha không yêu con bằng mẹ đâu - các vị có thể giảy nảy lên nhưng ...đó là sự thật đó, những trường hợp bà mẹ xấu xa, hay cha quá yêu con thì mình không kể :P.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thử hỏi , ai đời trẻ mới vào học chữ đầu tiên không phải là chữ O,Ô ... mà là E và B và còn dạy ...VÓ BÈ . Ai thành thị thậm chí nông thôn các vùng biết vó bè là gì nếu không nhìn hình. Mình đã thử, không tin mọi người thử dạy xem một đứa trẻ chưa hề biết đánh vần là gì làm sao hiểu đánh vần b e đọc là be. Ở đó mà một lèo vó bè... và nguyên bài thơ - "bà trẩy quả" - miền nam gọi hái trái - ai gọi là "trẩy" ... soạn sách cho cả một quốc gia mà cứ làm việc như soạn bài tế cho làng xã (nói xin lỗi). Sao mà địa phương , cục bộ. Hình ảnh trong sách thì cứ cực kỳ ấu trĩ - vùng miền như vậy xuyên suốt, cá mè, cá cờ - những loài cá mà một số vùng không biết đến- hoa và quả cũng vậy. Hình ảnh thì toàn nông thôn và núi rừng các dân tộc. Có thể có ý để trẻ em dân tộc đọc chữ không xa lạ. Nhưng xin lỗi chuyện đó là chuyện khác của các vi, xin đừng đánh đồng với hàng triệu trẻ em khắp các miền khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn thơ hả nói thiệt đọc lên thấy cóc nháy nhảy ra ộp ộp. Chắc thơ do các vị đó làm nên đưa vào cho có công. Mình nghĩ sao họ tốn công vậy, thay vì vậy, cả kho tàng ca dao tục ngữ dân gian cứ đưa vào hết - không hay hơn sao, mình nghĩ có lấy chỉ ca dao tục ngữ để dạy cho học sinh suốt 12 năm còn giảng chưa hết cái hay cái đẹp nữa, hơi đâu mà tốn công và làm hỏng khả năng thưởng thức văn học học sinh. Hèn chi học sinh ngày càng chán do dở văn chương - mà còn tự hào nữa chứ.&lt;br /&gt;Riêng phần chuyên đề - lớp 2 -bắt học sinh học thơ văn HCM. Xin lỗi, HCM là danh nhân - nhưng xin hãy để lứa tuổi lớn hơn tìm hiểu, xin đừng ép những đưá trẻ tuổi ăn ngủ chưa thông phải ngợi ca theo ý một ai đó. Hãy để đó là sự tự giác, giác ngộ của mọi người - đừng làm gây tác dụng ngược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bài viết văn xuôi hả. Nói xin lỗi, nhảm nhí chưa từng thấy. Có nguyên chủ đề thí dụ nói là chủ đề "nhân dân" - thế là kể một bài về một bác tên Nhân nào đó, làm tò he hay thú nặn đi bán ở thành phố. Bác bán ế hết vốn - buồn rầu về quê, nói là trẻ con thành phố giờ không chơi thứ này nữa- về chắc trẻ con thôn quê thích hơn - thế là nhân vật hàng xóm - cậu be thương nên đập heo đất lấy tiền tặng. thế là hết - không biết là bài viết muốn ý gì về nhân dân như vậy - muốn ca ngợi em bé cho tiền biết cảm thông hay chê con nít thành phố chê đồ chơi . Mà người viết bài này nếu vậy đúng là sai sự thật và không thực tế- giờ trước các cổng nhà trẻ hay công viên - ai mà ngồi nặn tò he- con nít thành phố chính hiệu bu đông như kiến - một con cũng 5-10.000 chứ rẻ đâu. Bản thân mình nè lần nào cũng trốn bằng không khó thoát các bé Hui,Gu đòi tề thiên, con rồng, công chúa. Bởi vậy mới nói muốn viết bài cho có, mà ngay tính thực tế không có, ai mà cảm nhận chưa kể văn chương ... :P . Ngồi nhớ hồi đó đọc bài Đi học mà thấy văn chương lai láng, gần guĩ. Cái đó là văn chương có thể để trẻ lớn chút đọc cảm nhận, còn trẻ nhỏ hả- như mình nè - cứ viết đoạn văn ngắn vài câu thôi soạn nó đọc- mà kèm giáo dục nó luôn - chẳng hạn - Đánh nhau là rất xấu, mọi người không nên đánh nhau. Hay Phải đánh răng sau khi ăn, rửa tay trước khi ăn ..., Còn biết bao nhiêu điều dạy trẻ sao không viết ra luôn, cao xa chi cho trẻ chưa biết gì phải biết lãnh tụ, nhân dân, đất nước.... Còn nếu không thì cho các câu về đời sống động thực vật vào - bảo đảm 100% trẻ hứng thú đọc ngay - bạn cứ tìm hiểu thì sẽ có - chẳng hạn - Có nhiều loài động vật, loại thì ăn thịt (cái này có thể hỏi trẻ), loại thì ăn hạt, loại thì ăn trái cây, loại thì ăn xác thối , loai thì ăn tạp ....nếu lười tìm hiểu ngày nay mình thấy nhà sách ra những quyển rất hay - có thể mua cho trẻ trong thời gian học đọc - mà có khi lại bồi bổ kiến thức bản thân không chừng, những quyền do NXB trẻ ra nhiều như dịch lại của nước ngoaì như :Kiến thức đầu tiên của bé, Câu hỏi tại sao, thế nào , hình đẹp, ngắn gọn, súc tích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết người soạn sách giáo khoa nghĩ gì nữa. Còn nữa, sao bao năm mình thấy sao cứ chăm chăm bắt trẻ chưa biết đọc , phải biết viết mà còn bắt chúng phải viết đẹp nữa. Họ không thấy cái vô lý đó sao. Mình chỉ dạy các con tập đọc chữ không hề viết, chúng biết đọc tự nhiên nó tự viết chữ, dù không đẹp và chữ thì to chữ thì nhỏ. Mình không ép viết đẹp. Viết đẹp làm gì , viết rõ chữ được rồi. Nói thật chương trình bắt trẻ còng lưng viết đẹp- mà không nghĩ sau này ai dùng chữ viết tay đâu, văn bản mà không đánh máy hả, ai mà nhận. Vô lý chưa. Nên trẻ cứ mất thì giờ vào viết cho đẹp cho sạch, mà đọc thì chưa xong, nói thiệt bé Hui mình đọc còn trôi chảy hơn một học sinh lớp 2 nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về học toán hả - mọi người thử dạy con đi sẽ biết chương trình ..tệ như thế nào. Dạy toán cộng như bắt học thuộc. Chưa biết toán trừ - mà bắt trẻ mới họccộng phải đoán ?+4=6 . Xin đừng nghĩ suy nghĩ của trẻ như suy nghĩ người lớn nhé. Mình dạy theo cách của mình - vứt sáchgiáo khoa sang bên - thế là có phương pháp giờ các con có thể cộng hơn 100, cộng có nhớ nữa. không phải học vẹt. Bài lớn hơn bé hơn đừng nghĩ bé nào cũng hiểu nha các vị, chắc con các vị là thần đồng thì mới kham nổi kiểu mới biết lớn bé mà bắt điền 2&lt;?&lt;?&lt;5. Làm ơn đi, phải tâm huyết và yêu trẻ lắm mới dạy trẻ được. Chứ kiểu soạn và thời lượng như các vị ban cho từng phép toán như hiện giờ cũng như cách giải vẹt như hiện nay - cứ than là không đủ, trẻ thì không hiểu ngọn ngành , do bắt phải nhớ nhiều quá mau quên , cô thì đổ mồ hôi chạy theo từng đứa trẻ , thì chẳng bao giờ ai mà khá hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể con mình không phải học sinh giỏi nhất lớp , chữ viết không đẹp nhất lớp , bài toán bị trừ do viết không đúng kiều đáp án, mình không cần thành tích, cái mà mình cho con là cái gốc, cho nó hiểu bài, nó chằng cần phải nhớ , học vẹt gì hết, bài toán nào nó cũng biết làm hết không phải nhớ gì cả. Mình cho kiến thức không cho trí nhớ, tủ bài, có vậy thì mới mong con đi nổi hết con đường dài học vấn. Mình cho nó niềm yêu thích với học vấn. Mình mong các bậc cha mẹ nhịn bớt thì giờ shopping, đi nhậu nhẹt, tán dóc đồng nghiệp, chiến hữu mà quan tâm các con hơn nữa, dạy các con biết đọc , biết làm toán cơ bản, có nền tảng cơ bản thì mới không sợ các bước sau này, dạy các con biết yêu đọc sách biết tìm những điều cần biết trong sách vở. Có vậy mới mong chúng có bản lĩnh, không đi vào con đường xấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng nghe những lời số đông nói đừng ép trẻ học hãy để phát triển tự nhiên .... xin nói thật đó là những lời rỗng tuếch. Bạn không thử dạy trẻ đi - thử mất thời gian với trẻ đi - bạn sẽ thấy mọi đứa trẻ đều có khả năng nào đó, thử dạy đi sẽ thấy mọi vất vả, hy sinh của mình đều xứng đáng khi con trẻ thích thú cầm và đọc báo cho bạn nghe, khi chúng ngạc nhiên với một tin tức và cứ lập lại hoài với một kiến thức mà nó mới được biết. Đừng trông chờ vào người khác hay phép lạ, đó chỉ có ở trẻ thành đồng hay trẻ tự giác sinhra là khoái học. Điều này thì mình chắc chắn không phải trẻ nào cũng vậy đâu. Chính bản thân cha mẹ tạo phép lạ, chứ không phải thầy cô.Thử đổ mồ hôi , để ý một chút - các bạn sẽ thầý việc trẻ biết đọc, làm toán trong một thời gian ngắn có thể thành hiện thực ra sao. Đó là khả năng của mọi trẻ để cho bạn khám phá đó. Đừng nghe lời đám đông. Thử với con tim của người làm cha mẹ đi, mọi người sẽ thấy chương trình học hiện nay vừa dài dòng mất thì giờ và thui chột chính khả năng con bạn đó. Tự cứu mình và tìm đường đi cho con mình chứ đừng trông chờ để rồi đổ lỗi cho bất cứ điều gì. Con là con của mình mà, mà đường đi thì ngay dưới chân mình mà.&lt;br /&gt;      &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5146835756496339596?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5146835756496339596/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/noi-chuyen-sach-giao-khoa.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5146835756496339596'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5146835756496339596'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/noi-chuyen-sach-giao-khoa.html' title='nói chuyện sách giáo khoa'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-328722601475915155</id><published>2009-05-31T18:52:00.000-07:00</published><updated>2009-05-31T18:54:56.023-07:00</updated><title type='text'>chuyện giàu chuyện nghèo</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để ý kỹ các tác phẩm trúng giải từ các cuộc thi viết đến thi ảnh ... đều có chung một điểm mà tinh ý ai cũng nhận ra hết. Bạn thử nhìn kỹ xem, chẳng hạn các tấm ảnh đoạt giải quốc tế , ngoài yếu tố kỹ thuật xem như ai cũng có khả năng xử lý ánh sáng, góc máy tốt, thì bức ảnh kể chuyện về cái nghèo khó , cái già nua (thường để tạo hiệu ứng tốt về cảm xúc và cả kỷ thuật - người ta thường bỏ thêm vào đấy tính tương phản - trẻ con, mong manh đi với cái già .. hay ánh sáng , cái gì đó trẻ trung để đối với cái già nua nhăn nheo ..) sẽ chắc là bức ảnh chắc chắn đoạt giải so với một bức hoành tráng về sự phồn thịnh, sang trọng. Chẳng trách gì nhìn vào các bức ảnh đoạt giải các năm kể cả năm nay, mình nhìn thấy chán quá, mất dần tính sáng tạo, và ngạc nhiên thấy ngành ảnh năm nào cũng trao giải cho những bức như thế. Hình ảnh người gìa Tây nguyên nhăn nheo già nua, chụp cùng một đứa trẻ - hết là tre già măng mọc, đến bóng cả ... thiệt là ... Chẳng trách có năm, người mẫu già Tây nguyên mất đi, gây lao đao cho giới ảnh, mình đã thầm nghĩ vậy có cơ hội họ tìm ý khác rồi, ai dè ... mấy năm nay xuất hiện người mẫu già mới. Đúng là bó tay luôn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngành ảnh đã thế, còn các tác phẩm văn học dự thi cũng chẳng khá hơn. Hai bài viết chẳng hạn nói về tấm lòng mẹ chẳng hạn, thì đảm bảo bài kể về người mẹ nghèo , hom hen, xấu xí, buôn thúng bán bưng nghèo không có thì giờ chăm nom lo chuyện học hành cho con ngoài chuyện bương chải lo cái ăn hàng ngày, chuyện học hành dựa vào sự tự giác của con cái - cái phước trời thương ban cho - sẽ 100% là bài gây xúc động và đoạt giải cao. Chứ đời ai lại trao giải cho chuyện kể về người mẹ có trình độ, làm việc mười mấy giờ một ngày, lo chuyện ăn, chuyện ngủ,sức khoẻ, lo chuyện học, tìm thầy hay trường tốt, chăm con từng ly từng tí, cũng làm việc vất vả để con có điều kiện tốt nhất. Trao giải cho người giàu tự nhiên thấy ... vô duyên và không chừng bị thiên hạ chửi. Dù về tấm lòng mẹ thì chắc gì ai hơn ai, và cái nghèo thì ai cũng sợ và chẳng ai muốn rơi vào đó. Hay có lẽ vậy mà đó là phần thưởng, hay niềm an ủi cho người nghèo. Thôi thì thà vậy lấy luôn các giá trị đó làm từ thiện hay góp vào các quĩ giúp đỡ người khó khăn , cho xã hội bớt đi người nghèo còn hơn làm ba cái chuyện màu mè thi cử đó. Ngồi nghĩ coi, nếu xã hội ai cũng khá lên, thì các cuộc thi hổng chừng nhờ vậy cũng có ý mới, sáng tạo hơn à ... cứ mơ đi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-328722601475915155?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/328722601475915155/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/chuyen-giau-chuyen-ngheo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/328722601475915155'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/328722601475915155'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/05/chuyen-giau-chuyen-ngheo.html' title='chuyện giàu chuyện nghèo'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-1904715264514441688</id><published>2009-04-14T20:39:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T20:40:15.323-07:00</updated><title type='text'>Đi coi thả diều</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Cuối tuần rồi cả nhà tranh thủ chạy ra Vũng tàu xem festival diều. Nếu Đà nẵng gần cũng ráng đi coi pháo bông luôn. Tiếc là xa quá, chứ mình khóai xem pháo bông lắm. Coi thả diều thấy cũng thú vị lắm. Có điều coi mới thấy ủa sao diều người ta làm riết sao giống thả bong bóng có điều căng , cột thêm nhiều dây ở nhiều vị trí lên thôi, bay lên lềnh bềnh . Mấy người thả diều mà nghe mình nói chắc đập mình quá. Tiếc là coi báo nghe nói có diều phải lấy cần cẩu mới bay lên, mình chỉ thấy cái cần cẩu nằm chình ình chứ chưa được thấy cái nào có qui mô đến nổi phải dùng đến chiêu đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Coi đi coi lại thấy bộ dù người ta sáng tạo đủ hình thù - tại giống thả bong bóng nên mình không khóai lắm :P, rốt cuộc khóai diều cổ điển hơn, nay cột nhiều dây điều khiển con diều liệng rất điệu nghệ không thua máy bay điều khiển đồ chơi. Mình thấy một cậu người nước ngòai điều khiển mà mê luôn. Diều Vịệt nam có diều sáo gì đó mình nghĩ nên đổi tên thành diều cồng chiêng thì hơn, không biết người ta có bỏ gì vô mấy ống tre trúc không mà nghe nó kêu ù ù như tiếng cồng. Còn các diều như bong bóng thì thôi đủ dạng như Việt nam thả cái bong bóng chữ nhật tô lá cờ, con gấu trúc, con bạch tuộc, cá ông tiên, con cọp, con khỉ, con gấu màu cam, còn có các bảng hiệu như giao thông có điều là các chữ như smile .. còn giống hình dạng diều cổ điển thì người ta vẽ thêm hình lên cho giống con công ,chim... còn đòan Đài loan còn chơi một dây diều hình các em bé dài ơi là dài gió thổi chân các em bé như đang chạy rất thú vị, một dây kia thì chân các em bé làm thành chong chóng xoay tròn , ngộ lắm. Có đội mình quên nước nào rồi dây diều dài nhất đến tận bên kia đường lên khách sạn luôn đẹp lắm. Có đội làm cái diều hình tròn bánh xe to đùng , thả thấy bay không nổi giống diều sáo cũng vậy thấy rớt nhiều hơn là bay. Chắc tại gió yếu .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Nói chung là coi đã lắm có điều chỉ được thứ bảy thôi còn đến chủ nhật dẹp bớt nhiều lắm rồi giống đầu voi đuôi chuột ;) - ai may mắn đi thứ bảy mới xem được nhiều chứ ra chủ nhật thì mất đi thú vị 8-9 phần rồi. Tối thứ bảy có thả diều đêm nữa. Có hai lọai một lọai là các diều có gắn pin nên chiếu sáng đẹp hơn còn đa phần thì là ở dưới chiếu đèn lên trời, lọai này thì thấy hơi bị tầm thường và không đẹp bằng. Báo hại làm Vũng tàu kẹt xe quá chừng vì dân chúng dừng xe ngó diều. Thắc mắc cả bãi tắm rộng sao người ta không gửi xe vô coi đứng chi ngòai đường mất trật tự quá chừng. Sau này xem báo thì ra là dân địa phương không được vào coi. Thiệt hết hiểu nổi luôn?!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Nói chung coi diều làm các em bé mê đòi thả diều nên ai cũng mua diều để thả. Mua rồi mới thấy giờ thả diều sướng thiệt nha, diều làm sẵn bằng nhựa - khỏi sợ rách và tre, có sẵn chỉ buộc thả là bay liền ,chứ không như hồi nhỏ tự làm diều bằng giấy hồ dán, tự làm có khi không bay được, nên làm diều là nghệ thuật, đẹp lắm là dán thêm giấy màu cho diều đẹp chứ đâu được như giờ in đủ hình cá mập, con bướm, tiên cá , batman, spiderman .... Bé Hui, Gu thả diều cũng điệu nghệ ra phết, tụi nó chạy thả diều làm mình chạy theo muốn hụt hơi luôn. Thế là hết một weekend, hậu quả đen thùi lùi một lũ . Để rảnh post hình lên souvenir mới được.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-1904715264514441688?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/1904715264514441688/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/i-coi-tha-dieu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1904715264514441688'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/1904715264514441688'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/i-coi-tha-dieu.html' title='Đi coi thả diều'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-5973341170555712050</id><published>2009-04-14T20:38:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T20:39:19.158-07:00</updated><title type='text'>giờ này ngày đó tháng nọ năm xưa</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Lâu nay mình mê phim bộ phá án của Mỹ - Cold Cases. Những vụ án tưởng chừng như bị quên lãng, hung thủ tưởng chừng như có thể quên quá khứ tội ác của mình nay được khơi gợi và phanh phui. Mình khóai vì các vụ án là những gì diễn ra trong đời sống hàng ngày, những hành động, lời nói, sự kỳ thị .. có thể dẫn đến tội ác không ngờ, hung thủ có thể là bất kỳ ai người quen , thân hay thậm chí chúng ta nữa. Mỗi tập phim chỉ 45 phút là mỗi vụ án, gọn nhẹ. Chỉ duy nhất một điểm – mình nghĩ đa số ở các phim cũng như truyện trinh thám cũng vậy – hễ xem là mình thắc mắc hòai. Người ta hay hỏi các nhân chứng vào giờ đó ngày đó tháng đó năm đó họ làm gì hay thấy một ai đó làm gì , và nói gì và người ta cũng phá án dựa vào các tình tiết đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Nói thật khi xem đến đó lần nào mình cũng thắc mắc sao người ta nhớ dữ vậy. Nói thật nếu ai hỏi mình mới hôm qua vào giờ đó làm gì nói gì mình cũng phải suy nghĩ và thường thì quên mất tiêu luôn. Không biết có phải mình lẩn thẩn hay không hay bắt đầu gìa rồi nên không nhớ. Nếu lấy lý do chắc tại có sự kiện nên người ta nhớ kỹ thì cũng hơi có lý nhưng chính xác ngày tháng năm hỏi nói liền thì hơi bị quá – và nếu có người có một nơi nào đó ấn tượng chứ cụ thể thì mình không biết có ai vậy không chứ bản thân mình giỏi lắm nhớ lờ mờ còn bé chạy giặc chui vào hầm rồi thôi còn chi tiết thì không thấy nữa. Nhớ hôm thiệt tệ đi đường gặp người bạn nhớ là học đại học chung kêu lại đứng nói chuyện một hồi mình không sao nhớ tên được, cũng ngại không hỏi tên lại vì thấy kỳ quá, đến giờ cũng không nhớ người bạn đó tên là gì nữa. Bộ nhớ mình quả là có vấn đề rồi. Người ta hay nói hãy tập như trẻ nhỏ thích thú mọi thứ thì sẽ nhớ lâu không lẽ càng lớn người ta càng mau chán nên mau quên chăng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Thấy báo đưa tin người có trí nhớ siêu nhất thế giới gì đó có khả năng nhớ 500 từ hay số gì đó. Mình cũng chỉ nghe nhắc là ông có thể nhớ tức thời chứ không biết ông có khả năng nhớ kiểu giờ đó ngày đó tháng đó năm đó ai nói gì làm gì không. Nếu quả thực có người mà có năng lực siêu phàm vậy thì sao nhỉ? Liệu họ có bị điên không nữa , thiên tài hay ??? Rảnh rỗi mà nghỉ thử với khả năng đó thì chuyện gì sẽ xảy ra cũng hay lắm à nha, hổng chừng biết bao ý tưởng cho một kịch bản phim mới hấp dẫn không chừng. Dám lắm đó nha.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-5973341170555712050?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/5973341170555712050/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/gio-nay-ngay-o-thang-no-nam-xua.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5973341170555712050'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/5973341170555712050'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/gio-nay-ngay-o-thang-no-nam-xua.html' title='giờ này ngày đó tháng nọ năm xưa'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2705917721411184978</id><published>2009-04-14T20:37:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T20:38:28.482-07:00</updated><title type='text'>mami oi con vẽ được rồi</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Nhớ cách đây mấy hôm lúc đến trường đón Ragu về thấy nó đang ngồi cạnh cô khóc tức tưởi, nấc liên hồi cô giáo dỗ mãi không nín, nói không hiểu sao đang dạy nó vẽ thêm để muốn cho nó đi tham dự thi vẽ nét vẽ xanh gì đó vì thấy nó tô màu và vẽ rất đẹp , hết hồn gặng hỏi nó mãi, nó mới nói nó tức vì vẽ không được, mình an ủi hỏi nó vẽ gì mà không được , no nói vẽ con gà. Mình nói mami dạy con vẽ ở nhà con gà lâu rồi mà sao không vẽ được.  Nó mới nói là vì cô bắt con vẽ bằng tay phải con vẽ không được nên con khóc. Trời thì ra lại câu chuyện thuận tay trái đây nữa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt; Sinh ra bé Ragu đã là em bé thuận tay trái, nay thêm cu Bi cũng là em bé tay trái. Đi học các năm mình đều năn nỉ các cô đừng sửa tay Ragu. Không hiểu sao năm nay cô giáo hơi bị ...kỳ. Nhớ đầu năm nghe con khóc vì không tự ăn được vì cô bắt ăn tay phải mình đã vào lớp năn nỉ cô để nó tự nhiên , thì bị té tát vào mặt, nói mình phải chịu trách nhiệm tương lai nó , chưa từng thấy bà mẹ nào như mình không lo sửa tay đúng cho con .... tùm lum luôn. Rốt cuộc mình phải cam kết hứa chịu trách nhiệm (khỏi cam kết con mình thì mình phải chịu là đương nhiên rồi!!) cô mới nói để nó dùng bằng tay trái. Vậy mà hôm nay lại tiếp tục. Mình lại phải năn nỉ. Hôm sau tới đón nghe nó hớn hở chạy ra nói Mami ơi hôm nay con vẽ đẹp được rồi. Giả bộ hỏi nó sao vẽ được nó nói tại con nghe hai cô hỏi đi thi có cho xài tay trái không, cô kia mới nói không bắt buộc, nên cô cho con xài tay trái. Nghe nó nói mà vừa tức vừa thương con đứt ruột.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt; Không hiểu sao xứ mình thấy ai tay trái đều nói chà chà thông minh sáng dạ giỏi lắm đây, Ragu cũng vậy ai tới thấy nó ngồi vẽ viết bằng tay trái đều nói chà chà Obama đây. Nói thì nói vậy chứ chui vô trường học coi, các cô đè tụi nó ra mà bắt xài tay phải. Thậm chí ông bà ở nhà cũng vậy cứ thắc mắc sao mình không sửa tay cho tụi nhỏ dù mình phải giải thích tùm lum.Mà phải nói đến giờ mình cũng không biết được lý do chính xác tại sao lại cấm dùng tay trái từ xưa đến giờ, cũng chỉ đóan mò.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Phải chăng vì là tay trái cái tên ý là trái ngược, trái tự nhiên, trái khoáy nên từ xa xưa ông bà mình sợ cái gì khác người không tốt nên bắt phải sửa lại. Mà cũng thiệt lạ người ta có biết bao nhiêu là thói quen xấu , đầy rẫy cả ra không cấm ráo riết liền mà tự nhiên thầy trẻ mới dùng tay trái là om som bắt sửa. Rồi đến giờ thì do nói xin lỗi do sự ích kỷ của thầy cô để thuận tiện cho bản thân cầm tay các em tập viết nên cấm các em dùng tay trái luôn. Nếu lấy lý do viết tay trái không đẹp thì cũng vô lý vì thật ra sau này trong xã hội hiếm khi dùng tài liệu, văn bản viết tay, cho là bản viết tay không chuyên nghiệp, không sang, đi đâu cũng đòi đánh vi tính. Chỉ sau này vài công ty sinh ra chuyện viết tay xem chữ viết thì không kể, vậy mà bắt con nít đè ra ép viết cho đẹp bằng tay phải thay vì là viết cho rõ chữ bằng bất cứ tay nào.Trong khi nói thật lắm bác sĩ viết tay phải viết rõ chữ đọc được còn chưa xong ở đó mà đòi viết đẹp.Đến nỗi ở xứ mình muốn làm nha sĩ phải thuận tay phải mới được,trong khi ở nước ngòai có ghế nha dành cho nha sĩ thuận tay trái nữa, rồi chưa kể biết bao ngành mà tay trái bị hạn chế nữa. Thiệt không biết lý do làm sao mà tay trái ở xứ mình bị kỳ thị đến vậy (trong khi đó biết bao chuyện cần thiết phải bắt buộc giáo dục trẻ thì không thấy ráo riết như vụ này). Bó tay luôn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt; Nhớ hồi học môn sáng tạo nghe thầy Jun gỉai thích rồi tìm hiểu thêm mình mới thấy cái đúng của việc để trẻ phát triển tự nhiên theo tay thuận của nó.Đại để là các bé thuận tay trái là do bán cầu não phải  chúng phát triển mà bán cầu não phải là bán cầu của sự sáng tạo, nghệ thuật .. còn các bé thuận tay phải la do bán cầu não trái phát triển đây là bán cầu của tính tóan số học và logic. Không hẳn ai sinh ra tay trái đều là thiên tài và ngược lại, nhưng đây là những người đã có tố chất rồi còn nhiệm vụ phát triển hay thui chột nó là chuyện khác nữa. Nhớ thầy còn khuyến khích mỗi người nên thường xuyên luyện tập thuận cả hai tay thì càng tốt nữa để kích thích các bán cầu não phát triển. Sự thật bao nhiêu thì chưa ai rõ nhưng điều mình thấy đúng là nếu ép chúng dùng tay không thuận thì chắc chắn sẽ gây  ức chế và thui chột hẳn một khả năng nào đó của chúng, như Ragu chẳng hạn nếu bắt nó dùng tay phải vẽ không được nó sẽ từ bỏ vẽ - một khả năng rất có thể bị bỏ qua. Mình biết chặng đường mình phía trước còn dài và khó khăn và thậm chí phải dùng trick nữa để bảo vệ quan điểm thuận tay cho con. Mình không mong các con là thiên tài hay xuất chúng gì - mình chỉ muốn chắc chắn mình đã không làm vuột mất của con một khả năng cũng là một cơ hội nào cả.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2705917721411184978?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2705917721411184978/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/mami-oi-con-ve-uoc-roi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2705917721411184978'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2705917721411184978'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/mami-oi-con-ve-uoc-roi.html' title='mami oi con vẽ được rồi'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3626434269308668650</id><published>2009-04-14T20:36:00.001-07:00</published><updated>2009-04-14T20:37:03.355-07:00</updated><title type='text'>Bốc đồ</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Không biết từ bao giờ, cái tục cho trẻ bốc đồ vào hôm thôi nôi để đóan tương lai sau này của nó, ra đời nữa. Cũng không biết đã có ai để ý thống kê coi trúng bao nhiêu phần trăm nữa. Mà nghĩ lại người lớn cũng khôn lắm tòan là để các món đồ được coi tượng trưng cho các nghề "thứ dữ" không như ống nghe - là mong sau này làm bác sĩ ... Mình cũng không ngọai lệ với cái trò đó, tại thấy cũng vui vui ngộ ngộ nữa. Để ghi ra thử để mhớ coi sau này có đúng không.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Thôi nôi bé Hui - để một tràng đầy đồ chơi - ống nghe, bút , sách, xe .. rốt cuộc nó bốc cái lược và cái kiếng soi mặt, dù bà con dụ nó bốc món khác, nó quăng hết. Làmbà con đổ thừa chắc tại mình để đồ chơi cũ nên nó chê. Bó tay luôn, haha. Không biết sau này nó làm gì với cái gương và lược - chắc mở beauty salon hay tiệm uốn tóc quá! Mà thấy nó tối ngày đòi làm tóc cho mọi người. Nghi quá ??!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Còn bé Ragu - rút kinh nghiệm mua đồ mới để - nó bốc nắm xôi lên bỏ miệng. Không biết làm đầu bếp  hay là ......biết đâu làm lãnh đạo ngồi được ăn đây. Nói chung, cũng suy diễn theo chiều hướng lạc quan thôi chứ mình cũng ù ù cạc cạc luôn. Thôi thì wait and see thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Cuối cùng cu Bi mình kệ luôn chỉ mượn ống nghe của miss Nghi là đồ của người lớn mới nha, mọi người nói chắc nó bốc cái đó quá. Ai dè, cu bi bốc xe hơi trước - đồ chơi cũ , rồi để xuống và cầm quyển sách hình màu mà ngày nào nó cũng coi ra lật luôn , chả thèm món khác nữa. Làm bà con khóai quá nói cu Bi chắc sau nay học giỏi đây. Nghĩ cũng ngộ con nít thường thích chơi đồ chơi, duy cu Bi không thích chơi đồ chơi , nó chỉ thích chơi giỡn với mọi người , nó thích giao tiếp, và nếu có chơi thì chỉ khóai cầm  viết vẽ thôi. Để coi sau này cu Bi làm được gì nha. Mình viết blog như  là viết  nhật ký cho các con vậy, chắc sau này đọc ôn lại chắc vui lắm.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3626434269308668650?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3626434269308668650/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/boc-o.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3626434269308668650'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3626434269308668650'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/boc-o.html' title='Bốc đồ'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-125719299666505301</id><published>2009-04-14T20:22:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T20:35:50.987-07:00</updated><title type='text'>50 sự thật</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Dưới đây là 50 sự thật mà ít người biết được do nhà báo Jessica Williams kiêm nhà sản xuất truyền hình BBC nghiên cứu  và thực hiện nhiều cuộc phỏng vấn.  Các sự thật này đã được xuất bản thành sách (chỉ khỏang 370 trang) tôi vô tình đọc và thật sự bị sốc và cuốn vào nó và muốn nhiều người biết về chúng. Quyển sách trình bày rất chi tiết các sự thật. Dưới đây tôi chỉ liệt kê chúng. Hy vọng càng nhiều người biết được các sự thật này thế giới càng có thêm cơ hội thay đổi từ mỗi suy ngẫm dẫn đến hành động tích cực mỗi cá nhân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;1. Một phụ nữ Nhật bản trung bình có thể sống tới 84 tuổi. Còn một người Botswana trung bình chỉ sống tới 39 tuổi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;2. Một phần ba số người béo phì của thế giới sống tại các nước đang phát triển.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;3. Hoa kỳ và Anh quốc có tỉ lệ mang thai ở tuổi thiếu niên cao nhất trong thế giới phát triển.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;4. Trung quốc có 44 triệu phụ nữ mất tích&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;5. Brazil có nhiều quý cô Avon hơn là số thành viên trong các quân chủng vũ trang của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;6. 81% các vụ hành quyết trên thế giới trong năm 2002 diễn ra tại 3 nước Trung quốc , Iran và Hoa kỳ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;7. Các siêu thị ở Anh biết rõ về khách hàng của họ hơn là chính phủ Anh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;8. Mỗi con bò ở Liên minh châu Âu được bảo trợ 2.5 đô la một ngày. Con số đó còn cao hơn mức sống của 75% người dân châu Phi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;9.Tại hơn 70 quốc gia các mối quan hệ đồng giới là bất hợp pháp. Tại 9 quốc gia hình phạt là tử hình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;10. Trên thế giới cứ 5 người có một người sống với mức dưới 1 đô la mỗi ngày.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;11. Hơn 12.000 phụ nữ bị giết mỗi năm tại Nga do tình trạng bạo lực trong gia đình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;12. Năm 2003 , 15 triệu người Mỹ có hình thức phẫu thuật chỉnh hình nào đó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;13. Mỗi giờ địa lôi giết chết hay gây thương tật cho ít nhất một người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;14. Có 44 triệu lao động trẻ em ở Ấn độ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;15. Người dân tại các nước công nghiệp hóa ăn từ 6-7 kg chất phụ gia thực phẩm mỗi năm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;16. Tay golf Tiger Woods là vận độngviên được trả lương cao nhất thế giới, Anh kiếm đưọc 78 triệu đô la một năm hay 148 đôla một giây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;17. Bảy triệu phụ nữ Mỹ và 1 triệu đàn ông Mỹ mắc bệnh rối lọan trong ăn uống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;18. Gần một nửa số trẻ em 15 tuổi  ở Anh thử dùng ma túy trái phép và gần 1/4 thường xuyên hút thuốc lá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;19. Có 67.000 người tham gia vào lĩnh vực vận động hành lang tại Washington DC - 125 người cho mỗi thành viên quốc hội được bầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;20. Cứ mỗi phút lại có 2 người chết vì tai nạn ô tô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;21. Từ năm 1977 có hơn90.000 hành vi bạo lực và đập phá tại các bệnh viện nạo phá thai ở Bắc Mỹ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;22.Có nhiều người nhận diện được những vòng cung màu vàng của nhà hàng McDonalds  hơn là cây thánh gía&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;23. Tại Kenya những khỏan tiền hối lộ chiếm tới 1/3 ngân sách bình quân của gia đình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;24. Thương mại thế giới về ma túy được đóan trị gía khỏang 400 tỉ đô la ngang bằng với ngành dược phẩm hợp pháp của thế giới&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;25. Một phần ba dân Mỹ tin rằng ngừơi ngòai hành tinh đã đổ bộ xuống trái đất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;26. Hơn 150 quốc gia sử dụng biện pháp nhục hình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;27. Mỗi ngày cứ 5 ngừơi dân trên tòan thế giới có một người tương đương khỏang 800 triệu người bị đói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;28. Người da đen sinh ra tại Mỹ hiện nay có 1 đến 3 khả năng bị bỏ tù&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;29. Một phần ba dân số thế giới đang có chiến tranh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;30. Trữ lượng dầu mỏ của thế giới có thể cạn kiệt vào năm 2040&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;31.   81% những người hút thuốc trên thế giới sống ở các nước đang phát triển&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;32. Hơn 70% dân số thế giới chưa bao giờ truy cập mạng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;33. Một phần tư các cuộc xung đột có vũ trang trên thế giới những năm gần đây có liên quan đến một cuộc tranh giành các nguồn tài nguyên thiên nhiên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;34. Khỏang 30 triệu người ở châu phi nhiễm HIV dương tính&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;35. Mỗi năm có 10 ngôn  ngữ không được sử dụng nữa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;36. Mỗi năm có nhiều người chết vì tự sát hơn là số người chết trong các cuộc xung đột vũ trang trên tòan thế giới&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;37. Mỗi tuần trung bình có 88 đứa trẻ bị đuổi khỏi các trường trung học ở Mỹ vì mang súng đến lớp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;38. Có ít nhất 300.000 tù nhân khác chính kiến trên thế giới&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;39. Hai triệu thiếu nữ và phụ nữ phải chịu hình thức cắt âm hộ mỗi năm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;40. Có 300.000 binh lính trẻ em đang đánh nhau trong các cuộc xung đột vũ trang trên tòan thế giới&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;41. Gần 26 triệu người đi bầu trong cuộc tổng tuyển cử ở Anh năm 2001. Nhưng lại có hơn 32 triệu lá phiếu trong mùa pop idol đầu tiên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;42. Nước Mỹ tiêu 10 tỉ đô la cho lĩnh vực khiêu dâm mỗi năm tương đương số tiền dành viện trợ nước ngòai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;43. Năm 2003 hoa kỳ chi 396 tỉ đôla cho lĩnh vực quân sự . con số này bằng 33 lần chi tiêu quân sự kết hợp của 7 "nhà nước khốn kiếp"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;44. Có 27 triệu nô lệ trên thế giới hiện nay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;45. Người Mỹ thải ra 2.5 triệu vỏ chai nhựa mỗi giờ. Như vậy cứ 3 tuần lại có đủ số chai để làm con đường đi tới mặt trăng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;46. Người Anh thành thị trung bình bị ghi hình tới 300 lần một ngày&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;47. Khỏang 120.000 phụ nữ và thiếu nữ bị bán sang tây âu mỗi năm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;48. Một quả kiwi chở từ newzealand tới anh thải ra lượng khí nhà kính bằng 5 lần trọng lượng của nó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;49.  Hoa kỳ nợ Liên hiệp quốc hơn 1 tỉ đô la chứa trả&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;50. Trẻ em sống trong nghèo đói chắc chắn phải chịu một căn bệnh tâm thần cao gấp 3 lần so với trẻ em từ các gia đình giàu có.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Đây là những sự thật nhưng chúng không phải là chân lý bất biến. Chúng có thể nối dài thêm hay mất đi . Rất cần sự thay đổi lớn trong tư duy ở mỗi hành động mỗi người. Không gì quá muộn để thay đổi thế giới chúng ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table str="" style="border-collapse: collapse; width: 48pt; font-family: lucida grande;" width="64" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;col style="width: 48pt;" width="64"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr style="height: 12.75pt;" height="17"&gt;   &lt;td style="height: 12.75pt; width: 48pt;" width="64" height="17"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-125719299666505301?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/125719299666505301/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/50-su-that.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/125719299666505301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/125719299666505301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/50-su-that.html' title='50 sự thật'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-3511605307858132436</id><published>2009-04-14T20:12:00.000-07:00</published><updated>2011-02-10T08:16:41.585-08:00</updated><title type='text'>Lan man nghĩ về tính sáng tạo</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: lucida grande;font-family:lucida grande;" &gt;Mỗi khi thấy một áp phích phim mới ở Parkson, thấy tựa thú vị là mình nhảy lên web coi giới thiệu phim. Mới đây thấy phim của Jim Carrey "Yes Man", mới đọc tựa là mình lại giật cả mình, chạy về search thì quả là đúng như nội dung mình đóan. Giật mình vì ý tưởng bộ phim, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một người trước mọi tình huống đều "Yes", hứa hẹn một phim cực kỳ thú vị. Không phải fan của Jim Carrey nên mình không hào hứng xem phim Jim, nhưng ý tưởng phim chắc mình sẽ đi tìm xem.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;font-family:lucida grande;" &gt;Bỏ qua cái hay, dở của bộ phim, nói về ý tưởng phim, nói ra mang tiếng vọng ngoại, quả là mình lúc nào cũng ngã nón , phục sát đất các phim Mỹ, các ý tưởng phim của họ, có thể phim có nhiều đọan làm quá hay chưa đến hay chứa sạn nhưng ý tưởng của họ thì cực kỳ. Chẳng hạn mới đây là phim "Click" nè, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một người có remote control cuộc đời mình, phim quá đã, hay ý tưởng phim "Butterfly effect" cũng vậy ... nếu kể ra kể mấy ngày không hết :) - Xem phim người, thấy ý tưởng người , thấy họ cực kỳ sáng tạo. Ngẫm lại ở một xứ tối ngày ra rả "dân tộc ta thông minh sáng tạo" - nghĩ phải xem lại. Người ta có thể đổ lỗi cho kinh phí khi làm phim chưa tới nhưng không thể đổ lỗi khi nhìn vào phim không thấy một ý tưởng gì mới hay thú vị gì hết. Xem phim mà chưa xem hết đã biết kết cục phim, ý tưởng sáo mòn củ rích , thậm chí phim kinh dị ma quái, xem qua mà biết luôn kết cục lý do - thì biết sáng tạo ở đâu rồi. Người ta có thể gạt những người chưa từng xem nhiều phim nhưng không thể gạt những người có kinh nghiệm xem phim cũng như chính bản thân họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Nói về ý tưởng, tính sáng tạo, cứ ra rả là dân tộc "thông minh, sáng tạo" nhưng ngẫm lại cách quan niệm thì quả không phải vậy, nên hiệu quả thực tế không có. Nói chuyện học hành ra , là mọi người cứ giả vờ than thở nhưng thật ra cực kỳ tự hào và để được gán mác thông minh khi nói "hồi nhỏ tôi dốt văn lắm, không biết làm văn, văn điểm thấp lắm" nhưng "tóan thì giỏi lắm ...." để rồi các thế hệ con cái, đều đầu tư "tóan lý hóa .." mà bỏ bê "văn sử địa .."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Bản thân cũng dân chuyên tóan bởi ảnh hưởng quan niệm đó. Càng lớn mình mới nhận ra quan niệm này cực kỳ ấu trĩ và xin lỗi mang đầy tính thiếu hiểu biết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Thử hỏi bao nhiêu dân dốt văn sử địa, khi ra đời, làm việc phải chật vật thế nào để thành công. Viết một bản báo cáo, nói cao siêu chút để viết chuyên đề , mà tiếng anh là tutorial, viết đề tài, việc thường làm như cơm bữa trong các ngành khoa học tự nhiên, ngòai chạy đôn đáo cắt dán ý tưởng khắp nơi, có nghĩ ra được và viết được ý nào là của mình ra hồn đâu. Rồi khi cần làm slide đèn chiếu trình bày, hùng biện bằng tiếng việt còn ngắc ngứ , câu cú nói chả ra sao thì nói gì đến tiếng anh. Bản thân thực tế chứng kiến tại một công ty phần mềm nổi tiếng, các nhân viên tốt nghiệp cũng trường đại học nổi tiếng trong nước , thế mà ngồi nghe họ lên thuyết trình bài nghiên cứu, cực kỳ thất vọng , ngỡ ngàng với trình độ gọi là kỹ sư đó. Thế mới biết dốt văn sử địa tai hại ra sao chưa nói đến chuyện to tát là sáng tạo nữa. Chưa kể nếu thiếu hiểu biết sử địa ...làm sao có thể có hiểu biết cái nhìn bao quát mọi khía cạnh được, mà kiến thức địa lý, lịch sử thì cực kỳ quan trọng trong cuộc sống hàng ngày ảnh hưởng mọi ngành nghề mà hiếm người nhận ra.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Sao không ai nghĩ viết bài văn, câu chuyện với nhiều ý hay mới là sáng tạo thông minh. Những người giỏi văn sử địa đó mới thực sự là những người thông minh, sáng tạo những người có khả năng thay đổi xã hội thay vì cứ quan niệm tụi nghệ sĩ văn chương mơ màng không thực tế, đi mây về gió, hèn chi mà xây cầu cống, qui họach thành phố mà không hiểu lịch sử địa lý vùng đất nên xây thì sụt lún , nơi thóat nước cho thành phố thì qui họach thành thành khu dân cư cao cấp để rồi cả thành phố giờ cứ mưa xuống thì thành sông , lội nước còn hơn thôn quê. Thật đáng buồn. Khác với ta, xứ người hay bắt học sinh viết đề tài bắt viết văn đủ thể lọai để rèn lý luận, ý tưởng . Còn xứ mình ngày càng thụt lùi từ thời bản thân mình thi văn là chỉ viết một bài văn, còn giờ thi văn là thi ngữ pháp, thi hỏi một đống câu hỏi nhảm nhí, chỉ viết văn một phần nhằm cứu điểm cho các học sinh được cho là thông minh nhưng dốt văn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Thử nghĩ cặm cụi làm tóan hì hục giỏi hàm số tích phân đạo hàm .. đến nay mấy ngành nghề còn dùng trong cuộc sống hàng ngày,ai còn làm các phép cao cấp đó nữa. Vậy mà mọi người cứ hì hục đố nhau, ngồi giải , thi nhau giải tóan, sao không nghĩ trong văn chương nghệ thuật cũng có tính logic của nó. nếu cần rèn tính logic. Khoe dân tộc thông minh đi thi tóan quốc tế tòan giải cao, thế ai nghĩ sau những cuộc thi đó những người thông minh đó đã đóng góp gì cho xã hội.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Bởi vậy ở ta với suy nghĩ vậy nên ý tưởng càng cạn kiệt. Thật phí phạm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Nói đến ý tưởng mình phải cực kỳ cảm ơn thầy Jun Nguyen, đã giúp mình hiểu thế nào là brainstorming ... 6 thinking hats, một môn mình cực kỳ ngạc nhiên ở thế giới người ta đã đưa vào trường dạy thiếu nhi từ lâu vậy mà ở ta không thèm đưa vào dạy ở ngay mọi trường đại học, chứ không chỉ được tiếp xúc ở trường dạy nghệ thuật . Mình may mắn được học dù muộn còn hơn không mới ngậm ngùi thấy đã phải bỏ bao suy nghĩ, công sức khi làm việc tron gkhi nếu được học brainstorming sớm thì hiệu quả không biết đến đâu nữa. Thôi dù muộn hơn không. Thế mới ngậm ngùi cho biết bao kỹ sư bác sĩ nghệ sĩ còn biết bao lĩnh vực nữa ... đã bỏ lỡ bao nhiêu ý tưởng, sức sáng tạo, thiển nghĩ chỉ cần thay đổi quan niệm thì xã hội sẽ khác biết bao, thay vì cứ ngồi an ủi vỗ ngực "dân tộc ta cần cù thông minh sáng tạo".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Người Mỹ, Đức, Nhật ...  không được cho là thông minh vỗ ngực là sáng tạo, nhưng thử nhìn xã hội và sản phẩm họ làm ra mà xem, khó mà chê được, khó mà không dùng còn ta cứ cho mình là thông minh là sáng tạo nhưng có làm ra sản phẩm nào ra hồn nói chi tầm cỡ thế giới, trong trường học có thể ta đi học giỏi hơn họ cao điểm hơn vì ta cần cù chăm chỉ chịu khó hơn nhưng thử hỏi khi ra trường, ra xã hội, ai thành công hơn, ai đóng góp cho đất nước hơn. cái đó phải ngẫm lại mới được. Chứ bản thân nghe ca bài dân tộc ta thông minh sáng tạo nghe mà thấy mắc cỡ, ngượng lắm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Thì thôi xã hội chưa chịu thay đổi quan niệm, thì ta thay đổi cho con , cho cháu ta trước vậy. Chứ biết mà còn theo vậy thì tội lắm thay.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-3511605307858132436?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/3511605307858132436/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/lan-man-nghi-ve-tinh-sang-tao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3511605307858132436'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/3511605307858132436'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/lan-man-nghi-ve-tinh-sang-tao.html' title='Lan man nghĩ về tính sáng tạo'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-428318256743240244</id><published>2009-04-14T19:59:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T20:01:40.399-07:00</updated><title type='text'>Khẩu hiệu</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Hôm chạy qua đường An Dương Vương, thấy người ta đang xôm tụ lắp lại một đống hộp quảng cáo  đen to đùng ở ngay dãy phân cách. Tò mò chạy chậm xem coi người ta quảng cáo cái gì , ai dè ... thì là các câu khẩu hiệu như  "..sống mãi trong sự nghiệp chúng ta...", "..muôn năm..", rồi đến cả " thành phố sạch đẹp là niềm tự hào của chúng ta " .... những câu lúc nào đọc mình cũng thấy bực bội vì sự sáo rỗng và kiểu tư duy :( cực kỳ thiếu tính sáng tạo, mà lắp một bảng điện như vậy đâu phải rẻ cũng trăm triệu. Bỏ qua các hậu trường phức tạp của chính trị, tham nhũng sau lưng , khi nguời ta xin được duyệt để được cấp kinh phí để lắp các hộp đó, sao khi lắp người ta không nghĩ tính hiệu quả thiết thực sử dụng các bảng đó thay vì các câu khẩu hiệu nói xin lỗi ngớ ngẩn và thiệt là vô thưởng vô phạt. Nhớ có dạo một nhà tài trợ treo đầy các bảng danh nhân dọc đường , với ý nâng cao kiến thức người dân , cũng là một ý hay dù cũng có thể gây tai nạn khi cố đọc hết chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay vì các khẩu hiệu , mà là đăng lên các câu đại lọai như "Vượt đèn đỏ phạt tiền 200000đồng và giam xe 30 ngày ", "không đội mũ bảo hiểm phạt ...", "Đi ngược chiều ...", "Buôn bán ma túy phạt chung thân hay tử hình." , "hút chích bị phạt tù ..." (thay vì "ma túy - hiểm họa nhân lọai" ,"hãy nói không với ma túy" ) ,"hối lộ ..." và thử thống kê xem sau một năm chẳng hạn tình hình tai nạn giao thông hay phạm tội có giảm hay không. Mình nghĩ một khi mọi người dân, đủ thành phần hiểu rõ luật pháp với các mức phạt cụ thể , ăn sâu vào đầu mọi người thì một người  muốn phạm pháp cũng phải chùng tay. Nhớ khi ban hành đội nón bảo hiểm và mức phạt rõ ràng, thì hiệu quả thật đáng kinh ngạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đăng các câu mang tính răn đe nghĩ sẽ thiết thực bội phần , thay vì các khẩu hiệu không người buồn đọc.Chứ đừng suy nghĩ kiểu ấu trĩ như đăng vậy là xấu mặt thành phố ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ nghĩ tiền thuế người dân đóng được sử dụng vô thưởng vô phạt, vô tội vạ là cứ thấy xót xa làm sao.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-428318256743240244?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/428318256743240244/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/khau-hieu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/428318256743240244'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/428318256743240244'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/khau-hieu.html' title='Khẩu hiệu'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-8080349082084269086</id><published>2009-04-14T19:51:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T19:52:21.988-07:00</updated><title type='text'>Mr Bean</title><content type='html'>Ngày nay người ta nghiên cứu và phát hiện độ tuổi thích hợp nhất để trẻ em bắt đầu học đọc và học ngọai ngữ là độ tuổi từ 2 đến 5 tuổi , khả năng này càng giảm dần theo thời gian và đủ phát hiện nghiên cứu khác để nhằm phát huy tối đa khả năng tiếp nhận thông tin cũng như hiệu quả của bộ não trẻ. Bản thân mình cũng tranh thủ dạy con sớm đủ thứ. Để rồi một hôm giật mình nhận được bài học vô gía, thấm thía từ bé Ragu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu nay khi xem bộ phim hài Mr.Bean trên TV, mình nghe thấy đủ lời khen chê, các quí ông thì cười khóai chí lâu lâu lắc đầu la tục quá , các bà thì đa phần dè bỉu chê phần vì tài tử xấu trai quá, đa phần nói diễn phô quá. Mình xem thì thấy mắc cười coi như giải trí .... một hôm nhận ra Ragu mê xem phim Mr.Bean. Nó xem rất chăm chú, thấy đài Disney có Mr.Bean từ Mr.Bean thật đến Mr.Bean họat hình nó đều tranh xem, ngạc nhiên nó xem chả bao giờ bình luận hay cười phá chỉ lâu lâu mỉm cười mà thôi , nó xem rất say sưa, với mức độ tập trung cực kỳ cao. Ban đầu không để ý, một hôm mình cũng ngạc nhiên khi dụ nó chơi các món đồ chơi nó thích nó cũng từ chối chỉ để xem Mr.Bean. Mình để ý và hỏi Ragu con thích Mr.Bean hay không. Nó trả lời làm mình giật cả mình. Nó nói , con thích Mr.Bean lắm, con thương Mr.Bean lắm. Mình hỏi tại làm sao, nó nói tại không ai chơi với Mr.Bean. Nó để ý đến điều mà mình nghĩ chắc ngài đạo diễn phim cũng không nghĩ ra. Thế đó người lớn cứ lo chăm chăm nhồi nhét đủ thứ vào đầu con trẻ mà quên đi có khi vô tình dần làm mất đi lònh nhân ái , sự độ lượng vốn có của chúng .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi nóng tính khi con nghịch phát cho vài cái vào đít, thế mà con hiếm giận lâu , nó liền chạy hôn và nói mami đánh là để con nhớ không hư, chứ không phải mami không thương con. Người mẹ nào nghe con nói thế mà không mủi lòng chảy nước mắt , thấy hối hận khi đánh con. Lòng độ lượng , tính hồn nhiên , tình yêu con người mà người đời hay ca ngợi ở người mẹ này, người cha kia, người lãnh tụ nọ thật ra mình thấy không fair. Chỉ có con trẻ, chưa biết từ hoa mỹ, chưa biết tự ca ngợi mình mới thật sự là những người có tính "người" nhất, độ lượng nhất , chúng sẵn sàng yêu thương mà không cần điều kiện, chúng hồn nhiên thương yêu những người yếu thế , cô đơn, chúng cảm nhận và yêu thương bằng tình yêu trong sáng, cho mà không đòi được trả lại. Càng lớn lên không hiểu người lớn ta đã làm gì để dần mất những điều tốt đẹp đó , để rồi cho đó là "khôn ra" để rồi ngày càng chai lì, vô cảm, để một ngày ngó lại thì xót xa, hối tiếc phải chi ... Sự thực thì không biết ai thực sự "khôn" hơn ai đây.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-8080349082084269086?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/8080349082084269086/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/mr-bean.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8080349082084269086'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/8080349082084269086'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/mr-bean.html' title='Mr Bean'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-7387992230644661756</id><published>2009-04-14T18:33:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T20:12:25.130-07:00</updated><title type='text'>My Murphy Law</title><content type='html'>Trải qua 6 năm - 3 em bé - và còn trước mắt những năm nữa, bản thân "đúc kết" những "nghịch lý" trong cuộc sống nuôi dạy con. Chắc sẽ còn có nhiều nhiều nữa. Đầu năm, tạm tổng kết những gì mình đã gặp trong thực tế - không phải để hù dọa ai đó đang trên đường muốn có baby ;) - chỉ để chuẩn bị tinh thần mà thôi ... vì chắc những gì mình trải qua đây chắc các bậc tiền bối đều trải qua rồi ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Đứng núi này trông núi nọ.&lt;br /&gt;----------------------------&lt;br /&gt;Chắc mãi mãi con người luôn là sinh vật "đứng núi này trông núi nọ". Thiệt đó. Còn nhỏ , sợ ngủ gần chết , nhất là ngủ trưa. Vậy mà lớn lên , thèm được ngủ quá, nhất là mấy ngày tết , ngày lễ , ai đi chơi đâu thì đi đi nhé (nhất là làm ơn coi con giùm tui :) ) cho tui được nằm ngủ cho đã cái coi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nhỏ thì được ai coi con giùm cho mình được rảnh tay hay được đi chơi thì .... mừng hết biết luôn - như chim sổ lồng vậy - vậy mà về gìa cứ mong con cái kề bên - ai đi đâu đi để tui coi con coi cháu ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nhỏ lười đi học nghe cô giáo bệnh - mừng hết biết - còn giờ ..ước gì có time đi học - nghe thầy cô nghỉ - muốn ..... luôn - vì mình đóng tiền học mà .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nhỏ thì khóai tết - già nghe tết méo mặt luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Món ăn chuẩn bị công phu nhất chưa hẳn là món ăn con thích.&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;Tốn tiền mua hơn chục quyển bí quyết nấu ăn ngon cho trẻ , 99 món ăn trẻ yêu thích ... , hì hục chế biến công phu ... món ăn đủ màu - rốt cuộc ngồi tự ăn luôn - mà ăn thấy cũng đâu tệ - không lẽ cho tụi nó tối ngày ăn trứng cút , chả lụa, pate, trứng ốp la, hòanh thánh , chocolate, coca .....thế là biết hậu quả trước là vậy , cũng lại lao đầu vào ...chỉ mong một ngày đẹp trời con nó la lên ngon quá .......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Đi chơi quên đem xe đẩy thì con nó lại ngủ miết, làm mình ẵm suốt ngày , còn mang theo xe đẩy thì chẳng ma nào ngồi , báo hại vác xe đẩy suốt luôn - nên tốt nhất là biến nó thành xe đẩy hành lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Trẻ em không bao giờ nói dối!!!!!! Đa số là như vậy , nhưng ngày nay các ông bố bà mẹ phải cẩn thận với các em bé được nuôi bằng sữa một đống DHA và một đống cộng đằng sau ... chúng nó giờ ghê lắm - cứ đến giờ đi học hay học bài là nói dối như cuội luôn - nào là đau bụng, nhức đầu đau lung tung luôn, bịa đủ chuyện cứ như thật, làm diễn viên bảo đảm Tom Hank, BradPitt,Angie thua xa ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5.Chuyện bác sĩ "mát tay" là có thật!!!!!!&lt;br /&gt;Đi bao nhiêu bác sĩ - con không khỏi - lại phải "mọi con đườngvề la mã"...đem tới bác Hương thôi.&lt;br /&gt;Rút kinh nghiệm. khi con ốm lấy nguyên toa cũ mang ra nhà thuốc ......cũng không khỏi đành phải mang chúng "đi la mã" thế là khỏi - dù toa y chang ......hình như con ma bệnh nó sợ vía bác sĩ hay sao đó !!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6.Bị "quê" là chuyện thường! Làm cha mẹ riết đứt dâ thần kinh mắc cỡ luôn. Nhất là khi các baby biết làm trò đến khi biết đọc thơ , ca hát nhảy múa. Thường ngày ở nhà , không cần giới thiệu các baby tranh nhau trình diễn, đến khi đông đảo bạn bè cha mẹ, người chức sắc, cha mẹ muốn khoe, từ dụ dỗ đến hăm dọa, đố ai bảo được chúng biểu diễn, chúng thường biến cha mẹ thành kẻ khoe khoang, nói khóac nữa chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. Khi mặc tả thì không tè mà khi vừa tháo tả thì tè ì xèo !!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. Mọi đứa trẻ đều có khả năng cảm nhận thời gian ghê gớm! Ngày đi học chúng ngủ li bì, đố ai kêu chúng dậy nổi, những buổi sáng đi học là khởi động bằng những tiếng la hét khóc lóc buồn ngủ , than bệnh............ vậy mà đế n cuối tuần hay nghỉ lễ , muốn tranh thủ ngủ chút dù đã kéo rèm thật tối, giữ thật yên tĩnh, không báo chúng biết là cuối tuầnthế mà ....cứ đến .... 5 giờ sáng chúng đã dậy thật tươi tỉnh đi đánh thức hết cả nhà dậy ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. Thương con cho roi cho vọt!&lt;br /&gt;Ông bà xưa dạy quả thực không thể nào sai được dù ở thời buổi này việc này hơi bị khó bởi đông đảo các tổ chức quyền trẻ em cũng như đầy các nhà tâm lý giáo điều! Bản thân đã đọc đủ lọai sách tâm lý trẻ từ một đến chục tuổi thử vận dụng theo thế mà mèo hòan mèo cuối cùng cũng phải nhờ đến sư phụ "roi mây", vừa cầm lên là trẻ cứ là răm rắp, phải phép. Dẫu biết thế không tốt, là thất bại nhưng .... muốn dạy con quả không thể thiếu .... roi được. Không biết tại con mình ... nó giống mình hay sao, ;) chứ không biết mấy nhà tâm lý chắc tốt số sinh tòan trẻ lý tưởng quá nên không cần roi dù để dọa cũng ngoan ra phết!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-7387992230644661756?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/7387992230644661756/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/trai-qua-6-nam-3-em-be-va-con-truoc-mat.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7387992230644661756'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7387992230644661756'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/trai-qua-6-nam-3-em-be-va-con-truoc-mat.html' title='My Murphy Law'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-7325437482905786848</id><published>2009-04-14T18:23:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T18:33:46.806-07:00</updated><title type='text'>Miệng lưỡi bé Ragu</title><content type='html'>Người ta nói cha mẹ  sinh con , trời sinh tính. Lâu nay không tin giờ mới ngộ ra.&lt;br /&gt;Không hiểu sao Ragu nó mới 3 tuổi đầu mà  miệng lưỡi ngày càng dẻo quẹo hơn kẹo kéo nữa.&lt;br /&gt;Nó cứ có những ý tưởng làm mình mắc cườii nôn ruột luôn. Nhớ hôm sáng kiến đầu tiên của nó. Sau khi chén sạch chén cơm, nó liếm thiệt sạch rồi tí tởn la to : "mámi ơi chén con sạch sẽ rồi, mámi khỏi mắc công rửa nè" !!!!! rồi lại cố ăn tay thiệt sạch để "mámi ơi con tiết kiệm tiền cho mámi, khỏi rửa tay sau khi ăn để khỏi tốn tiền nước nè" ..... rồi mới đây thiệt là tội nghiệp cho cô giáo lớp mầm 1 của nó, còn bị nó đổ thừa nữa chứ. Mình nói "Ragu ơi con đi tắm đi, con chua lét rồi" ai dè chỉ nhanh nhảu mồm miệng liền nói "Mámi oi,tại mấy bữa con đi học, cô Thanh bắt con uống nước chanh hòai nên con bị chua lét đó!" !!!!!!!!!!!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-7325437482905786848?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/7325437482905786848/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/mieng-luoi-be-ragu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7325437482905786848'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/7325437482905786848'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/mieng-luoi-be-ragu.html' title='Miệng lưỡi bé Ragu'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8492678370058344932.post-2561123942356117698</id><published>2009-04-14T18:18:00.000-07:00</published><updated>2009-04-14T18:21:52.434-07:00</updated><title type='text'>My first 3mx2m illustration</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/SeU2qAjb4kI/AAAAAAAAAAM/y8-25Eb-CPk/s1600-h/ispy.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 220px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/SeU2qAjb4kI/AAAAAAAAAAM/y8-25Eb-CPk/s320/ispy.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324722229766513218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;i illustrated basing on an ancient painting idea of hidden face (dont remember the name - it's so pity) i created some new contents . intending to use for a wallpaper for a dentist - for children whenwaiting finding some animals ... how exciting when doing it. really exciting experiment .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  still not completed ! also dont have courage ....to complete too.... many things to do .....&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8492678370058344932-2561123942356117698?l=huiragubi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huiragubi.blogspot.com/feeds/2561123942356117698/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/my-first-3mx2m-illustration.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2561123942356117698'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8492678370058344932/posts/default/2561123942356117698'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huiragubi.blogspot.com/2009/04/my-first-3mx2m-illustration.html' title='My first 3mx2m illustration'/><author><name>huiragubi - Dinh Hong</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04172009813735147309</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://3.bp.blogspot.com/-AeStk99sa1Y/Tx2w5FofmPI/AAAAAAAAAPE/aBQjl2ib2rE/s220/dhopper.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_KIqGio-NgHU/SeU2qAjb4kI/AAAAAAAAAAM/y8-25Eb-CPk/s72-c/ispy.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
